Thủ đô Vienna hiện ra trong những ngày tháng mà ánh hoàng hôn của một đế chế già nua đang nhuộm vàng những đại lộ thênh thang. Đây là thời đại mà âm nhạc của Strauss vang vọng khắp các phòng khiêu vũ, và những cỗ xe ngựa sang trọng vẫn lách cách trên đường phố lát đá, dù ánh điện đã bắt đầu len lỏi vào từng góc của các nhà hát lộng lẫy. Dòng sông Danube lững lờ trôi, mang theo hơi thở lạnh lẽo của mùa đông phương Bắc, bao phủ lấy những tòa kiến trúc Baroque bằng một màn sương mỏng manh như tấm khăn voan của một thiếu nữ quý tộc.
Maximilian Von Hardt bước xuống từ cỗ xe thuê ngay trước cổng Nhà hát Opera Quốc gia. Ông đã rời khỏi những dư chấn của vụ án trên chuyến tàu tốc hành để tìm kiếm một sự tĩnh lặng ngắn ngủi tại trung tâm văn hóa của Châu Âu. Tuy nhiên, đối với một người như Maximilian, sự tĩnh lặng thường chỉ là lớp vỏ bọc cho những xáo động ngầm mà người thường ít khi nhận thấy.
Ông mặc bộ trang phục dạ hội chỉnh chu, đôi găng tay trắng muốt và chiếc gậy chống cán bạc quen thuộc. Ánh đèn chùm pha lê bên trong sảnh nhà hát tỏa ra thứ ánh sáng huy hoàng, soi rõ những gương mặt thuộc tầng lớp thượng lưu đang bận rộn với những cuộc trò chuyện phù phiếm. Maximilian đi lướt qua họ, ánh mắt ông không dừng lại ở những bộ trang sức kim cương lấp lánh mà tập trung vào cấu trúc của tòa nhà — một kiệt tác của kỹ thuật âm học mà ông luôn ngưỡng mộ.
“Thưa ngài Von Hardt, thật vinh dự khi thấy ngài hiện diện tại đây đêm nay.”
Một người đàn ông thấp đậm, có bộ ria mép vểnh ngược và gương mặt đỏ lựng vì phấn khích, bước tới chào đón. Đó là Baron Rudolf, giám đốc của nhà hát.
“Tôi đến để thưởng thức bản Opera mới, thưa Baron. Nghe nói danh ca Isabella có một giọng hát có thể làm tan chảy cả đá,” Maximilian đáp, giọng nói vẫn duy trì sự trung tính chuẩn mực.
“Ngài nói không sai chút nào. Isabella là báu vật của Vienna. Nhưng giữa chúng ta với nhau... cô ấy đang nhận được những lá thư đe dọa kỳ lạ. Tôi đã định gửi thư cho ngài ở Berlin, không ngờ ngài lại đang ở ngay tại thành phố này.”
Maximilian nheo mắt. “Những lá thư đe dọa? Nội dung thế nào?”
“Không có yêu cầu tiền bạc, chỉ là những bản nhạc được viết dở dang bằng mực đỏ. Mỗi lá thư đều kết thúc bằng một ký hiệu: một bông hồng bị gãy cành. Cô ấy đang rất hoảng loạn.”
Maximilian nhìn về phía bức màn nhung đỏ thẫm trên sân khấu đang dần được kéo lên.
“Mọi hành động đe dọa mà không có mục đích tài chính thường xuất phát từ sự cuồng tín hoặc một kế hoạch có tính toán kỹ lưỡng về mặt tâm lý. Hãy để tôi quan sát buổi biểu diễn đêm nay trước khi đưa ra kết luận.”
Buổi biểu diễn bắt đầu. Âm thanh của dàn nhạc giao hưởng vang lên, lấp đầy không gian nhà hát với những giai điệu trầm bổng. Khi Isabella bước ra sân khấu trong bộ váy trắng tinh khôi, cả khán phòng im phăng phắc. Giọng hát của cô cao vút, trong trẻo và mang một nội lực phi thường. Maximilian ngồi trong hộp ghế dành cho khách mời danh dự, nhưng ông không nhắm mắt để tận hưởng âm nhạc. Ông quan sát cách Isabella di chuyển, cách cô liếc nhìn về phía cánh gà, và đặc biệt là cách cô cầm ly rượu đạo cụ trong màn hai.
Vào đúng khoảnh khắc cao trào của bản xướng âm, khi Isabella cất lên nốt cao nhất, một sự việc kinh hoàng đã xảy ra. Cô đột ngột khựng lại, đôi mắt mở to đầy kinh hãi, hai tay ôm lấy cổ họng. Ly rượu trên tay cô rơi xuống sàn khấu, vỡ tan tành thành hàng ngàn mảnh vụn. Cô gục xuống ngay tại chỗ, trước sự chứng kiến của hàng ngàn khán giả đang sững sờ.
“Hạ màn! Hạ màn ngay lập tức!” Baron Rudolf hét lên từ phía sau khán đài.
Sự hỗn loạn bắt đầu bùng nổ. Maximilian không đợi ai cho phép, ông bật dậy và lao nhanh xuống sân khấu. Ông gạt đi những người phục trang đang than khóc xung quanh và quỳ xuống bên cạnh danh ca. Isabella đã ngừng thở. Gương mặt cô không tím tái vì ngạt thở, mà trái lại, nó trắng bệch một cách bất thường, với những vệt máu nhỏ li ti rỉ ra từ lỗ tai.
“Đừng ai chạm vào cô ấy!” Maximilian ra lệnh, giọng ông vang dội át cả tiếng ồn ào. “Cảnh sát Vienna sẽ có mặt trong vài phút nữa. Tôi yêu cầu phong tỏa tất cả các lối ra vào của nhà hát.”
Ông bắt đầu thực hiện các bước kiểm tra thực nghiệm ngay lập tức. Maximilian không chạm tay trực tiếp vào thi thể mà dùng chiếc khăn tay lót qua. Ông quan sát những mảnh vỡ của ly rượu. Mùi của rượu vang vẫn còn đó, nhưng lẩn khuất bên trong là một mùi nồng nặc của hạnh nhân đắng — dấu hiệu đặc trưng của cyanide.
“Bị đầu độc trong rượu sao?” Baron Rudolf chạy tới, hơi thở hổn hển.
“Quá đơn giản để là rượu,” Maximilian lẩm bẩm. “Nếu thuốc độc nằm trong rượu, cô ấy sẽ không thể hát hết bản xướng âm dài mười phút trước khi phát tác. Độc tính của cyanide nồng độ cao sẽ gây liệt cơ chỉ trong vòng vài giây.”
Ông đứng dậy, quan sát vị trí của ly rượu vỡ và vị trí Isabella gục xuống. Có một chi tiết không hợp lý về mặt vật lý. Những mảnh vỡ của ly rượu văng về phía trước, trong khi theo quán tính, nếu cô ấy ngã quỵ xuống, chúng phải văng sang hai bên hoặc về phía sau.
“Có ai đã vào phòng trang điểm của cô ấy trước buổi diễn không?” Maximilian hỏi người quản lý sân khấu.
“Chỉ có người hầu gái riêng và chính tay tôi mang ly rượu này ra từ hầm rượu của nhà hát. Tôi đảm bảo nó hoàn toàn tinh khiết.”
Maximilian đi tới chỗ hố nhạc dành cho dàn nhạc giao hưởng. Ông nhìn vào những chiếc giá nhạc. Tại vị trí của người chơi vĩ cầm chính, có một vật thể lạ nằm lẫn trong đống bản nhạc. Đó là một chiếc ống thổi bằng đồng nhỏ, được thiết kế vô cùng tinh vi để có thể giấu trong lòng bàn tay.
“Baron, hãy đưa tôi danh sách tất cả các nhạc công của dàn nhạc tối nay,” Maximilian nói, mắt ông vẫn không rời khỏi chiếc ống thổi.
Trong lúc chờ đợi cảnh sát, Maximilian bắt đầu thu thập dữ liệu từ hiện trường. Ông phát hiện ra một sợi dây mảnh bằng tơ tằm giăng ngang qua vị trí đứng của Isabella, cao khoảng một mét tám, ngay tầm với của đầu cô khi đứng thẳng. Sợi dây này được phủ một lớp bột mịn màu trắng.
“Một hệ thống phát tán độc tố bằng tiếp xúc và khí dung,” Maximilian giải thích cho Baron Rudolf khi hai người đứng ở cánh gà. “Kẻ sát nhân biết rằng khi Isabella hát những nốt cao, cô ấy sẽ phải lấy hơi rất sâu và rung động toàn bộ cơ thể. Hắn đặt một thiết bị phun áp suất nhỏ gắn liền với sợi dây tơ tằm này. Khi cô ấy đạt đến nốt cao nhất, sự rung động cơ thể hoặc một lực kéo từ xa đã khiến bột độc phát tán trực tiếp vào hệ hô hấp và thẩm thấu qua da cổ.”
“Nhưng tại sao lại có mùi hạnh nhân ở ly rượu?”
“Đó là đòn hỏa mù. Kẻ thủ ác cố tình nhỏ độc vào rượu sau khi cô ấy đã ngã xuống, hoặc chuẩn bị sẵn một chiếc ly có độc để thay thế trong lúc hỗn loạn, nhằm dẫn dắt chúng ta vào một hướng điều tra sai lầm về thực phẩm. Nhưng hắn đã quên mất quy luật của sự văng bắn mảnh vỡ.”
Cảnh sát Vienna có mặt. Maximilian bàn giao hiện trường nhưng ông giữ lại quyền điều tra chính nhờ mối quan hệ mật thiết với chính quyền địa phương từ những vụ án trước đây. Ông bắt đầu thẩm vấn các nhạc công.
“Tên tôi là Franz,” người chơi vĩ cầm chính nói, giọng anh ta run rẩy. “Tôi không biết chiếc ống đó là gì. Nó xuất hiện trên giá nhạc của tôi khi tôi quay lại sau giờ nghỉ giải lao.”
“Anh có thấy ai đi ngang qua vị trí của mình không?”
“Rất nhiều người, thưa ngài. Các nhân viên hậu đài, các vũ công... Nhưng có một người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu, đeo mặt nạ hóa trang của vở kịch, ông ta dường như đã đứng lại rất lâu ở chỗ này.”
Maximilian kiểm tra danh sách nhân viên. Không có ai mặc trang phục đó trong ca trực tối nay. Ông quay lại phòng trang điểm của Isabella. Căn phòng ngập tràn hương hoa hồng — loại hoa mà cô yêu thích. Trên bàn trang điểm, ngoài những lọ phấn và son môi, có một lọ nước hoa bằng pha lê đã bị mở nắp. Maximilian dùng một que tre nhỏ nhúng vào dung dịch nước hoa và đưa lên mũi.
“Hương hoa hồng... trộn lẫn với tinh dầu thông và một lượng nhỏ dung dịch bạc nitrat,” Maximilian ghi chép vào sổ tay. “Kẻ sát nhân không chỉ muốn cô ấy chết. Hắn muốn đánh dấu cô ấy.”
Ông sực nhớ lại lời của Baron Rudolf về những bông hồng bị gãy cành trong các lá thư đe dọa.
“Baron, Isabella có người tình nào không? Hoặc một kẻ hâm mộ cuồng nhiệt bị từ chối?”
“Cô ấy có rất nhiều người theo đuổi, nhưng Isabella rất kín tiếng. Chỉ có một người... một nhà soạn nhạc trẻ tuổi tên là Julian. Anh ta đã viết toàn bộ bản xướng âm này cho cô ấy, nhưng họ đã cãi vã dữ dội vào tuần trước.”
Maximilian yêu cầu cảnh sát đưa Julian tới. Khi chàng trai trẻ xuất hiện, anh ta trông như một người mất hồn, tóc tai bù xù và quần áo xộc xệch.
“Tôi đã giết cô ấy,” Julian thốt lên ngay khi vừa bước vào phòng. “Chính bản nhạc của tôi đã giết cô ấy.”
“Đừng vội vã nhận tội về mặt cảm xúc, chàng trai trẻ,” Maximilian ngắt lời bằng một giọng trung tính. “Hãy nói cho tôi biết về cấu trúc của bản nhạc. Tại sao nốt cao nhất lại nằm ở cuối chương ba?”
“Vì đó là lúc cô ấy tỏa sáng nhất. Đó là nốt Do thăng, tôi đã thiết kế nó để cô ấy phải vận dụng toàn bộ cơ hoành.”
“Và anh đã tặng cô ấy lọ nước hoa trên bàn kia đúng không?”
“Vâng, đó là quà kỷ niệm của chúng tôi. Nhưng làm sao ngài biết?”
Maximilian không trả lời trực tiếp. Ông quay sang phía cửa sổ phòng trang điểm đang mở hờ, nhìn xuống con hẻm tối tăm phía dưới nhà hát.
“Vụ án này không phải là một sự trả thù tình ái đơn thuần. Nếu là Julian, anh ta đã không cần đến một hệ thống phun độc phức tạp tại sân khấu khi đã có quyền tiếp cận lọ nước hoa của cô ấy. Kẻ sát nhân là một người hiểu rất rõ về vật lý âm thanh và cả lịch trình của nhà hát này.”
Maximilian bước ra hành lang, nơi các nhạc công đang đứng chờ. Ông dừng lại trước một người đàn ông trung niên chơi đàn Cello, người nãy giờ vẫn đứng im lặng với vẻ mặt u sầu.
“Ông Meyer, ông đã làm việc ở đây bao lâu rồi?”
“Mười lăm năm, thưa ngài.”
“Ông có một bàn tay rất đẹp của một nghệ sĩ, nhưng tại sao dưới móng tay của ông lại có những vệt ố vàng của hóa chất ngành in ấn?”
Meyer hơi giật mình, giấu tay vào sau lưng. “Tôi... tôi có sở thích sưu tầm các bản nhạc cổ, tôi thường tự mình phục chế chúng.”
“Lừa dối là một kỹ năng khó duy trì trước những dữ liệu thực tế,” Maximilian bước tới một bước, áp lực từ vóc dáng cao lớn của ông bao trùm lấy người nghệ sĩ. “Hóa chất đó là chì oxit, dùng trong việc chế tạo các loại mực in đặc biệt của quân đội. Những lá thư gửi cho Isabella không phải được viết bằng mực đỏ thông thường, chúng được viết bằng mực hóa học có chứa độc tố nồng độ thấp để khiến cô ấy bị ảo giác nhẹ trước khi lên sân khấu.”
Mặt Meyer biến sắc. Ông ta định quay đầu chạy nhưng đã bị hai cảnh sát đứng gần đó giữ chặt.
“Tại sao ông lại làm thế?” Baron Rudolf kêu lên.
“Vì cô ta không xứng đáng!” Meyer gào lên, vẻ mặt u sầu biến mất, thay vào đó là một sự cuồng nộ đáng sợ. “Isabella đã đánh cắp bản nhạc gốc của cha tôi và nhận là của mình. Cô ta xây dựng vinh quang trên sự đau khổ của gia đình tôi. Cô ta phải chết ngay tại khoảnh khắc cô ta đang hát những giai điệu đó!”
Maximilian lắc đầu. “Sự thật là cha ông đã bán bản nhạc đó cho nhà hát này từ mười năm trước để trả nợ bài bạc. Isabella thậm chí còn chưa gia nhập đoàn hát lúc đó. Cô ấy hoàn toàn vô tội trong việc này. Ông đã giết một người dựa trên một giả thiết sai lầm về quá khứ.”
Meyer quỵ xuống, đôi mắt trống rỗng.
Vụ án kết thúc với sự thừa nhận của hung thủ, nhưng Maximilian Von Hardt không cảm thấy hài lòng. Ông đứng một mình trên sân khấu trống vắng sau khi mọi người đã rời đi. Dưới ánh đèn bảo vệ lờ mờ, ông nhìn vào vị trí nơi danh ca đã ngã xuống. Một cái chết hoàn mỹ về mặt kỹ thuật, nhưng lại là một bi kịch vô nghĩa về mặt nhân tính.
Ông lấy chiếc đồng hồ ra xem. Mười hai giờ đêm. Vienna vẫn rực rỡ ánh đèn bên ngoài kia, nhưng trong lòng nhà hát này, một nốt nhạc đã mãi mãi câm lặng. Maximilian bước đi, tiếng gậy chống vang lên lách cách trên sàn gỗ, mang theo những suy nghĩ về một thế giới nơi mà cái đẹp và tội ác thường đan xen vào nhau một cách tài tình nhất.
Đối với ông, logic đã chiến thắng, nhưng sự trống rỗng mà nó để lại là thứ mà không một phương trình nào có thể giải mã được.