Hoàng đứng bất động trước cửa căn biệt thự, tay vẫn nắm chặt sợi dây xích da bò cao cấp. Sau mười lăm phút đầu tiên của "buổi phỏng vấn thực địa", cậu nhận ra rằng mọi giáo trình về Quản trị nhân sự mà cậu từng đọc đều nên được đem đi tái chế thành giấy nháp. Bởi vì, trước mặt cậu không phải là một đối tác kinh doanh, cũng chẳng phải một nhân viên dưới quyền. Đó là một sinh vật đại diện cho sự hỗn loạn của vũ trụ: Ngáo.
Bà Hà, chủ nhà, đứng khoanh tay nhìn Hoàng với một vẻ thương hại không giấu giếm. Bà chỉ vào con Husky đang cố gắng đào một cái hố sâu hoắm ngay giữa thảm cỏ nhung Nhật đắt tiền:
Đấy, "Sếp" của cháu đấy. Nó tên là Ngáo. Cháu bảo cháu có tư duy quản trị rủi ro đúng không? Rủi ro lớn nhất của cháu bây giờ là làm sao để nó không lôi cháu đi như một chiếc xe lôi tự chế.
Hoàng chỉnh lại cặp kính cận đang bị lệch vì gió (và vì khí thế của con chó). Cậu ho khẽ, lấy lại vẻ nghiêm nghị:
Dạ, báo cáo cô, về mặt tâm lý học động vật, hành vi đào bới của nó chứng tỏ một nguồn năng lượng dư thừa chưa được giải tỏa hợp lý. Con sẽ áp dụng phương pháp "Phân bổ nguồn lực tối ưu". Thay vì để nó đào cỏ, con sẽ hướng nguồn năng lượng này vào việc vận động tịnh tiến dọc theo các trục đường chính của khu đô thị.
Ngáo dừng đào. Nó ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh lơ toát lên vẻ ngây thơ đến mức... vô số tội. Nó nhìn Hoàng, rồi đột nhiên đứng phắt dậy, lắc mình một cái thật mạnh khiến đất cát văng tung tóe lên bộ sơ mi trắng tinh khôi của "nhà kinh tế học".
Ô kìa! Xét về mặt tương tác vật lý, đây là hành vi gây hấn không chính thức! – Hoàng thốt lên, tay phủi đất một cách vô vọng.
Bà Hà bật cười:
Nó không gây hấn đâu, nó thích cháu đấy. Thôi, dắt nó đi đi. Một tiếng sau quay lại, nếu cháu còn lành lặn và nó không dắt cháu sang quận khác, cô trả 100 ngàn.
100 ngàn. Con số đó hiện lên trong đầu Hoàng như một bảng điện tử chứng khoán rực rỡ sắc xanh. Với 100 ngàn, cậu sẽ có một bữa tối thịnh soạn, có thể là cơm tấm sườn bì chả, thay vì món rau muống già "kinh tế tuần hoàn". Cậu siết chặt dây xích, dõng dạc:
Cô cứ yên tâm. Con sẽ thiết lập một hệ thống điều hành chặt chẽ cho đối tượng này.
Năm phút sau, tại cổng khu đô thị cao cấp.
Ngáo! Dừng lại! Theo định luật I của Newton, vật sẽ giữ nguyên trạng thái đứng yên trừ khi có ngoại lực tác động! Tao đang là ngoại lực đứng yên đây, sao mày vẫn kéo tao? – Hoàng gào lên, hai chân cậu xoạc ra, đế giày tây ma sát với mặt đường nhựa phát ra tiếng rít chói tai.
Ngáo không quan tâm đến Newton. Ngáo cũng chẳng biết Newton là ai. Trong thế giới quan của nó, sợi dây xích này không phải để kiểm soát, mà là một công cụ để nó kéo cái "vật thể lạ" mặc sơ mi trắng kia đi khám phá thế giới. Nó lao đi như một chiếc Ferrari mất phanh, đích đến là một cột điện cách đó 50 mét.
Hoàng bị lôi đi xềnh xệch. Cậu nhận ra sai lầm chết người của mình: Cậu đã đánh giá thấp "tổng cầu" về sự vận động của một con Husky.
Được rồi! Nếu mày muốn tốc độ, tao sẽ cho mày tốc độ! – Hoàng nghiến răng. Thay vì ghì lại, cậu bắt đầu chạy theo.
Một cảnh tượng kỳ quặc diễn ra trên vỉa hè: Một thanh niên trông rất trí thức, tóc tai bắt đầu dựng ngược vì gió, đang chạy đua với một con chó Husky ngáo ngơ. Hoàng vừa chạy vừa cố gắng phân tích tình hình:
Chúng ta đang... hộc hộc... thực hiện chiến lược... mở rộng thị trường vận động... hộc... Ngáo! Sang trái! Trái là hướng có lợi về mặt cảnh quan!
Ngáo nhìn Hoàng, lưỡi thè dài ra như đang cười nhạo. Nó bỗng nhiên rẽ phải, hướng thẳng vào một tiệm bánh mì đang tỏa hương thơm phức. Lực kéo đột ngột làm Hoàng lảo đảo, suýt nữa đâm sầm vào một bà cô đang đi tập thể dục buổi chiều.
Chú em ơi, chó dắt người hay người dắt chó thế? – Bà cô cười ngặt nghẽo.
Hoàng đỏ mặt, cố gắng giữ lại chút sĩ diện cuối cùng của một sinh viên ưu tú:
Dạ... chúng cháu đang thực hiện... teamwork theo phong cách lãnh đạo xoay vòng ạ!
Lãnh đạo xoay vòng? Thực tế là Ngáo lãnh đạo, còn Hoàng xoay vòng như một con quay. Cậu nhận ra rằng, trong "đội ngũ" này, cậu chỉ là một cái đuôi không trọng lượng. Con Ngáo bỗng dừng lại trước một bụi cây, hít hà một cách cực kỳ tập trung. Hoàng tranh thủ đứng tựa vào gốc cây, thở dốc như người vừa chạy marathon về.
Mày thấy chưa? – Hoàng nói với con chó bằng giọng giáo điều – Sự phát triển quá nóng mà không có lộ trình sẽ dẫn đến kiệt sức. Tao và mày cần một "Biên bản ghi nhớ" về tốc độ di chuyển.
Đáp lại lời Hoàng, Ngáo nhấc chân sau lên, tưới một dòng nước vào đúng... đôi giày của cậu.
Này! Đây là hành vi vi phạm chủ quyền cá nhân! Mày có biết đôi giày này trị giá bao nhiêu phần trăm GDP túi tiền hiện tại của tao không? – Hoàng nhảy dựng lên.
Ngáo nhìn cậu, đôi mắt xanh lơ chớp chớp, rồi nó đột nhiên nằm vật xuống đất, bốn chân giơ lên trời, sủa "vô tội vạ". Hoàng đứng hình. Theo "Giáo trình tâm lý học hành vi", đây là dấu hiệu của sự phục tùng hoặc đòi hỏi sự chú ý. Nhưng với Ngáo, Hoàng sớm nhận ra đó là chiêu trò "đình công" để đòi ăn.
Cậu thở dài, thọc tay vào túi quần, lôi ra mẩu bánh mì khô khốc còn sót lại từ sáng.
Đây là khoản đầu tư mạo hiểm nhất của tao đấy. Ăn đi rồi làm việc cho tử tế.
Ngáo ngoạm lấy mẩu bánh mì trong chớp mắt, đuôi ngoáy tít. Nó đứng dậy, lần này không chạy loạn nữa mà đi thong dong cạnh Hoàng. Một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi hiện ra. Hoàng cảm nhận được làn gió mát rượi của buổi chiều, nhìn những hàng cây xanh mướt và những ngôi biệt thự sang trọng.
Cậu chợt nhận ra, ba năm đại học, cậu chỉ biết đến những con số trên màn hình, những biểu đồ khô khan và những cuộc chạy đua điểm số đầy áp lực. Cậu chưa bao giờ đi dạo một cách chậm rãi thế này, dù là với một con chó "tâm thần phân liệt".
Hóa ra... – Hoàng lẩm bẩm – Chi phí cơ hội của việc bỏ học lại là được nghe tiếng lá cây xào xạc và nhìn thấy một con chó đang cười.
Nhưng sự lãng mạn chỉ kéo dài được đúng 30 giây. Ngáo nhìn thấy một con mèo hoang phía xa.
Gâu! – Một tiếng sủa vang trời, và "Sếp" lại bắt đầu một chu kỳ lạm phát tốc độ mới.
Á! Ngáo! Dừng lại! Đây không phải là đối tượng thâu tóm hợp pháp! – Hoàng lại bị kéo đi, đôi giày tây một lần nữa mài xuống mặt đường.
Một tiếng sau, khi cả người và chó quay về cổng biệt thự, Hoàng trông không khác gì một kẻ vừa bước ra từ bão cấp 12. Áo sơ mi mất cúc, tóc tai đầy lá khô, đôi giày thì... thôi không nên nhắc đến.
Bà Hà nhìn Hoàng, rồi nhìn con Ngáo đang nằm bệt xuống đất thở hồng hộc – lần đầu tiên bà thấy nó mệt đến thế. Bà gật đầu, rút tờ 100 ngàn đưa cho Hoàng:
Khá khen cho nhà kinh tế học. Cháu là người duy nhất không buông dây xích khi nó rượt mèo.
Hoàng nhận tờ tiền bằng đôi tay run rẩy, nhưng miệng vẫn cố nở một nụ cười chuyên nghiệp:
Dạ, trong kinh tế, uy tín là tài sản vô hình lớn nhất. Con không thể để "hợp đồng" của mình bị đứt gánh giữa đường.
Bước ra khỏi khu biệt thự với 100 ngàn đầu tiên tự kiếm được, Hoàng không thấy mệt nữa. Cậu đi thẳng đến tiệm cơm tấm đầu hẻm, gọi một đĩa sườn to nhất. Khi vị mặn của nước mắm và vị béo của sườn chạm vào vị giác, Hoàng hiểu rằng: Có những bài học mà giảng đường không bao giờ dạy, ví dụ như làm sao để chiến thắng một con Husky, và làm sao để thấy hạnh phúc tột cùng chỉ với một đĩa cơm 35 ngàn.
Hoàng nhìn xuống lòng bàn tay đầy vết hằn của dây xích, mỉm cười:
Ngày mai, tao sẽ mua cho mày một cái xương giả, Ngáo ạ. Đó gọi là "Chi phí duy trì quan hệ đối tác chiến lược".