MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBurnout & Love.Chương 2: Concept thứ 101 bị từ chối

Burnout & Love.

Chương 2: Concept thứ 101 bị từ chối

1,354 từ · ~7 phút đọc

8:30 sáng.

Chưa đầy năm tiếng đồng hồ sau khi rời khỏi giường bệnh với tờ giấy ra viện kẹp vội trong túi, Trịnh An đã đứng trước cửa văn phòng Creative Agency. Cô nhìn vào hình phản chiếu trên cửa kính: chiếc blazer đã được là phẳng, lớp nền bám chặt che đi vẻ nhợt nhạt, môi son đỏ rực như một lớp giáp bảo vệ. Chỉ có đôi tay hơi run khi cầm ly Americano đặc là tố cáo sự thật.

An lách mình vào văn phòng, tiếng giày cao gót nện xuống sàn gỗ tạo ra những âm thanh khô khốc.

"An, Ms. Linh đợi em trong phòng họp 1. Khách hàng đang ở đó," cô trợ lý nói nhanh, mắt không rời khỏi màn hình.

An hít một hơi thật sâu, lấy chai thuốc xịt họng ra dùng một nhịp. Vị bạc hà cay nồng sộc lên tận não, đánh thức những dây thần kinh đang đình công. Cô bước vào.

Bên trong, không khí lạnh buốt của điều hòa và mùi tinh dầu sả chanh sang trọng không làm giảm bớt sự căng thẳng. Ms. Linh ngồi ở đầu bàn, tay gõ nhẹ lên mặt kính. Đối diện là đại diện nhãn hàng thực phẩm chức năng - một người đàn ông trung niên với gương mặt không cảm xúc.

"An, trình bày đi em," Ms. Linh nói, giọng đều đều nhưng sắc lẹm như dao.

An mở máy tính, những slide được cô thức trắng đêm (và cả trong lúc chờ truyền dịch) hiện ra. Cô nói về sự thấu hiểu khách hàng, về nỗi lo sức khỏe của người trẻ, về thông điệp chữa lành. Cô nói bằng tất cả những gì còn sót lại trong kho năng lượng đã cạn kiệt.

Mười lăm phút trôi qua. Người đàn ông phía đối diện vẫn im lặng. Ms. Linh vẫn gõ tay.

"Nói thật nhé," vị khách hàng lên tiếng, giọng vang lên đầy quyền uy. "Nó không đủ... bốc. Tôi muốn cái gì đó viral hơn, cái gì đó khiến người ta thấy sợ hãi nếu không dùng sản phẩm của chúng tôi. Ý tưởng này của cô... hiền quá. Nó giống như bản thứ 100 tôi đã xem tuần này vậy."

Máu trong người An như đông cứng lại. Bản thứ 100? Đây là bản thứ 101 cô đã chỉnh sửa suốt một tháng qua.

"Thưa anh, nếu chúng ta đánh vào nỗi sợ quá nhiều, thương hiệu sẽ mang cảm giác tiêu cực. Tôi muốn xây dựng sự kết nối..."

"An," Ms. Linh ngắt lời cô, đôi mắt sắc lẻm nhìn xoáy vào An. "Khách hàng cần kết quả, không cần triết lý. Em cầm về, làm lại một hướng khác hoàn toàn. Chiều nay gửi chị bản thảo sơ bộ."

"Nhưng chiều nay em có lịch quay..."

"Sắp xếp đi," Ms. Linh đứng dậy, kết thúc cuộc họp một cách tàn nhẫn. "Chúng ta không trả lương để nghe lý do vì sao không làm được."

An đứng sững trong phòng họp trống. Cổ họng cô đắng ngắt. Cô cảm thấy mình giống như một chiếc khăn giấy đã bị vắt kiệt nước, nhưng người ta vẫn muốn vắt thêm lần nữa cho đến khi rách nát.

Cô trở về bàn làm việc, tai nghe chống ồn bật lên mức cao nhất. Thế giới xung quanh biến mất, chỉ còn lại trang trắng trên màn hình và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô bắt đầu gõ, những con chữ vô hồn hiện ra, những ý tưởng bị bóp méo để chiều lòng những con số.

Đột nhiên, điện thoại cô rung nhẹ. Một dãy số lạ.

"Còn đau dạ dày không?"

An khựng lại. Ký ức về mùi mì tôm rẻ tiền và khuôn mặt mệt mỏi của chàng trai ở phòng cấp cứu hiện về. Cô nhìn chiếc đồng hồ chết trên tay mình. 6:15. Đã bao lâu rồi mới có một người hỏi cô về cơn đau thay vì hỏi về bản kế hoạch?

An chậm chạp gõ trả lời: "Đã chết lâm sàng trước màn hình máy tính. Còn anh?"

Ở một góc khác của thành phố, tại văn phòng startup FinTech ngập tràn những dây cáp và vỏ lon cà phê, Lê Vũ Khánh nhìn màn hình điện thoại rồi khẽ nhếch môi. Xung quanh anh, tiếng bàn phím gõ lạch cạch như tiếng mưa rào trên mái tôn.

Khánh gõ: "Vừa mới cứu được hệ thống khỏi sập, nhưng hình như tôi vừa xóa mất khái niệm 'nghỉ ngơi' ra khỏi từ điển cá nhân rồi."

An nhìn tin nhắn, một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ len lỏi qua lớp blazer cứng nhắc. Cô tháo tai nghe ra, tiếng ồn ào của văn phòng ập tới: tiếng sếp mắng nhân viên, tiếng gọi đồ ăn nhanh, tiếng máy in chạy liên tục.

"Tôi bị từ chối rồi. Bản thứ 101," cô nhắn thêm.

"Tôi cũng thế. Build lại bản thứ 45 chỉ vì một cái yêu cầu ngớ ngẩn của nhà đầu tư. Muốn ra ngoài thở không?"

An nhìn đống tài liệu dang dở trên bàn. Cô biết nếu rời đi lúc này, Ms. Linh sẽ không để yên. Cô biết mình đang đứng trước một núi deadline khổng lồ. Nhưng cảm giác nghẹt thở trong lồng ngực khiến cô không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.

"Ở đâu?" cô hỏi.

"Cửa hàng tiện lợi gần công ty cô. Tôi nhớ cô từng nói địa chỉ Agency trên túi xách lúc ở bệnh viện."

An đứng dậy, lấy túi xách, bước qua những ánh mắt ngạc nhiên của đồng nghiệp. Cô đi qua văn phòng của Ms. Linh, thấy bà đang tự xoa thái dương với vẻ mặt mệt mỏi không kém. Hóa ra, ở cái nơi này, chẳng ai thực sự ổn cả.

Trời bắt đầu đổ mưa lâm thâm. An đứng dưới mái hiên của cửa hàng tiện lợi, ánh đèn neon trắng lóa chiếu xuống mặt đường sũng nước.

Khánh xuất hiện từ trong màn mưa, vẫn chiếc áo phông xám và khuôn mặt như thể vừa đi bộ từ địa ngục về. Anh không cầm hoa, cũng chẳng có vẻ gì là một buổi hẹn hò lãng mạn. Trên tay anh là hai hộp sữa nóng.

"Uống đi. Bác sĩ bảo cô không được uống cà phê nữa," Khánh đưa hộp sữa cho cô, bàn tay anh vẫn còn hơi rung.

An cầm lấy hộp sữa ấm, hơi nóng truyền vào lòng bàn tay lạnh giá. Họ đứng cạnh nhau, nhìn những chiếc xe nối đuôi nhau kẹt cứng giữa giờ tan tầm.

"Sao anh biết tôi ở đây?"

"Tôi đoán thôi. Những kẻ như chúng ta thường không có nhiều chỗ để đi ngoài văn phòng và những nơi bán đồ ăn nhanh thế này."

An cười, một nụ cười thật sự hiếm hoi. "Anh nói đúng. Tôi thấy mình như một con robot bị lỗi chương trình."

"Nếu là robot, người ta sẽ thay linh kiện," Khánh uống một ngụm sữa, mắt nhìn xa xăm. "Nhưng chúng ta là người, nên họ chỉ bắt chúng ta 'cố lên'."

Họ không nói thêm về công việc. Trong mười lăm phút ngắn ngủi đó, họ nói về việc tối nay trời lạnh thế nào, về việc hộp sữa này hơi quá ngọt, và về việc cái đồng hồ của An thực ra trông cũng đẹp ngay cả khi nó không chạy.

"Này," Khánh gọi khi An định quay trở lại văn phòng để tiếp tục cuộc chiến.

"Gì vậy?"

"Chiều nay, dù bị mắng, cũng đừng xịt thuốc họng quá nhiều. Nó chỉ đánh lừa não bộ thôi, không chữa được sự mệt mỏi đâu."

An khựng lại, nhìn vào chai thuốc trong túi xách, rồi nhìn anh. Cô gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.

Khi cô quay trở lại bàn làm việc, bản concept thứ 102 vẫn nằm đó, trắng xóa và thách thức. Nhưng lần này, khi Ms. Linh bước đến với vẻ mặt chuẩn bị buông lời cay độc, An không còn cảm thấy sợ hãi nữa.

Vì cô biết, tối nay, sẽ có một người chờ tin nhắn của cô. Một người không cần cô phải xuất sắc, chỉ cần cô còn thở.