MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Ma Trên Đại Lộ Sương MùChương 8: LÂU Đ Đài CỦA NHỮNG LINH HỒN CÂM LẶNG

Bóng Ma Trên Đại Lộ Sương Mù

Chương 8: LÂU Đ Đài CỦA NHỮNG LINH HỒN CÂM LẶNG

2,526 từ · ~13 phút đọc

Cỗ xe ngựa nghiến bánh trên lớp tuyết dày, tạo ra những âm thanh rợn người giữa không gian tĩnh mịch của vùng núi Bavaria. Trong những năm tháng mà ánh sáng của các phát minh khoa học đang cố gắng xua tan bóng tối của thời Trung cổ, thì tại nơi hẻo lánh này, thời gian dường như đã ngưng đọng. Lâu đài Hohenstein hiện ra như một chiếc răng nanh khổng lồ của một con quái vật bằng đá, cắm thẳng vào bầu trời đêm xám xịt. Những ngọn tháp nhọn hoắt và các bức tường thành kiên cố được xây dựng từ thời kỳ mà các hiệp sĩ còn làm chủ vùng đất này, giờ đây chỉ còn là những cái xác không hồn bị bao phủ bởi lớp rêu phong và băng giá.

Maximilian Von Hardt ngồi bên trong xe, cảm nhận hơi lạnh luồn qua những khe hở của lớp gỗ. Ông không nhìn ra cửa sổ để chiêm ngưỡng vẻ hùng vĩ đầy đe dọa của tòa lâu đài; thay vào đó, ông đang dùng ngón tay cái vuốt ve cán bạc của chiếc gậy chống. Đây là một thói quen tư duy của ông mỗi khi bước vào một môi trường có cấu trúc không gian phức tạp. Đối với Maximilian, một tòa lâu đài cổ không phải là nơi của những truyền thuyết, mà là một mê cung của những quy luật kiến trúc và những bí mật về mặt cơ học.

Cỗ xe dừng lại trước cổng chính bằng sắt đúc. Người đánh xe bước xuống, lẳng lặng mở cửa cho Maximilian mà không nói một lời. Sự im lặng này không phải là sự kính trọng, mà là một sự thận trọng đầy bản năng của những người sống ở vùng biên thùy.

“Ngài có thể vào. Bá tước đang đợi ngài trong thư viện,” người đánh xe nói, hơi thở tạo thành một làn khói trắng xóa trước khi biến mất vào bóng tối.

Maximilian bước xuống xe. Đôi giày da của ông tạo nên những tiếng động vang dội trên sân gạch lát đá. Ông đi xuyên qua hành lang dẫn vào đại sảnh, nơi những bộ giáp sắt đứng sừng sững hai bên đường như những lính canh vĩnh cửu. Ánh sáng từ những ngọn đuốc treo tường bập bùng, tạo ra những bóng đen nhảy múa trên các bức phù điêu cổ.

Tại thư viện, một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc bạc trắng và đôi mắt u sầu đang ngồi bên lò sưởi. Đó là Bá tước von Falkenhayn, người thừa kế cuối cùng của gia tộc lâu đời này.

“Ngài Von Hardt, tôi rất cảm kích vì ngài đã vượt đường xa đến đây,” Bá tước nói, giọng ông ta run rẩy như những chiếc lá khô trong gió mùa đông. “Gia đình tôi đang gặp phải một tai họa mà khoa học của ngài có lẽ cũng phải bó tay.”

“Thưa Bá tước, không có tai họa nào nằm ngoài quy luật của tự nhiên,” Maximilian đáp, ông tháo găng tay và ngồi xuống chiếc ghế đối diện. “Hãy cho tôi biết những dữ liệu thực tế. Sự mất tích diễn ra như thế nào?”

Bá tước thở dài, ánh mắt ông nhìn đăm đắm vào ngọn lửa đang tàn.

“Con trai tôi, Karl, đã biến mất khỏi phòng ngủ của nó vào ba ngày trước. Căn phòng nằm trên đỉnh tháp, chỉ có một lối vào duy nhất đã được khóa chặt từ bên trong. Cửa sổ cao hơn mặt đất ba mươi mét và không có ban công. Sáng hôm sau, khi chúng tôi phá cửa vào, căn phòng trống rỗng. Không có dấu hiệu của một cuộc vật lộn, không có vết máu. Chỉ có một mùi hôi thối nồng nặc của xác thối, dù trong phòng không có gì chết cả.”

Maximilian lấy cuốn sổ tay ra, ghi chép nhanh chóng.

“Mùi hôi thối. Một chi tiết hóa học đáng lưu ý. Có ai nghe thấy tiếng động gì vào đêm đó không?”

“Không một ai. Ngay cả những con chó săn nổi tiếng nhạy bén của tôi cũng không sủa một tiếng nào. Chúng chỉ rúc vào góc chuồng và run rẩy.”

“Dấu hiệu của sự sợ hãi bản năng trước một tác động vật lý không quen thuộc,” Maximilian lẩm bẩm. “Tôi muốn kiểm tra căn phòng ngay bây giờ.”

Căn phòng của Karl nằm ở tầng cao nhất của tháp phía Tây. Khi bước vào, Maximilian nhận thấy một sự ngột ngạt kỳ lạ. Không khí ở đây dường như đặc hơn bình thường. Ông đi thẳng tới cửa sổ, kiểm tra những thanh sắt bảo vệ. Chúng vẫn nguyên vẹn, lớp bụi trên thành cửa sổ không bị xáo trộn — điều này loại bỏ khả năng có kẻ đột nhập từ bên ngoài bằng dây thừng hoặc thang dây.

Ông cúi xuống sàn nhà, dùng kính lúp soi vào những khe hở của các phiến đá. Tại một góc khuất gần tủ quần áo, ông phát hiện ra những vệt nhỏ màu xanh sẫm, trông giống như nhựa cây nhưng có độ nhớt cao hơn.

“Bá tước, Karl có sở thích đặc biệt nào về thực vật học hay hóa học không?”

“Nó là một nhà khảo cổ học nghiệp dư. Nó dành phần lớn thời gian dưới tầng hầm lâu đài, nơi có những lăng mộ cổ của tổ tiên chúng tôi. Nó tin rằng mình đã tìm thấy một lối đi bí mật dẫn đến kho báu bị mất tích từ thời Thập tự chinh.”

Maximilian đứng dậy, ánh mắt ông hướng về phía bức tường đá xám xịt. Ông dùng gậy chống gõ nhẹ lên từng phiến đá, lắng nghe sự phản hồi của âm thanh. Ở một vị trí gần lò sưởi, tiếng động không còn đanh sắc mà có độ vang trầm.

“Một khoảng không trống sau bức tường,” Maximilian nhận xét. “Tòa lâu đài này không chỉ được xây bằng đá, nó được xây bằng những bí mật về mặt không gian.”

Ông quan sát lò sưởi. Tro than vẫn còn đó, nhưng Maximilian nhận thấy những vết trầy xước rất nhỏ trên tấm chắn bằng sắt. Ông dùng một lực vừa đủ đẩy mạnh tấm chắn sang bên phải. Một cơ chế bánh răng cổ xưa rít lên khô khốc, và một phần của bức tường đá từ từ xoay lại, để lộ một cầu thang xoắn ốc dẫn xuống lòng đất tối tăm.

“Đây là thứ mà con trai ông đã tìm thấy,” Maximilian nói, ông lấy chiếc đèn bão từ tay một người hầu đang đứng nép ngoài cửa. “Và đây cũng là lý do tại sao những con chó không sủa. Chúng nghe thấy những âm thanh hạ âm từ dưới lòng đất này truyền lên, những tần số mà tai người không nghe thấy nhưng lại gây ra sự hoảng loạn cho động vật.”

Bá tước định đi theo nhưng Maximilian ngăn lại.

“Thưa Bá tước, dưới này có thể có những khí gas tích tụ lâu ngày, rất độc hại. Hãy để tôi đi trước. Nếu trong vòng ba mươi phút tôi không quay lại, hãy gọi lực lượng cứu hỏa từ thị trấn.”

Maximilian bước xuống những bậc thang hẹp và ẩm ướt. Mùi hôi thối mà Bá tước nhắc đến ở đây nồng nặc hơn nhiều. Đó là mùi của sự phân hủy hữu cơ trộn lẫn với mùi khí methane. Với một người từng được huấn luyện trong các điều kiện khắc nghiệt như Maximilian, ông nhanh chóng điều chỉnh hơi thở và giữ cho tâm trí tỉnh táo.

Cầu thang dẫn đến một hầm mộ rộng lớn. Ánh đèn bão chiếu rọi lên những cỗ quan tài bằng đá xếp san sát nhau. Giữa căn phòng, một bộ hài cốt lớn nằm lăn lóc trên sàn, và bên cạnh đó là Karl — con trai của Bá tước. Anh ta vẫn còn sống nhưng đang ở trong trạng thái hôn mê sâu, gương mặt xanh xao và hơi thở đứt quãng.

“Ngộ độc khí carbonic nồng độ cao,” Maximilian chẩn đoán ngay lập tức.

Ông không vội vã đưa Karl lên ngay mà quan sát hiện trường. Karl đang cầm trong tay một chiếc hộp bằng đồng nhỏ, nắp hộp đã được mở. Bên trong hộp không có vàng bạc, mà chỉ là một cuộn giấy da cũ kỹ được bọc trong một lớp sáp. Gần đó, có những dấu chân không phải của con người — chúng to lớn, xòe rộng và có vết móng vuốt ấn sâu vào nền đất ẩm.

Maximilian nheo mắt nhìn những dấu chân đó. Ông không tin vào quái vật hay linh hồn. Ông cúi xuống, dùng tay đo khoảng cách giữa các bước chân.

“Lực nén khoảng chín mươi kg. Độ lún không đồng nhất. Đây không phải sinh vật tự nhiên, đây là một bộ đồ thợ lặn đời đầu hoặc một thiết bị bảo hộ cơ khí nặng.”

Ông lấy một mẫu nhựa xanh sẫm trên sàn hầm mộ đưa lên mũi ngửi.

“Dầu mỡ công nghiệp loại nặng. Kẻ đã bắt cóc Karl không đi qua cửa, hắn đi từ dưới đất lên nhờ hệ thống đường hầm này, và hắn sử dụng thiết bị bảo hộ để không bị chết ngạt bởi khí gas trong hầm mộ.”

Bất thình lình, một âm thanh vang dội phát ra từ phía cuối hầm mộ. Một bóng người khổng lồ, khoác bộ đồ bảo hộ bằng da dày và kim loại, bước ra từ bóng tối. Hắn cầm trên tay một chiếc rìu lớn, đôi mắt ẩn sau lớp kính thủy tinh của mũ bảo hộ tỏa ra một ánh nhìn lạnh lẽo.

“Dừng lại ngay lập tức,” Maximilian rút súng lục ra, giọng ông bình thản đến đáng kinh sợ. “Nếu anh bước thêm một bước, áp lực từ viên đạn này sẽ xuyên thủng lớp vỏ đồng trên ngực anh, và khí gas bên ngoài sẽ tràn vào phổi anh ngay lập tức.”

Kẻ lạ mặt khựng lại. Tiếng thở của hắn qua bộ lọc khí nghe nặng nề và máy móc.

“Hóa ra là một cuộc dàn dựng,” Maximilian tiếp tục mạch suy luận. “Anh không phải quỷ dữ. Anh là người đánh xe đã đưa tôi đến đây tối nay. Vết bùn trên ủng của anh có chứa vụn đá vôi chỉ có ở dưới hầm mộ này.”

Kẻ lạ mặt từ từ tháo chiếc mũ bảo hộ nặng nề ra. Đó chính là người đàn ông trầm mặc đã đưa Maximilian đi qua rừng thông.

“Ngài quá thông minh, Von Hardt,” hắn nói, giọng khàn đặc. “Nhưng ngài không hiểu đâu. Gia tộc Falkenhayn này đã xây dựng sự giàu sang trên máu của tổ tiên tôi. Cuộn giấy da mà Karl tìm thấy chứa đựng bằng chứng về việc họ đã phản bội vương quyền để chiếm đoạt vùng đất này. Tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về công lý.”

“Công lý không được thực thi bằng cách ám sát một người vô tội và tạo ra những màn kịch tâm linh,” Maximilian đáp. “Và tôi cũng biết anh không làm việc một mình. Ai đã cung cấp cho anh bộ đồ bảo hộ đời mới nhất của xưởng đóng tàu Wilhelmshaven này?”

Tên đánh xe im lặng, nhưng đôi mắt hắn thoáng qua một sự dao động.

“Tổ chức 'Bàn Tay Đen' đúng không?” Maximilian tiến lại gần một bước. “Họ muốn cuộn giấy đó để tống tiền Bá tước, ép ông ta phải cung cấp quặng sắt cho các nhà máy vũ khí ở biên giới. Anh chỉ là một quân cờ khác trong bàn cờ lớn này.”

Ngay lúc đó, sàn hầm mộ rung chuyển. Một tiếng nổ lớn từ phía trên khiến những tảng đá từ trần hầm rơi xuống. Tên đánh xe lợi dụng lúc hỗn loạn, lao về phía một lối thoát khác trong bóng tối. Maximilian không đuổi theo; ưu tiên của ông lúc này là tính mạng của Karl.

Ông vác Karl lên vai, nhanh chóng di chuyển ngược lại phía cầu thang xoắn ốc khi hầm mộ bắt đầu có dấu hiệu sụp đổ. Những năm tháng huấn luyện trong đặc nhiệm Phổ giúp ông giữ vững trọng tâm ngay cả khi mặt đất không còn ổn định.

Khi thoát ra khỏi phòng ngủ của tháp Tây, tòa lâu đài rung chuyển thêm một lần nữa. Những ngọn đuốc tắt ngấm, chỉ còn ánh trăng nhợt nhạt chiếu vào căn phòng.

“Karl!” Bá tước lao tới, ôm lấy con trai mình khi Maximilian đặt anh ta xuống sàn.

“Cậu ấy sẽ ổn sau khi được hít thở không khí sạch và dùng một ít thuốc trợ tim,” Maximilian vừa nói vừa kiểm tra lại các túi áo của mình. Cuộn giấy da mà ông đã kịp thu giữ từ tay Karl vẫn còn đó.

Ông bước ra ban công, nhìn xuống rừng thông phía dưới. Những bóng đen đang nhanh chóng rút lui vào màn sương. Maximilian biết rằng người đánh xe chỉ là một phần nhỏ của vấn đề. Sự tồn tại của bộ đồ bảo hộ công nghệ cao và thuốc nổ cho thấy lâu đài Bavaria này thực chất là một mắt xích trong mạng lưới buôn lậu công nghệ và vũ khí xuyên biên giới.

“Bá tước,” Maximilian quay lại, gương mặt ông lạnh lùng trong ánh trăng. “Bí mật của gia tộc ông đã được giữ kín trong hàng thế kỷ, nhưng hôm nay, nó đã bị rò rỉ vào tay những kẻ muốn châm ngòi cho một cuộc chiến tranh toàn cầu. Cuộn giấy này... tôi sẽ giữ nó.”

“Ngài định làm gì với nó?”

“Tôi sẽ dùng nó để dẫn dụ kẻ thực sự đứng sau toàn bộ chuỗi sự kiện này. Từ tàu tốc hành phương Đông đến Vienna, và bây giờ là đây. Chúng ta đang đối đầu với một kẻ thù không có gương mặt, nhưng hắn lại có một chữ ký rất riêng trong mọi hành vi tội ác của mình.”

Maximilian nhìn vào chiếc hộp đồng. Trên đáy hộp, có khắc một ký hiệu nhỏ mà nãy giờ ông mới nhận thấy rõ: một bông hồng bị gãy cành bằng mực đỏ.

Dữ liệu đã được kết nối. Vụ án tại nhà hát và vụ mất tích tại lâu đài Bavaria thực chất là một. Những kẻ ám sát Isabella và kẻ bắt cóc Karl đều phục vụ cho cùng một mục đích: thu hồi những bí mật cổ xưa để phục vụ cho tham vọng bá chủ của một đế chế mới.

“Trò chơi đã nâng tầm lên một cấp độ mới,” Maximilian lẩm bẩm khi ông nhìn về phía Munich. “Và tôi cần phải tìm ra kẻ đã chế tạo ra những bộ đồ bảo hộ này. Đó là chìa khóa tiếp theo.”

Đêm Bavaria dần trôi về sáng. Lâu đài Hohenstein vẫn đứng đó, nhưng bóng ma của những bí mật đã bị xua tan bởi ánh sáng của lý trí và sự quyết đoán của Maximilian Von Hardt. Cuộc hành trình của ông chỉ mới bắt đầu, và mỗi bước đi lại càng dẫn sâu vào một mạng lưới âm mưu tàn khốc hơn.