MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Ma Trên Đại Lộ Sương MùChương 7: TÀN TRO SAU MÀN NHUNG

Bóng Ma Trên Đại Lộ Sương Mù

Chương 7: TÀN TRO SAU MÀN NHUNG

2,054 từ · ~11 phút đọc

Vienna vào những ngày cuối của một kỷ nguyên vàng son vẫn duy trì vẻ tráng lệ đến ngạt thở dưới màn sương mù mùa đông. Những quán cà phê trên đại lộ Ringstraße tràn ngập hơi ấm và tiếng thảo luận sôi nổi về nghệ thuật, nhưng bên trong Nhà hát Opera Quốc gia, bầu không khí lại đặc quánh sự tang thương. Ánh đèn chùm pha lê khổng lồ giờ đây chỉ tỏa ra những tia sáng yếu ớt, phản chiếu xuống sàn sân khấu vẫn còn hằn lại những vệt phấn trắng mà cảnh sát đã dùng để đánh dấu vị trí của Isabella. Đối với Maximilian Von Hardt, vụ án này không kết thúc khi chiếc còng số tám bập vào cổ tay Meyer; nó chỉ thực sự kết thúc khi mọi biến số dư thừa được đưa về giá trị bằng không.

Maximilian đứng trong phòng trang điểm của cố danh ca, nơi mùi hương hoa hồng vẫn còn lẩn khuất nhưng giờ đây mang theo cảm giác của sự tàn héo. Ông chậm rãi đeo đôi găng tay mới, bắt đầu rà soát lại chiếc bàn trang điểm một lần nữa. Những ngón tay dài và chuẩn xác của ông lướt qua những lọ phấn, những xấp thư tay, và dừng lại ở chiếc ngăn kéo nhỏ nằm sâu dưới chân bàn — một ngăn bí mật mà cảnh sát Vienna đã bỏ lỡ trong cuộc kiểm tra sơ bộ.

“Sự cẩu thả là kẻ thù của công lý,” Maximilian lẩm bẩm.

Ông dùng một thanh kim loại nhỏ mảnh khảnh khéo léo tác động vào lẫy khóa. Một tiếng "tách" khô khốc vang lên, ngăn kéo bật ra, để lộ một phong bì bằng giấy nến màu xám tro, bên trên không ghi tên người nhận, chỉ có một con dấu sáp màu đen in hình một con đại bàng gãy cánh. Ánh mắt Maximilian đanh lại. Đây không phải là ký hiệu của một kẻ si tình hay một nhạc công thù hận; đây là mật mã của cơ quan tình báo quân sự Phổ — nơi ông từng phục vụ trước khi giải ngũ.

“Thì ra là vậy. Meyer chỉ là một công cụ, một biến số ngẫu nhiên bị lợi dụng để che đậy một phép tính lớn hơn.”

Cánh cửa phòng trang điểm mở ra, Baron Rudolf bước vào, gương mặt ông ta xám xịt, già đi trông thấy chỉ sau một đêm.

“Ngài vẫn còn ở đây sao, Von Hardt? Cảnh sát nói rằng vụ án đã sáng tỏ. Meyer đã nhận tội và họ sẽ treo cổ ông ta vào tháng sau.”

Maximilian quay lại, phong bì xám đã biến mất vào túi áo choàng của ông một cách tài tình.

“Meyer đã giết người, đó là sự thật về mặt hành vi. Nhưng thưa Baron, ông có bao giờ tự hỏi tại sao một nhạc công Cello nghèo khổ lại có thể sở hữu loại độc tố thần kinh tinh vi vốn chỉ được nghiên cứu trong các phòng thí nghiệm quân sự bí mật ở Berlin không?”

Baron Rudolf run rẩy, ông ta ngồi bệt xuống chiếc ghế bọc nhung.

“Ngài đang ám chỉ... điều gì đó khủng khiếp hơn sao?”

“Tôi đang nói về sự logic. Một người đàn ông bị mờ mắt vì thù hận sẽ dùng dao hoặc súng, những thứ trực diện và mang tính giải tỏa cảm xúc. Việc sử dụng một hệ thống phát tán khí dung qua sợi tơ tằm đòi hỏi một sự am hiểu về kỹ thuật vật lý mà một nhạc công không thể có được trừ khi có người hướng dẫn từng bước một. Meyer chỉ là kẻ đặt bẫy, còn kẻ chế tạo bẫy vẫn đang nhởn nhơ đâu đó giữa Vienna này.”

Maximilian bước ra ngoài ban công nhỏ của phòng trang điểm nhìn xuống quảng trường phía dưới.

“Isabella không chỉ là một danh ca. Cô ấy là người đưa thư. Những nốt cao trong bản xướng âm của cô ấy chứa đựng một tần số âm thanh nhất định có thể kích hoạt cơ chế nhận dạng của một thiết bị nghe lén đời đầu mà quân đội đang thử nghiệm. Ai sở hữu giọng hát của cô ấy, kẻ đó sở hữu chìa khóa để truyền tải thông tin mật ngay trước mặt hàng ngàn khán thính giả mà không ai nghi ngờ.”

“Chúa ơi... vậy là cô ấy chết vì cô ấy biết quá nhiều?”

Baron Rudolf lắp bắp.

“Cô ấy chết vì cô ấy đã hoàn thành nhiệm vụ và trở thành một nhân chứng thừa thãi,” Maximilian đáp, giọng ông lạnh lùng như băng tuyết trên đỉnh Alps.

Ông rời khỏi nhà hát ngay sau đó. Maximilian không trở về khách sạn mà đi thẳng đến một địa chỉ nằm trong khu phố cổ, nơi những tòa nhà có từ thời Trung cổ đứng sát rạt vào nhau. Đó là một tiệm đóng sách cũ với biển hiệu đã phai màu. Bên trong, mùi giấy da và keo dán nồng nặc. Một ông lão đeo kính cận dày cộp ngước nhìn khi tiếng chuông cửa vang lên.

“Tôi cần giải mã con dấu đại bàng gãy cánh trên giấy nến,” Maximilian đặt phong bì lên bàn.

Ông lão nhìn con dấu rồi nhìn Maximilian, đôi tay gầy guộc của ông ta khẽ run.

“Ngài không nên mang thứ này đến đây, Đại tá. Những người tìm hiểu về con đại bàng này thường không sống đủ lâu để đọc hết nội dung bên trong.”

“Tôi không còn là Đại tá, và tôi cũng không sợ những lời cảnh báo mang tính mê tín. Hãy cho tôi biết ngày tháng mà con dấu này được tạo ra.”

Ông lão dùng một loại kính hiển vi thô sơ soi vào vết sáp.

“Dựa vào độ co rút của sáp và lượng chì pha trộn, nó được đóng vào khoảng mười ngày trước. Nó liên quan đến một vụ chuyển giao tài sản tại vùng Bavaria. Một lâu đài cổ, một gia tộc bị nguyền rủa, và một lượng lớn vàng ròng đang bị phong tỏa bởi một lệnh tòa án bí mật.”

Maximilian rút một tờ tiền vàng đặt lên bàn.

“Bavaria. Cảm ơn ông, Wilhelm.”

Khi bước ra khỏi tiệm đóng sách, Maximilian nhận thấy mình đang bị theo dõi. Có hai bóng đen đi song song với ông ở phía bên kia đường, luôn giữ một khoảng cách không đổi — khoảng mười lăm mét. Đó là khoảng cách tiêu chuẩn của các trinh sát quân sự để tránh bị phát hiện nhưng vẫn giữ được mục tiêu trong tầm mắt.

Ông không tăng tốc, cũng không rẽ vào những con hẻm tối. Maximilian chọn đi thẳng vào khu chợ trung tâm đang lúc đông đúc nhất. Giữa những sọt rau củ và tiếng rao bán của các tiểu thương, ông bất ngờ dừng lại trước một xe đẩy chở những thùng đá lớn.

Dùng cán gậy bạc, Maximilian khéo léo gạt một chốt sắt nhỏ trên xe đẩy. Hai thùng đá đổ sập xuống đường, tạo ra một sự hỗn loạn tức thì. Trong khoảnh khắc các nhân viên chợ nhào tới để dọn dẹp, Maximilian lách mình qua một khe hẹp giữa hai tòa nhà và biến mất vào hệ thống hầm rượu liên thông của khu phố cổ.

Mười phút sau, ông xuất hiện ở một con phố khác, nơi một cỗ xe ngựa đã đợi sẵn.

“Đến ga tàu hỏa. Tôi cần chuyến tàu sớm nhất đi Munich,” Maximilian ra lệnh cho tài xế.

Trên chuyến tàu rời Vienna, Maximilian mở phong bì xám tro ra. Bên trong là một tấm bản đồ vẽ tay về một lâu đài nằm cô độc trên đỉnh núi đá tại Bavaria, xung quanh là những cánh rừng thông đen kịt. Phía dưới bản đồ có một dòng chữ viết bằng mực mật mã mà ông đã giải được một phần: “Sự thật nằm ở dưới lớp tuyết thứ ba. Đừng tìm người sống, hãy tìm kẻ đã chết nhưng vẫn còn lên tiếng.”

Ông tựa lưng vào ghế da, đôi mắt xám nhìn đăm đắm ra ngoài cửa sổ toa tàu. Những vụ án mạng trên tàu tốc hành, cái chết của Isabella tại nhà hát, và bây giờ là lâu đài Bavaria — tất cả đang kết nối lại thành một chuỗi logic tàn nhẫn. Sterling là kẻ trộm thông tin, Isabella là kẻ truyền tin, và kẻ đứng sau tất cả dường như đang cố gắng xóa sạch mọi dấu vết trước khi thực hiện bước đi cuối cùng của một kế hoạch thâu tóm quyền lực xuyên quốc gia.

“Kỹ thuật xóa dấu vết của hắn thật hoàn hảo,” Maximilian suy ngẫm. “Hắn dùng những kẻ có thù hằn cá nhân như Meyer để thực hiện hành vi, khiến cho các điều tra viên bình thường chỉ tập trung vào động cơ cá nhân mà bỏ qua bản chất thực sự của sự việc. Một sự đánh lạc hướng về mặt tâm lý học quy mô lớn.”

Maximilian lấy cuốn sổ tay ra, bắt đầu phác thảo sơ đồ của vụ án tiếp theo. Đối với ông, mỗi cái chết không chỉ là một sự mất mát nhân mạng mà là một sự thất bại của trật tự xã hội. Và ông, với tư cách là một người thực thi logic, không cho phép sự hỗn loạn đó tồn tại.

“Nếu lâu đài Bavaria là nơi bắt đầu của tất cả, thì nó cũng sẽ là nơi kết thúc của chúng,” ông lẩm bẩm.

Bên ngoài, cảnh sắc thay đổi từ những đồng bằng trù phú của Áo sang những dãy núi đá vôi dựng đứng và hiểm trở của vùng Bavaria. Những rặng thông đen phủ đầy tuyết hiện ra như những đội quân bóng ma đang canh giữ một bí mật cổ xưa. Không khí trong toa tàu bắt đầu trở nên loãng và lạnh hơn. Maximilian siết chặt chiếc áo choàng, cảm nhận sức nặng của khẩu súng lục giấu trong ngực áo.

Lần này, đối thủ của ông không phải là một nhạc công đơn độc hay một góa phụ bị tống tiền. Đó là một hệ thống, một tổ chức có nguồn lực vô hạn và sự tàn nhẫn không giới hạn. Nhưng Maximilian Von Hardt có một thứ mà họ không có: sự kiên nhẫn tuyệt đối của một người tin rằng mọi bí ẩn đều có thể được giải mã nếu ta có đủ dữ liệu và một trí tuệ không bị vẩn đục bởi cảm sợ hãi.

Khi tàu dừng lại ở một ga nhỏ hẻo lánh giữa vùng núi, Maximilian bước xuống. Chỉ có ông và màn đêm bao trùm. Một chiếc xe ngựa kéo bởi những con ngựa đen tuyền đang đợi sẵn trong bóng tối, người đánh xe đội chiếc mũ rộng vành che khuất gương mặt.

“Ngài là Von Hardt?”

Giọng người đánh xe khàn đặc, mang âm hưởng của vùng núi cao.

“Tôi là người mà các người đang chờ đợi,” Maximilian đáp, bước lên xe.

Cỗ xe bắt đầu lăn bánh trên con đường mòn gập ghềnh dẫn lên đỉnh núi. Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách hòa cùng tiếng gió rít qua những khe đá. Maximilian nhìn về phía đỉnh núi, nơi một bóng đen khổng lồ của tòa lâu đài đang hiện ra, cô độc và đe dọa dưới ánh trăng mờ đục.

Hồi thứ nhất của vở kịch máu đã hạ màn tại Vienna, nhưng chương mới tại Bavaria này hứa hẹn sẽ phơi bày những sự thật đáng sợ nhất về bản chất của con người trong những năm cuối cùng của thế kỷ đầy biến động này. Maximilian kiểm tra lại chiếc đồng hồ túi của mình.

“Ba giờ sáng. Thời điểm mà sự sống yếu ớt nhất và sự thật dễ lộ diện nhất.”

Chiếc xe ngựa dần mất hút vào màn sương mù dày đặc của rừng thông, để lại phía sau những tàn tro của nhà hát và những lời ca cuối cùng của Isabella vẫn còn vương vấn đâu đó trong gió lạnh. Cuộc điều tra của Maximilian Von Hardt đã bước sang một giai đoạn mới, nơi mà khoa học hình sự sẽ phải đối đầu với những lời nguyền cổ xưa và những âm mưu chính trị được chôn giấu dưới lòng đất sâu.