Dù đã có những bằng chứng quan trọng, Vĩnh An hiểu rằng, để buộc tội Ông Quang, anh cần cảnh sát chính thức vào cuộc. Anh quyết định đối diện với Cảnh sát trưởng hiện tại của Thiên An, người đang phụ trách tái điều tra.
Vĩnh An trình bày tất cả những bằng chứng của mình: huy hiệu quân đội, mảnh nhựa tổng hợp, chiếc thước kẻ gỗ của Hùng, và giả thuyết về việc Ông Quang đã cố tình che đậy và sắp xếp lại hiện trường.
Cảnh sát trưởng lắng nghe một cách nghi ngờ. "Vĩnh An, cậu đã bị cách chức. Những bằng chứng này của cậu đều là thu thập trái phép, và chúng không có giá trị pháp lý. Hơn nữa, ông Quang là một công dân mẫu mực, được mọi người quý mến."
"Công dân mẫu mực?" Vĩnh An nói, giọng anh đầy giận dữ. "Chính sự che đậy chính trị và sự thiếu chuyên nghiệp của các người năm xưa đã cho hắn thời gian để tạo ra một tội ác hoàn hảo!"
Cảnh sát trưởng thừa nhận áp lực chính trị năm xưa là có thật, nhưng ông phủ nhận bất kỳ sự cố tình che đậy nào trong cuộc điều tra hiện tại. Ông cũng tiết lộ kết quả điều tra sơ bộ:
"Phân tích pháp y ban đầu cho thấy 5 bộ xương đều có dấu hiệu chấn thương sọ não do va đập hoặc ngã, không có dấu hiệu rõ ràng của súng đạn. Chúng tôi đang nghiêng về giả thuyết tự làm hại nhau rồi ngã xuống khe núi, sau đó bị chôn vùi bởi mưa lũ."
Vĩnh An biết rằng, giả thuyết này là một sự bào chữa hoàn hảo cho Ông Quang, vì nó giải thích cho cả chấn thương sọ não và việc bị chôn vùi, đồng thời loại bỏ yếu tố người lớn.
"Đó là kịch bản mà hắn muốn các người tin," Vĩnh An nói. "Hắn đã sắp xếp mọi thứ. Hãy kiểm tra dấu vết ADN trên chiếc thước kẻ và huy hiệu đi!"
Cảnh sát trưởng hứa sẽ xem xét, nhưng thái độ của ông cho thấy sự miễn cưỡng rõ ràng. Vĩnh An hiểu rằng, công lý chính thức vẫn đang bị trói buộc bởi sự hoài nghi và sự tiện lợi của một lời giải thích dễ dàng.