MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBỏ học xong, tôi đi chăn HuskyChương 6: NGÀY ĐẦU LÀM NGHỀ DẮT CHÓ THUÊ: AI DẮT AI?

Bỏ học xong, tôi đi chăn Husky

Chương 6: NGÀY ĐẦU LÀM NGHỀ DẮT CHÓ THUÊ: AI DẮT AI?

1,488 từ · ~8 phút đọc

Sau khi hoàn thành "thương vụ" đầu tiên với bà Hà, Hoàng nhận ra rằng thế giới kinh tế mà cậu hằng theo đuổi có một lỗ hổng cực kỳ lớn: Nó không hề dự báo được sức kéo của một con Husky trưởng thành.

Sáng hôm nay, Hoàng có mặt tại cổng biệt thự đúng 7 giờ. Cậu đã thay chiếc sơ mi trắng đầy bụi đất bằng một chiếc áo thun cũ và quần vải thô để tăng tính "khí động học". Trong túi cậu giờ đây không chỉ có 100 ngàn đồng tiền vốn mà còn có một món vũ khí bí mật: một cây xúc xích Đức mua ở cửa hàng tiện lợi. Cậu gọi đó là "vốn mồi" để kích cầu sự vâng lời.

Nhưng ngay khi bà Hà mở cửa, Ngáo lao ra như một cơn lốc xoáy màu xám trắng. Nó không chào hỏi, nó không sủa xã giao. Nó chỉ nhìn thấy Hoàng, nhìn thấy sợi dây xích, và ngay lập tức thiết lập một lộ trình di chuyển mà ngay cả Google Maps cũng phải chào thua.

Cháu nhớ mang nó về trước 8 giờ nhé, lát nữa cô có khách! – Tiếng bà Hà vọng lại từ sau cánh cổng đã đóng sập.

Hoàng chưa kịp đáp lời thì đã bị một lực kéo tương đương với một chiếc xe điện công suất lớn lôi tuột ra lề đường. Cậu cố gắng bấu víu vào thực tại:

Ngáo! Theo nguyên tắc quản trị thời gian, chúng ta có 60 phút. Mày không thể tiêu thụ hết 80% năng lượng trong 5 phút đầu được!

Ngáo phớt lờ. Nó đang bận đuổi theo một chiếc lá bàng khô đang lăn trên phố. Đối với Ngáo, chiếc lá đó chắc chắn là một thực thể đe dọa an ninh quốc gia cần phải được tiêu diệt ngay lập tức. Hoàng gồng mình, hai chân xoạc ra tạo thành một góc 45 độ với mặt đất để hãm phanh. Cậu bắt đầu vận dụng kỹ năng "điều tiết nhân sự" đã học:

Nhìn đây! – Hoàng giơ cây xúc xích ra – Đây là thù lao bổ sung nếu mày duy trì được tốc độ đi bộ dưới 5km/h. Hãy tối ưu hóa lợi ích của mày đi!

Ngáo dừng lại. Nó nhìn cây xúc xích, mũi khịt khịt. Hoàng mỉm cười đắc thắng. "Hóa ra cũng chỉ là một bài toán trao đổi giá trị đơn giản," cậu nghĩ thầm. Nhưng ngay khi Hoàng định bóc lớp vỏ nhựa, Ngáo thực hiện một cú nhảy mà cậu chỉ thấy trong các chương trình xiếc thú trên tivi. Nó táp gọn cây xúc xích ngay trên tay Hoàng – bao gồm cả lớp vỏ và một phần ngón tay cái của cậu – rồi lao đi với tốc độ gấp đôi lúc trước.

Ăn cắp! Mày vừa thực hiện hành vi chiếm đoạt vốn đầu tư mà không thực hiện cam kết! – Hoàng gào lên trong khi bị kéo lê qua một vũng nước mưa còn sót lại từ đêm qua.

Hành trình dắt chó của Hoàng bắt đầu biến thành một buổi diễn tập sinh tồn. Ngáo dẫn cậu đi qua ba con phố, hai tiệm tạp hóa và dừng lại rất lâu trước một cửa hàng bán thịt nướng. Ở đó, Hoàng phải đứng chịu trận dưới cái nhìn tò mò của hàng chục người, trong khi cố gắng giải thích cho con chó rằng "ngân sách hiện tại không cho phép chúng ta mua thịt xiên nướng".

Đến phút thứ 30, Hoàng nhận ra một sự thật cay đắng: Trong mối quan hệ này, cậu không phải là người quản lý, cậu là "vật trang trí" gắn vào đầu dây xích.

Đỉnh điểm của thảm họa xảy ra khi Ngáo nhìn thấy một con mèo mướp đang thong dong liếm lông bên hiên một hiệu thuốc. Trong một giây, đôi mắt xanh lơ của nó rực sáng một vẻ thông thái giả tạo. Giây tiếp theo, nó rống lên một tiếng kinh thiên động địa rồi phóng thẳng qua vỉa hè.

Á! Ngáo! Dừng lại! Đó là một thực thể không liên quan đến chuỗi cung ứng của chúng ta! – Hoàng hét lên.

Nhưng đôi giày của Hoàng – vốn không được thiết kế để chịu tải trọng của một con quái vật kéo xe tuyết – đã phản bội cậu. Cậu trượt chân, ngã nhào xuống một cái mương thoát nước nhỏ đang được thi công. "Bủm!". Một âm thanh trầm đục vang lên. Hoàng thấy mình ngồi giữa đống bùn đen ngòm, tay vẫn nắm chặt sợi dây xích, còn con Ngáo thì đang đứng trên bờ nhìn xuống với vẻ mặt "Sao mày lại xuống đấy tắm giờ này?".

Hoàng nhìn xuống bộ quần áo ướt sũng và đầy mùi bùn. Cậu run lên, không phải vì lạnh mà vì sự nhục nhã của một trí thức bị đánh bại bởi bản năng thú vật. Cậu định buông tay, định mặc kệ con chó này muốn đi đâu thì đi, định quay về phòng trọ và xin lỗi bố mẹ để được trở lại tháp ngà của mình.

Nhưng rồi, cậu nhìn thấy Ngáo. Con chó bỗng nhiên không nghịch ngợm nữa. Nó cúi đầu xuống, hít hít vào vai Hoàng, rồi khẽ rên lên một tiếng nhỏ. Nó dùng cái đầu to đùng của mình hích vào tay cậu, như muốn nói: "Này, dậy đi, tao không bỏ mày đâu".

Hoàng sững người. Cậu nhận ra, dù nó "ngáo", dù nó làm cậu khốn đốn, nhưng nó là thực thể duy nhất lúc này không phán xét cậu vì việc bỏ học. Nó không hỏi cậu bằng cấp đâu, nó chỉ cần cậu nắm chặt sợi dây xích.

Cậu đứng dậy, lôi mình ra khỏi vũng bùn, trông không khác gì một con quái vật đầm lầy. Hoàng nhìn con chó, rồi bật cười – một điệu cười sảng khoái mà suốt ba năm đại học cậu chưa từng có.

Được rồi, Sếp. Mày thắng. Tao sẽ không dùng lý thuyết với mày nữa. Tao sẽ dùng sức bền.

Hoàng dắt Ngáo về biệt thự khi đồng hồ điểm 8 giờ 5 phút. Bà Hà mở cửa, suýt nữa thì ngất xỉu khi thấy "nhà kinh tế học" của mình biến thành một đống bùn di động.

Cháu... cháu bị xe tông à? – Bà run rẩy hỏi.

Dạ không cô. – Hoàng vuốt lại mái tóc bết bùn, gương mặt vẫn toát lên một sự nghiêm túc kỳ quặc – Con vừa thực hiện một chuyến "khảo sát thực địa hạ tầng đô thị". Cô yên tâm, con Ngáo vẫn an toàn 100%.

Bà Hà ái ngại rút thêm 50 ngàn đồng nữa:

Thôi, đây là tiền bồi thường bộ quần áo. Cháu về tắm rửa đi kẻo ốm.

Hoàng cầm lấy 150 ngàn đồng. Cậu đi bộ về phòng trọ, bỏ qua mọi ánh nhìn kỳ thị của người đi đường. Cậu ghé vào một quán trà đá vỉa hè, ngồi bệt xuống ghế gỗ.

Sao thế con trai? Ngã mương à? – Ông chú xe ôm ngồi cạnh hỏi, tay đưa cho cậu tờ giấy ăn.

Dạ, con đi làm ạ. – Hoàng đáp, tay nhận tờ giấy lau mặt.

Làm gì mà cực thế? Sinh viên đúng không?

Dạ... con bỏ học rồi chú. Giờ con đi dắt chó thuê.

Hoàng tưởng ông chú sẽ mắng mình một trận, hoặc ít nhất là nhìn cậu với vẻ thất vọng như bố cậu vẫn làm. Nhưng ông chú chỉ nhấp một ngụm trà, khà một tiếng rồi bảo:

Bỏ học mà đi làm kiếm tiền là tốt. Đời này, cái mương nó bẩn nhưng nó thật. Còn hơn khối đứa ngồi văn phòng máy lạnh mà tâm hồn nó thối hơn cái mương đấy con ạ. Ngã thì đứng dậy, lau sạch bùn là lại đẹp trai ngay.

Hoàng lặng người. "Lau sạch bùn là lại đẹp trai ngay". Câu nói giản đơn của một người lao động lại có sức nặng hơn tất cả những chương sách về "Động lực học" cậu từng đọc.

Cậu nhìn xuống đôi bàn tay trầy xước nhưng đang nắm giữ những đồng tiền thực tế nhất mà cậu từng kiếm được. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Khó khăn vẫn còn đó, cái bụng vẫn còn đói, nhưng Hoàng biết mình sẽ không quay đầu lại.

Cậu đứng dậy, chào ông chú xe ôm rồi bước tiếp. Hoàng nhận ra một điều: Lãnh đạo một đội ngũ (teamwork) thực chất không phải là điều khiển người khác, mà là làm sao để khi mình ngã xuống bùn, mình vẫn không buông sợi dây liên kết với đồng đội của mình – dù đồng đội đó là một con chó Husky chỉ biết ăn và phá.

Ngày mai, tao sẽ mua dây xích mới chắc hơn, Ngáo ạ. – Hoàng lẩm bẩm, nụ cười rạng rỡ hiện trên gương mặt còn lấm lem bùn đất.