Trong sự im lặng chết chóc của vùng Alps vào những năm tháng mà nhân loại đang say sưa với những giấc mơ về cơ khí nhưng lại run rẩy trước bóng ma của chiến tranh đại lục, toa tàu số 4 hiện ra như một chiếc hộp thiếc lạc lõng giữa đại dương tuyết trắng. Maximilian Von Hardt đang thực hiện những công đoạn cuối cùng của một kế hoạch điên rồ nhưng đầy tính toán. Dưới ánh đèn pin cầm tay đang yếu dần, ông siết chặt các van đồng nối giữa bình áp suất phụ và hệ thống pít-tông đẩy khẩn cấp của trục bánh xe. Mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán ông, đóng băng ngay lập tức khi vừa chạm vào không khí bên ngoài.
“Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất,” Maximilian nói, giọng ông vang lên đục ngầu giữa những tiếng lạch cạch của kim loại. “Nếu áp suất không đủ để thắng lực ma sát của lớp tuyết đang đóng băng dưới đường ray, chúng ta sẽ bị kẹt lại đây vĩnh viễn. Nếu áp suất quá lớn, toa tàu sẽ chệch bánh ngay tại khúc cua đầu tiên.”
Elara đứng bên cạnh, đôi bàn tay cô dính đầy dầu mỡ và bụi than đen kịt, một hình ảnh hoàn toàn tương phản với vẻ quý phái ban đầu. Cô đang giữ chặt một đoạn ống dẫn hơi nước bằng đồng, đôi mắt dõi theo từng cử động của vị cựu đặc nhiệm.
“Ngài đang đánh cược mạng sống của tất cả chúng ta vào một lý thuyết thủy lực chưa bao giờ được thử nghiệm thực tế,” Elara nhận xét, giọng cô mang theo một sự phấn khích khó giấu.
“Cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi các xác suất,” Maximilian không ngước lên. “Tôi chỉ đang chọn xác suất có lợi nhất cho sự sinh tồn. Cô đã chuẩn bị xong chưa?”
“Mọi thứ đã sẵn sàng theo đúng thông số ngài yêu cầu.”
Tại phía trên toa tàu, những tiếng động kỳ lạ lại bắt đầu vang lên. Kẻ sát nhân bí ẩn và đồng bọn của hắn dường như đã nhận ra sự thay đổi trong cấu trúc của toa tàu. Chúng không tấn công trực diện nữa mà đang cố gắng tháo rời các chốt nối giữa toa số 4 và các toa còn lại, với ý định biến nó thành một khối sắt biệt lập trước khi nó có thể di chuyển.
“Marcel, phu nhân Cavendish, bám chặt vào!” Maximilian hô lớn khi ông đặt tay lên cần gạt áp suất cuối cùng.
Một tiếng rít kinh hoàng vang lên, tựa như tiếng gầm của một con quái vật bị giam cầm lâu ngày vừa được phóng thích. Hơi nước nóng hổi xộc ra từ gầm tàu, tạo nên một màn sương mù dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực. Toa tàu số 4 rùng mình dữ dội, những bánh sắt nghiến vào đường ray đóng băng tạo ra những tia lửa xanh lét giữa đêm tối. Ban đầu, nó chỉ nhích đi từng inch một, nhưng rồi dưới áp lực khủng khiếp của dòng hơi nước bị nén chặt, khối kim loại nặng hàng chục tấn bắt đầu trượt đi trên con dốc thoai thoải dẫn về thung lũng phía hạ lưu.
Gió rít gào bên tai. Maximilian đứng vững ở vị trí điều khiển thủ công, đôi mắt ông dán chặt vào bóng tối phía trước, nơi con đường ray đang ẩn hiện dưới lớp tuyết dày. Toa tàu lao đi với vận tốc ngày một tăng, không có đầu máy kéo, chỉ có lực đẩy của áp suất và trọng lực. Nó rung lắc đến mức phu nhân Cavendish phải hét lên vì hoảng sợ, còn chủ ngân hàng Marcel thì nằm dán xuống sàn, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện bằng tiếng Pháp.
Bỗng nhiên, một bóng đen xuất hiện ở cửa sổ hành lang phía sau. Đó là kẻ lạ mặt lúc nãy – kẻ mà Maximilian tưởng rằng đã chết vì độc dược hoặc giá rét. Hắn không chết. Hắn treo mình trên mái tàu, một tay bám vào gờ cửa sổ, tay kia cầm một khẩu súng ngắn.
“Hắn vẫn còn sống!” Elara kêu lên, định rút súng nhưng toa tàu vừa lúc lao vào một khúc cua gắt, khiến cô ngã nhào.
Maximilian không rời tay khỏi cần gạt. Ông tính toán quỹ đạo trong đầu. Khi kẻ lạ mặt giơ súng lên định bắn, Maximilian bất ngờ kéo mạnh van xả áp suất phụ ở phía bên trái. Một luồng hơi nước cực nóng và cực mạnh phun thẳng ra ngoài cửa sổ, tạo thành một bức tường trắng xóa che khuất tầm nhìn của kẻ tấn công. Tiếng hét đau đớn vang lên, bóng đen trượt chân và rơi mất hút vào màn đêm phía sau khi toa tàu tăng tốc lao xuống dốc.
“Một ứng dụng đơn giản của áp lực dòng chảy,” Maximilian lạnh lùng nói khi luồng hơi nước dần tản đi.
Toa tàu trượt thêm khoảng ba dặm nữa trước khi dần chậm lại khi vào đến đoạn đường bằng phẳng gần ga tiếp theo. Ánh sáng đèn gas từ phía sân ga xa xa hiện ra như những đốm lửa nhỏ cứu rỗi. Khi toa tàu dừng hẳn cách ga khoảng năm trăm mét, Maximilian buông cần gạt. Đôi bàn tay ông run lên vì áp lực và cái lạnh, nhưng gương mặt vẫn giữ được sự điềm tĩnh sắt đá.
“Chúng ta an toàn rồi,” Marcel thở phào, loạng choạng đứng dậy.
“Chưa đâu,” Maximilian quay lại nhìn mọi người trong toa, ánh mắt ông dừng lại ở phu nhân Cavendish, người lúc này đã lấy lại vẻ bình thản đến lạ lùng. “Bây giờ là lúc chúng ta kết thúc vụ án mạng của ông Sterling.”
Ông bước lại gần chiếc bàn nơi cuốn sổ bìa xanh đang nằm.
“Phu nhân Cavendish, bà đã nói rằng bà đến khoang của Sterling và thấy ông ta đã chết. Nhưng có một chi tiết nhỏ mà bà đã bỏ qua trong câu chuyện của mình. Bà nói rằng bà hét lên vì quá hoảng sợ. Tuy nhiên, một góa phụ của Nam tước, người đã từng sống sót qua cuộc nổi loạn ở vùng biên giới như bà, sẽ không hét lên như một thiếu nữ lần đầu thấy máu. Bà hét lên là để ra hiệu cho người phục vụ – đồng bọn của bà – chạy tới để tạo ra một chứng cứ ngoại phạm về mặt thời gian.”
Phu nhân Cavendish không đáp, bà chỉ lặng lẽ chỉnh lại mái tóc của mình.
“Bà và Sterling đã có một thỏa thuận,” Maximilian tiếp tục. “Ông ta trộm bản danh sách, bà chịu trách nhiệm môi giới. Nhưng Sterling nhận ra rằng ông ta có thể kiếm được nhiều hơn nếu bán nó cho người Nga và biến mất. Bà biết điều đó qua việc theo dõi các lá thư bí mật của ông ta. Bà đã giết ông ta không phải bằng súng, không phải bằng dao, mà bằng chính chiếc đồng hồ mà ông ta luôn trân quý.”
“Làm sao một chiếc đồng hồ có thể giết người?” Elara hỏi với vẻ kinh ngạc.
Maximilian cầm chiếc đồng hồ đã vỡ lên.
“Mặt kính vỡ không phải do ngã. Nó vỡ vì một pít-tông siêu nhỏ chứa độc tố bên trong trục kim đồng hồ đã nổ tung khi kim giây chạm đúng vị trí 2 giờ 10 phút. Đó là một thiết bị ám sát tinh vi được kích hoạt bằng thời gian. Sterling nghĩ rằng ông ta đang mang theo một bảo vật, nhưng thực tế ông ta đang mang theo quả bom hẹn giờ của chính mình. Người đặt thiết bị đó vào đồng hồ của ông ta chính là vợ ông ta.”
Phu nhân Cavendish bật cười, một điệu cười khô khốc.
“Ngài có bằng chứng không, Von Hardt? Mọi thứ ngài nói chỉ là giả thuyết về cơ khí.”
“Bằng chứng nằm ở đây,” Maximilian lật một trang trong cuốn sổ tay của Sterling. “Trong này có một dòng ghi chú bằng ký hiệu riêng của Sterling: 'Món quà từ C. – kim giây của sự thật'. Chữ C là viết tắt của Cecilia, tên của bà. Ông ta tôn sùng bà đến mức ghi lại điều đó như một lời nhắc nhở về tình yêu, mà không biết đó là lời tuyên án tử hình.”
Phu nhân Cavendish đứng dậy, ánh mắt bà trở nên sắc lẹm.
“Sterling là một kẻ hèn nhát. Ông ta định bán đứng toàn bộ mạng lưới tình báo mà chúng tôi đã xây dựng bao nhiêu năm chỉ để lấy vài vạn rúp Nga. Ông ta xứng đáng nhận lấy cái chết đó.”
“Và bà cũng xứng đáng nhận lấy sự phán xét của pháp luật,” Maximilian nói, lúc này các nhân viên ga tàu và cảnh sát địa phương đã bắt đầu chạy về phía toa tàu bị mắc kẹt.
Tuy nhiên, khi cảnh sát bước lên tàu, phu nhân Cavendish bất ngờ rút một lọ thuốc nhỏ từ trong nhẫn cưới và nuốt chửng. Bà ngã xuống ngay lập tức, hơi thở lịm dần trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
“Một kết thúc chuẩn mực cho một gián điệp,” Maximilian thầm thì, ông không cố gắng cứu bà ta vì ông biết loại độc này không có thuốc giải.
Khi bình minh bắt đầu ló dạng trên dãy Alps, nhuộm hồng những đỉnh núi tuyết phủ, Maximilian Von Hardt đứng trên sân ga của một thị trấn nhỏ giáp biên giới. Ông nhìn cảnh sát đưa thi thể của Sterling và Cavendish đi. Cuốn sổ tay màu xanh và bản danh sách đã được ông bí mật bàn giao cho một đặc sứ của Berlin vừa xuất hiện tại hiện trường.
Elara bước lại gần ông, cô đã thay một bộ đồ sạch sẽ hơn, nhưng đôi mắt vẫn mang vẻ suy tư.
“Ngài thực sự đã đưa nó cho họ sao? Bản danh sách đó có thể thay đổi cục diện cả Châu Âu.”
“Thế giới này không được cứu bởi những bí mật, Elara,” Maximilian trả lời khi nhìn đoàn tàu cứu hộ đang được chuẩn bị. “Nó được duy trì bởi sự cân bằng của nỗi sợ hãi. Nếu tôi công bố nó, chiến tranh sẽ nổ ra ngay sáng nay. Nếu tôi đưa nó về đúng chỗ, chúng ta có thêm vài năm hòa bình... hoặc ít nhất là sự yên tĩnh trước cơn bão.”
“Ngài là một người đàn ông kỳ lạ, Maximilian. Ngài không tin vào cảm xúc, nhưng ngài lại chiến đấu vì một thứ mơ hồ như hòa bình.”
Maximilian lấy chiếc đồng hồ túi của riêng mình ra, kiểm tra giờ. Nó vẫn chạy chính xác từng nhịp.
“Tôi không chiến đấu vì hòa bình. Tôi chiến đấu vì sự logic. Và chiến tranh, xét cho cùng, là một hành động phi logic nhất của con người.”
Ông quay người bước đi về phía toa tàu mới, chiếc áo choàng xám tro bay nhẹ trong gió lạnh. Vụ án trên chuyến tàu tốc hành đã kết thúc, nhưng Maximilian biết rằng những năm cuối của thế kỷ này vẫn còn chứa đựng nhiều bóng tối hơn những gì ông vừa khám phá. Ở một nơi nào đó tại Vienna, London hay Paris, những quân cờ khác đang bắt đầu di chuyển, và ông – vị cựu đặc nhiệm với tư duy logic sắt đá – sẽ luôn chờ đợi ở đó, giữa những hiện trường vụ án và những bí mật chưa có lời giải.
Chuyến tàu cứu hộ kéo còi báo hiệu khởi hành. Maximilian ngồi xuống trong một khoang tàu trống, mở cuốn sổ tay mới và bắt đầu viết dòng đầu tiên cho một hồ sơ điều tra khác. Cuộc đời ông là một chuỗi những phương trình không có điểm dừng, và sự thật, dù đáng sợ đến đâu, vẫn là mục tiêu duy nhất mà ông theo đuổi trong thế giới đầy rẫy những lời nói dối hoa mỹ này.