Tord Schultz đặt chiếc vali Samsonite lên băng chuyền, đưa vào máy kiểm tra X-quang, cạnh máy là nhân viên an ninh đang mỉm cười.
"Tôi không hiểu sao anh lại để họ sắp xếp lịch bay kiểu này," một nữ tiếp viên nói, "một tuần bay Bangkok hai lần."
"Tôi yêu cầu đấy." Tord nói khi bước qua máy dò kim loại. Công đoàn có người đề xuất phi hành đoàn nên đình công để phản đối việc phải tiếp xúc với tia X nhiều lần trong ngày, vì các báo cáo nghiên cứu ở Mỹ chỉ ra rằng tỷ lệ phi công và phi hành đoàn chết vì ung thư cao hơn dân thường. Nhưng những kẻ xúi giục đình công không nhắc đến việc tuổi thọ trung bình của phi hành đoàn cũng cao hơn người bình thường. Phi hành đoàn chết vì ung thư là bởi họ chẳng có nguyên nhân gì khác để mà chết, họ sống cuộc đời an toàn nhất thế giới, và cũng là cuộc đời buồn tẻ nhất thế giới.
"Là tự anh muốn bay nhiều thế sao?"
"Tôi là phi công, tôi thích bay." Tord nói dối, ông nhấc vali ra khỏi băng chuyền, kéo tay cầm và rời khỏi trạm kiểm soát.
Chẳng mấy chốc cô ta đã đuổi kịp và đi song song với ông, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch xám đậm của sân bay Gardermoen kêu lộc cộc, gần như át cả tiếng xì xào dưới mái vòm bằng dầm gỗ và thép. Đáng tiếc là nó không át được giọng hỏi nhỏ của cô ta.
"Có phải vì cô ấy bỏ anh không, Tord? Hay là anh có quá nhiều thời gian trống mà không có gì khỏa lấp? Hay là anh không muốn ngồi lỳ ở nhà..."
"Vì tôi cần làm thêm giờ." Tord ngắt lời, ít nhất câu này không hoàn toàn là lời nói dối.
"Tôi hiểu mà, tôi vừa ly hôn mùa đông năm ngoái đấy, anh biết không."
"Vậy à." Tord nói, ông thậm chí còn không biết cô ta từng kết hôn. Ông liếc nhìn cô ta một cái. Cô ta có đến năm mươi tuổi chưa nhỉ? Ông tự hỏi, không biết buổi sáng khi cô ta ngủ dậy chưa trang điểm, cũng chưa bôi kem làm nâu da thì trông sẽ thế nào? Chắc là một nữ tiếp viên tàn phái, với một giấc mơ tiếp viên tàn phái trong lòng. Ông chắc chắn mình chưa từng "làm" cô ta, ít nhất là chưa làm kiểu đối mặt. Đó là câu chuyện cười cũ rích của ai nói ấy nhỉ? Chắc là của một lão phi công già nào đó, một gã phi công tiêm kích thích uống whisky đá, mắt xanh, người đã cố gắng nghỉ hưu trong danh dự trước khi phong độ tụt dốc. Họ rẽ vào lối đi dẫn đến trung tâm phi hành đoàn, Tord rảo bước nhanh hơn. Cô ta thở hổn hển đuổi theo. Nếu ông cứ tiếp tục tốc độ này, cô ta chắc sẽ đứt hơi không nói được nữa.
"Ờ, Tord này, nhân tiện chúng ta sẽ dừng chân ở Bangkok, hay là mình có thể..."
Ông ngáp một cái thật lớn, nhận ra đối phương cảm thấy bị xúc phạm. Ông vẫn thấy hơi váng vất vì sau khi hai gã Mormon rời đi tối qua, ông lại uống thêm chút vodka và dùng thêm chút bột trắng. Dĩ nhiên lượng ông dùng không đến mức không vượt qua được kiểm tra nồng độ cồn, nhưng đủ để ông lo lắng mười một tiếng bay sắp tới có thể phải đối phó với cơn buồn ngủ.
"Nhìn kìa!" Cô ta thốt lên bằng giọng cao vút nũng nịu, kiểu giọng phụ nữ hay dùng khi thấy thứ gì đó cực kỳ đáng yêu.
Ông nhìn về phía trước. Có một vật đang tiến lại gần họ. Đó là một con chó nhỏ lông dài tai dài, với đôi mắt buồn bã và cái đuôi ngoáy tít cuồng nhiệt. Đó là một con Springer Spaniel. Người dắt nó là một phụ nữ, cô ta có mái tóc vàng cùng tông màu với lông chó, đeo đôi khuyên tai lủng lẳng cỡ lớn, trên môi là nụ cười hối lỗi, đôi mắt nâu rất dịu dàng.
"Đáng yêu quá đi!" Nữ tiếp viên đứng cạnh Tord thốt lên với giọng mãn nguyện.
"Ừ." Tord đáp bằng giọng khàn đặc.
Con chó đưa mũi ngửi vào háng một viên cơ trưởng phía trước rồi lại đi tiếp. Viên cơ trưởng quay đầu lại, nhướn mày cười khẩy một cái với vẻ mặt dày đầy vẻ trẻ con. Tord không thể nghĩ xem con chó có đáng yêu hay không, lúc này ngoài bản thân mình ra, ông không thể nghĩ thêm được gì khác.
Con chó mặc một chiếc áo khoác vàng, người phụ nữ đeo khuyên tai cũng mặc chiếc áo khoác cùng loại, trên đó có chữ "Hải quan".
Con chó ngày càng gần, chỉ còn cách họ năm mét.
Chắc không vấn đề gì đâu. Không thể có vấn đề được. Ma túy bọc trong bao cao su, bên ngoài lại bọc hai lớp túi đông lạnh, một phân tử mùi cũng không thoát ra được. Vậy nên chỉ cần mỉm cười thôi, thả lỏng và giữ nụ cười, không hơn không kém. Tord quay đầu nhìn về phía tiếng trò chuyện bên cạnh, như thể những âm thanh đó cần sự chú ý cao độ.
"Xin lỗi."
Họ đi lướt qua con chó nhỏ, Tord tiếp tục bước đi.
"Xin lỗi!" Tiếng gọi trở nên sắc lạnh hơn một chút.
Tord chỉ nhìn thẳng phía trước, chỉ còn cách lối vào trung tâm phi hành đoàn chưa đầy mười mét, mười bước chân nữa là an toàn.
"Thưa ông, xin lỗi!"
Còn bảy bước.
"Tord, hình như cô ấy đang gọi anh đấy."
"Gì cơ?" Tord dừng bước, ông buộc phải dừng lại quay đầu, làm ra vẻ mặt ngạc nhiên, hy vọng trông không quá giả tạo. Người phụ nữ áo vàng đi về phía họ.
"Con chó này đã chỉ đích danh ông."
"Thế à?" Tord nhìn xuống con chó nhỏ, thầm nghĩ: sao có thể chứ?
Con chó nhìn lại ông, đuôi ngoáy tít, như thể ông là bạn chơi mới của nó.
Sao có thể chứ? Hai lớp túi đông lạnh và bao cao su. Sao có thể?
"Điều này có nghĩa là chúng tôi phải kiểm tra ông, phiền ông đi theo chúng tôi."
Đôi mắt nâu của người phụ nữ vẫn dịu dàng, nhưng lời nói không một chút do dự. Giây phút này ông hiểu ra nguyên nhân. Ông gần như dùng ngón tay chỉ vào tấm thẻ ngành trước ngực mình.
Cocaine.
Tối qua sau khi cắt lằn cocaine cuối cùng, ông quên lau sạch chiếc thẻ ngành. Chắc chắn là vì lý do này.
Nhưng thẻ ngành chỉ dính vài hạt bụi bột, ông có thể nhẹ nhàng giải thích rằng mình đã cho ai đó mượn thẻ đi dự tiệc, nhưng giờ đó không phải vấn đề lớn nhất, vấn đề lớn nhất là vali của ông sẽ bị kiểm tra. Ông là một phi công được đào tạo bài bản, thường xuyên luyện tập các quy trình khẩn cấp, khiến việc thực hiện quy trình gần như trở thành phản xạ vô điều kiện. Dĩ nhiên đó là mục đích của việc huấn luyện, để khi nỗi sợ ập đến, não bộ của bạn vẫn có thể thực hiện quy trình khẩn cấp. Ông đã luyện tập bao nhiêu lần trong đầu tình huống nhân viên hải quan mời ông đi theo họ? Suy nghĩ xem mình nên làm gì? Tình huống này ông đã diễn tập vô số lần trong tâm trí. Ông nhìn nữ tiếp viên, nở nụ cười cam chịu, liếc nhìn bảng tên của cô ta: "Kristine, có vẻ như nó đã chọn tôi rồi, cô có thể giúp tôi mang vali lên máy bay trước được không?"
"Vali phải đi cùng để kiểm tra." Nữ hải quan nói.
Tord quay đầu lại: "Không phải cô nói con chó chỉ đích danh tôi, chứ không phải vali sao?"
"Đúng vậy, nhưng..."
"Trong vali có các tài liệu bay mà phi hành đoàn phải đối chiếu, trừ khi cô muốn chịu trách nhiệm cho việc trễ chuyến của chiếc Airbus 340 đi Bangkok đầy ắp hành khách này." Ông nhận thấy mình đang rướn ngực, phổi hít đầy không khí, làm căng các khối cơ ngực dưới lớp áo cơ trưởng, "Một khi lỡ mất thứ tự cất cánh, chuyến bay có thể bị trễ vài tiếng đồng hồ, khiến hãng hàng không thiệt hại hàng trăm nghìn Krone."
"Nhưng quy định là..."
"Trên máy bay có tất cả ba trăm bốn mươi hai hành khách," Tord ngắt lời, "trong đó có rất nhiều trẻ em." Ông hy vọng cô ta nghe thấy sự lo lắng sâu sắc của một cơ trưởng, chứ không phải sự hoảng loạn vừa mới bắt đầu phát tác của một kẻ buôn lậu ma túy.
Nữ hải quan xoa đầu con chó nghiệp vụ, nhìn Tord.
Tord thầm nghĩ, trông cô ta giống một bà nội trợ, một người phụ nữ có con cái và có trách nhiệm, chắc sẽ hiểu được tình cảnh khó khăn của ông.
"Vali phải đi cùng." Cô ta nói.
Một nhân viên hải quan khác lẳng lặng xuất hiện, đứng tách chân, khoanh tay trước ngực.
"Được rồi, vậy thì giải quyết nhanh chuyện này đi." Tord thở dài.