MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBÓNG MA TRÊN NÚI THIÊN NHAMChương 13: Thẩm Vấn Bất Ngờ

BÓNG MA TRÊN NÚI THIÊN NHAM

Chương 13: Thẩm Vấn Bất Ngờ

475 từ · ~3 phút đọc

Vĩnh An quyết định thực hiện một cuộc thẩm vấn bất ngờ đối với Ông Quang, ngay khi sự chú ý của công chúng đang đổ dồn vào hiện trường.

Họ tìm gặp Ông Quang tại nhà riêng, nơi ông đang xem tin tức về vụ án, khuôn mặt tỏ vẻ đau buồn.

"Ông Quang, chúng tôi muốn hỏi ông về một chi tiết nhỏ," Vĩnh An nói, giữ giọng điệu trung lập. "Ông có nhớ mình đã từng có một chiếc huy hiệu quân đội nhỏ, loại có ký hiệu đơn vị cũ không?"

Ông Quang giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "À, có. Chiếc huy hiệu đó... Tôi làm mất nó lâu rồi. Chắc là do chuyển nhà."

"Và ông đã làm mất nó ở đâu?" Mai Linh hỏi.

"Tôi không nhớ rõ. Chắc là ở khu vực quân sự cũ. Tôi đã già rồi, trí nhớ kém," Ông Quang đáp, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh hơn một chút.

Vĩnh An tiếp tục: "Ngày 26 tháng 3 năm 1991, ngày 5 cậu bé mất tích, ông đang làm gì ở khu vực núi Thiên Nham?"

Ông Quang thở dài, vẻ mặt đau khổ: "Tôi đã nói với cảnh sát rồi. Tôi ở nhà. Sau đó, tôi tham gia tìm kiếm. Tôi đã tìm kiếm với tất cả tấm lòng của mình, vì tôi yêu trẻ con."

Vĩnh An quyết định tung "chiếc thước kẻ". Anh nhẹ nhàng lấy chiếc thước kẻ từ hộp bút của Ông Quang.

"Chiếc thước kẻ này có khắc tên Hùng ở mặt sau. Hùng là một trong 5 cậu bé mất tích. Ông giải thích thế nào về việc nó nằm trong nhà ông suốt 11 năm qua?"

Sự bình tĩnh của Ông Quang cuối cùng cũng bị phá vỡ. Hắn nắm chặt tay, nhưng vẫn cố gắng kiểm soát giọng nói: "Tôi... tôi tìm thấy nó trong quá trình tìm kiếm. Nó nằm gần một con suối. Tôi nghĩ đó là đồ của bọn trẻ, nên tôi giữ lại như một kỷ vật đau lòng. Tôi định trả lại cho gia đình nhưng rồi lại quên mất."

Vĩnh An nhìn thẳng vào mắt hắn: "Ông Quang, nếu ông tìm thấy nó gần con suối, tại sao ông lại không báo cho cảnh sát? Nó là bằng chứng quan trọng. Hay ông cố tình lấy đi để đánh lạc hướng?"

Ông Quang cúi đầu, nhưng sự điềm tĩnh đã trở lại một cách đáng sợ. "Tôi chỉ là một người dân thường, Vĩnh An. Tôi chỉ muốn giúp đỡ. Tôi không có ý gì khác. Đừng vu khống một người già cả, đau khổ vì vụ án này."

Cuộc thẩm vấn kết thúc mà không có lời thú tội nào. Vĩnh An biết rằng, hắn đã bị dồn vào chân tường, nhưng hắn là một kẻ thủ ác thông minh, sẽ không dễ dàng mắc bẫy.