2:00 sáng.
Không gian văn phòng của startup FinTech lúc này chỉ còn lại những vệt sáng xanh leo lắt hắt ra từ màn hình máy tính. Lê Vũ Khánh ngồi bất động, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ dán chặt vào những dòng mã backend đang cuộn lên như một mê cung không lối thoát. Xung quanh anh, mấy cậu lính trẻ đã gục xuống bàn, tiếng ngáy xen lẫn tiếng quạt gió của CPU tạo thành một bản nhạc hỗn tạp của sự rệu rã.
Bàn tay Khánh rung lên. Không phải vì sợ hãi, mà vì lượng caffeine nạp vào từ chiếc bình giữ nhiệt đã vượt quá ngưỡng chịu đựng của hệ thần kinh. Anh với lấy chiếc bình, lắc nhẹ. Rỗng tuếch. Cặn cà phê đắng ngắt bám vào thành bình, giống như cách mà sự mệt mỏi đang bám vào từng thớ thịt của anh.
Anh đứng dậy, xương khớp kêu răng rắc. Đi ngang qua chiếc gương ở lối thoát hiểm, Khánh dừng lại một giây. Người trong gương là ai? Một gã thanh niên 26 tuổi với gương mặt hốc hác, mái tóc bù xù và ánh mắt vô hồn. Anh nhớ mình của ba năm trước, người từng dùng đôi bàn tay này để vẽ những bức ký họa đường phố đầy sức sống. Còn bây giờ, đôi tay ấy chỉ dùng để vá những "lỗ hổng" hệ thống mà cấp trên gây ra do những quyết định vội vàng để kịp tiến độ gọi vốn.
Khánh mở cuốn sổ tay nhỏ trong túi áo. Trang giấy vẫn trắng tinh. Anh cầm chiếc bút chì lên, nhưng đầu óc chỉ hiện ra những dấu ngoặc nhọn, những biến số và những câu lệnh điều kiện. Tâm hồn nghệ sĩ trong anh không phải đã chết, mà nó đang bị bỏ tù dưới những tầng tầng lớp lớp logic khô khan.
Ting.
Điện thoại trên bàn sáng lên. Một tin nhắn mới từ An.
"Chương trình 'Những cỗ máy không ngủ' vẫn đang phát sóng trực tiếp chứ?"
Khánh khẽ tựa lưng vào tường, hít một hơi thật sâu mùi nhựa cháy tỏa ra từ các máy chủ.
"Vẫn đang ở cao trào. Một mình tôi đấu với một tiểu đoàn lỗi. Cô thì sao?"
Ở đầu dây bên kia, An đang ngồi trên sàn nhà, xung quanh là đống bản thảo bị vò nát. Cô không bật đèn tuýp, chỉ dùng ánh sáng từ chiếc đèn bàn nhỏ. Chai thuốc xịt họng đặt ngay cạnh bàn phím như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của những cơn đau.
"Vừa bị Ms. Linh gửi mail lúc 1:30 sáng chỉ để sửa một dấu phẩy. Tôi bắt đầu tự hỏi, nếu thế giới này không có Copywriter và Developer, liệu trái đất có ngừng quay không?"
Khánh gõ: "Chắc chắn là không. Nhưng ít nhất đêm nay, trái đất đang quay quanh cái deadline của chúng ta."
An bật cười khẽ, tiếng cười lạc lõng giữa căn phòng vắng. Cô đeo tai nghe chống ồn vào, chọn một bản nhạc không lời cực nhẹ.
"Khánh này, anh có bao giờ muốn biến mất không? Chỉ một ngày thôi. Tắt điện thoại, ném laptop xuống sông, rồi đi đâu đó thật xa."
Khánh nhìn vào dòng chữ đó rất lâu. Anh cảm nhận được sự run rẩy trong câu chữ của An. Đó không phải là sự lãng mạn, đó là tiếng cầu cứu của một linh hồn đang sắp sửa tan vỡ.
"Muốn chứ," Khánh đáp. "Nhưng chúng ta không có 'vé' để biến mất. Chúng ta chỉ có 'vé' để tồn tại. Ngủ một chút đi An. Nếu ngày mai sếp cô có mắng, cứ bảo là do lỗi hệ thống bên tôi."
"Anh định nhận hết lỗi về mình à?"
"Tôi quen rồi. Làm Lead Backend mà, bug của cả thế giới đều là lỗi của mình."
Khánh đặt điện thoại xuống, quay lại bàn làm việc. Anh nhìn vào đống code lỗi một lần nữa. Lần này, anh không còn cảm thấy nó khô khan nữa. Anh thấy nó giống như những thanh sắt của một chiếc lồng. Và anh biết, ở một góc nào đó trong thành phố này, An cũng đang bị giam cầm trong một chiếc lồng khác bằng ngôn từ.
Anh bắt đầu gõ phím. Những dòng mã chạy xuyên đêm. Tiếng gõ bàn phím vang lên đều đặn: Cạch. Cạch. Cạch. Mỗi một dòng code hiện ra là một bước tiến gần hơn đến ngày gọi vốn, nhưng lại là một bước lùi xa hơn khỏi sự bình yên của chính anh.
Gần 4 giờ sáng, hệ thống ổn định trở lại. Khánh gục đầu xuống bàn, đôi tay gầy guốc đan vào nhau. Trong cơn mơ màng, anh thấy mình đang vẽ một bức tranh. Trong tranh là một cô gái mặc blazer, đang đứng giữa một cánh đồng hoa, tay cầm một chiếc đồng hồ dây da đã được sửa lại. Chiếc đồng hồ ấy đang chạy, nhưng không phải chạy theo giờ làm việc, mà chạy theo nhịp đập trái tim của cô.
Khánh tỉnh dậy sau 15 phút ngủ mê mệt khi tiếng báo thức của một cậu nhân viên khác vang lên. Anh nhìn vào chiếc bình giữ nhiệt rỗng. Sự trống rỗng trong chiếc bình cũng giống như sự trống rỗng trong lòng anh.
Anh cầm điện thoại lên, định nhắn cho An một tin nhắn chào buổi sáng nhưng rồi lại thôi. Anh không muốn làm phiền giấc ngủ ngắn ngủi của cô. Anh chỉ thầm hy vọng, trong giấc mơ của cô đêm nay, không có bóng dáng của Ms. Linh hay bất kỳ dấu phẩy nào cần sửa lại.
Khánh đứng dậy, thu dọn đồ đạc để chuẩn bị cho một ngày làm việc mới bắt đầu sau 4 tiếng nữa. Anh liếc nhìn cuốn sổ tay trắng tinh, rồi dứt khoát cầm bút chì, vẽ một vòng tròn nhỏ lên góc trang giấy.
Đó là một điểm bắt đầu. Hoặc cũng có thể là một dấu chấm cho sự chịu đựng.
Bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu hửng sáng. Những cỗ máy không ngủ lại chuẩn bị hòa mình vào dòng người hối hả, mang theo những vết thương không chảy máu ẩn sau vẻ ngoài chuyên nghiệp.