MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBurnout & Love.Chương 4: Tiếng chuông Zalo - Bản nhạc hành hình

Burnout & Love.

Chương 4: Tiếng chuông Zalo - Bản nhạc hành hình

1,110 từ · ~6 phút đọc

7:00 sáng.

Trịnh An giật mình tỉnh dậy bởi một âm thanh quen thuộc nhưng đáng sợ. Ting. Ting. Tingtingting. Tiếng nhạc chuông Zalo mặc định vang lên liên hồi, xé toạc bầu không khí yên tĩnh hiếm hoi của buổi sớm. An nằm bất động trên giường, mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà. Lồng ngực cô thắt lại, nhịp tim tăng nhanh đột ngột. Đó không phải là âm thanh của một ngày mới, đó là tiếng báo động của một cuộc xâm lăng.

Cô vươn tay, những ngón tay run rẩy chạm vào chiếc điện thoại đang rung bần bật trên mặt tủ gỗ. Màn hình sáng rực hiển thị 45 tin nhắn mới từ nhóm "Project Healthy-Life".

Ms. Linh: "An đâu? Khách hàng vừa gọi chị lúc 6:30. Bài post sáng nay bị sai chính tả ở dòng thứ 3 kìa. Em làm việc kiểu gì thế?" Account: "An ơi, khách đang đòi gỡ bài, xử lý ngay đi em!" Client: "Tôi không hài lòng với cách làm việc thiếu chuyên nghiệp này..."

An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, sau đó là cảm giác buồn nôn quen thuộc. Cô không kịp đánh răng, không kịp uống nước, cứ thế ngồi bệt xuống sàn nhà, bật laptop. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt vào khuôn mặt nhợt nhạt, chưa kịp rửa sạch lớp concealer từ tối qua.

Chỉ vì một dấu hỏi chấm đặt sai chỗ. Một lỗi nhỏ nhặt mà trong trạng thái tỉnh táo cô sẽ bao giờ mắc phải, nhưng tối qua, khi cơn đau dạ dày hành hạ và đôi mắt đã mờ đi vì thuốc, cô đã bỏ lỡ nó. Bây giờ, cái dấu hỏi chấm ấy giống như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu cô.

"Xin lỗi chị, em sửa ngay đây ạ."

Những ngón tay An gõ phím loạn xạ. Cô vừa gõ vừa run. Chai thuốc xịt họng được đưa lên miệng, tiếng xịt khô khốc vang lên. Vị bạc hà cay nồng không còn làm cô tỉnh táo, nó chỉ khiến cô thấy đắng ngắt. Cô hận cái âm thanh ting ting đó. Nó len lỏi vào giấc ngủ, vào bữa ăn, vào cả những phút giây cô cố gắng tìm lại chút bản ngã của mình.

Cùng lúc đó, ở phía bên kia thành phố, Lê Vũ Khánh cũng đang trải qua một bản nhạc hành hình tương tự.

Anh đang đứng trong thang máy công ty, tay cầm chiếc bình giữ nhiệt rỗng. Điện thoại trong túi quần rung liên tục. Bzz. Bzz. Bzz. Đó là Telegram, là Slack, là Jira. Một chuỗi những âm thanh báo động về việc hệ thống thanh toán đang gặp sự cố "delay" khiến hàng nghìn giao dịch bị treo.

Vừa bước ra khỏi thang máy, Khánh đã thấy giám đốc đứng đợi sẵn với khuôn mặt đỏ gay.

"Khánh! Cậu làm Lead kiểu gì mà để hệ thống lỗi ngay giờ cao điểm thế này? Nhà đầu tư vừa gọi điện chất vấn tôi đấy!"

Khánh không nói gì. Anh lẳng lặng đi về phía bàn làm việc. Đôi vai anh sụp xuống dưới sức nặng của những lời chỉ trích. Anh biết mình không sai. Lỗi là do server của bên thứ ba gặp sự cố, nhưng ở cái nơi này, người đứng đầu luôn là người phải hứng mũi chịu sào.

Anh đeo tai nghe vào, không phải để nghe nhạc, mà để ngăn cách bản thân với những tiếng la hét xung quanh. Nhưng tiếng thông báo trên màn hình thì không thể tắt. Mỗi lần một ô cửa sổ nhỏ hiện lên ở góc màn hình là một lần dây thần kinh của anh căng ra như dây đàn sắp đứt.

"Khánh ơi, check bug này gấp!" "Khánh ơi, họp khẩn!" "Khánh ơi..."

Anh cảm thấy mình như một con thú bị dồn vào đường cùng, xung quanh là những tay thợ săn cầm giáo nhọn mang tên "Yêu cầu của sếp". Bàn tay anh gõ code, nhưng tâm trí anh đang lang thang đâu đó ở một nơi không có sóng điện thoại.

Giữa cơn bão âm thanh đó, một tiếng rung nhẹ khác biệt hẳn vang lên.

An: "Tôi muốn vứt điện thoại xuống bồn cầu quá."

Khánh dừng lại. Anh nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn ngắn ngủi đó. Một nụ cười méo mó hiện trên môi. Anh gõ nhanh:

"Tôi vừa mới định làm thế với cái laptop. Cô ổn chứ?"

An: "Không ổn. Tôi cảm thấy như mình đang đứng giữa một đám cháy mà người ta cứ ném thêm xăng vào vậy. Tiếng Zalo đang giết chết tôi."

Khánh: "Đừng nghe nó. Nghe tôi này. Hít vào thật sâu. Đếm đến mười. Thế giới này sẽ không sập chỉ vì một dấu chính tả hay một đoạn code lỗi đâu."

An: "Anh nói thì dễ... Ms. Linh đang đứng ngay sau lưng tôi đây."

Khánh đặt điện thoại xuống, thở dài. Anh nhìn cuốn sổ tay trắng tinh trên bàn. Trong một phút bộc phát, anh cầm bút chì, gạch một đường đen đặc, dài và dứt khoát lên trang giấy trắng. Một vết sẹo trên nền giấy, giống như vết sẹo mà những tiếng nhạc chuông kia đang khía vào tâm hồn họ mỗi ngày.

Đến tận giờ nghỉ trưa, khi cả văn phòng đã đi ăn, An vẫn ngồi đó. Tai nghe chống ồn của cô vẫn bật, nhưng nó không chống được nỗi sợ hãi từ bên trong. Cô nhìn chiếc đồng hồ chết trên tay. 6:15. Có lẽ cô cũng nên như chiếc đồng hồ này, cứ dừng lại ở một khoảnh khắc nào đó, để không phải chạy đua với những âm thanh hành hình kia nữa.

Cô nhắn tin cho Khánh: "Tối nay, chúng ta có thể gặp nhau ở chỗ cũ không? Không nói chuyện công việc. Chỉ ngồi yên thôi."

Khánh trả lời ngay lập tức: "Tôi sẽ đến. 7 giờ. Đừng mang theo deadline."

Nhưng cả hai đều biết, deadline không phải là thứ có thể để lại ở văn phòng. Nó đã ngấm vào máu, vào hơi thở, và vào cả những giấc mơ vụn vỡ của họ. Tiếng nhạc chuông Zalo lại vang lên. Ting. Một yêu cầu mới.

An hít một hơi thật sâu, ngón tay lại đặt lên bàn phím. Cô lại trở thành một Senior Copywriter cầu toàn và sắc sảo. Nhưng sâu bên trong, lớp concealer đang bắt đầu nứt ra, để lộ một tâm hồn đang gào thét vì kiệt sức.

Bản nhạc hành hình vẫn tiếp tục, và họ - những vũ công mệt mỏi - vẫn phải nhảy cho đến khi nhạc tắt, hoặc cho đến khi họ ngã xuống.