MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBurnout & Love.Chương 5: Cuộc hẹn đầu tiên bên hộp mì tôm chưa chín

Burnout & Love.

Chương 5: Cuộc hẹn đầu tiên bên hộp mì tôm chưa chín

1,163 từ · ~6 phút đọc

19:45 chiều.

Thành phố bắt đầu lên đèn, những dòng người hối hả chen chúc nhau dưới cơn mưa phùn nhớp nháp của buổi tối tăng ca. Trịnh An đứng trước cửa hàng tiện lợi quen thuộc, đôi giày cao gót khiến gót chân cô đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Cô vừa rời khỏi văn phòng sau một trận lôi đình của Ms. Linh về việc "thiếu tập trung".

An nhìn vào tấm kính cửa hàng, thấy một người phụ nữ xa lạ với gương mặt mệt mỏi, đôi mắt lờ đờ vì thiếu ngủ nhưng môi vẫn tô son đỏ đậm. Cô khẽ tháo chiếc blazer ra, vắt hờ trên cánh tay. Chiếc áo sơ mi bên trong đã nhăm nhúm ở phần khuỷu tay, giống hệt như tâm hồn cô lúc này.

Khánh đã ngồi sẵn ở cái bàn nhựa sát cửa sổ kính. Anh vẫn mặc chiếc áo khoác gió sẫm màu, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại nhưng ngón tay không gõ gì cả. Trước mặt anh là hai hộp mì tôm bốc khói nghi ngút.

An bước vào, tiếng chuông cửa kính coong vang lên khô khốc. Cô ngồi xuống đối diện anh, không một lời chào hoa mỹ.

"Mì chưa chín đâu, chờ thêm hai phút nữa," Khánh nói, giọng anh trầm thấp, có chút khàn đặc vì uống quá nhiều cà phê đen từ sáng.

"Cảm ơn anh," An đáp, cô đặt chiếc điện thoại lên bàn, úp màn hình xuống. Đây là một nỗ lực phi thường để cô không nhìn thấy những chấm đỏ thông báo đang nhảy múa trên các ứng dụng công việc.

Họ ngồi im lặng. Xung quanh là tiếng xèo xèo của lò vi sóng, tiếng nhân viên quét dọn và tiếng mưa đập vào cửa kính. Sự im lặng giữa hai người lạ mà quen này không hề sượng sùng. Nó giống như một vùng đệm an toàn, nơi họ không cần phải gồng mình lên để làm "Senior Copywriter" hay "Lead Developer".

Khánh mở nắp hộp mì, khói phả vào mặt anh, làm nhòe đi đôi mắt mệt mỏi. Anh đưa một đôi đũa cho An.

"Ăn đi. Có vẻ như hôm nay cô cũng 'ăn hành' thay cơm rồi."

An đón lấy đũa, gắp một sợi mì vẫn còn hơi cứng. Cô nhai chậm rãi, vị mặn của súp và mùi nhựa của hộp giấy không phải là thứ mỹ vị gì, nhưng nó làm dịu đi cái dạ dày đang thắt lại vì bỏ bữa trưa.

"Hôm nay sếp tôi bảo tôi là một cỗ máy lỗi thời," An đột ngột lên tiếng, mắt vẫn nhìn vào hộp mì. "Chị ấy bảo sự sáng tạo của tôi đã chạm đáy. Tôi đã dành năm năm để xây dựng sự nghiệp này, Khánh ạ. Và giờ tôi cảm thấy mình chẳng là gì cả ngoài một cái bóng của chính mình."

Khánh ngừng đũa. Anh nhìn vào đôi bàn tay đang run nhẹ của cô. "Ms. Linh của cô thực ra cũng chỉ là một cỗ máy đời cũ thôi. Bà ấy khắc nghiệt với cô vì bà ấy sợ. Sợ một ngày nào đó chính bà ấy cũng bị thay thế bởi một thuật toán hay một người trẻ hơn."

"Thế còn anh?" An ngước lên nhìn anh. "Anh có sợ không?"

Khánh nhếch môi, một nụ cười không có chút vui vẻ nào. "Tôi không còn thời gian để sợ nữa. Tôi chỉ thấy trống rỗng. Đôi khi tôi ngồi trước màn hình code, tôi thấy những dòng chữ đó như đang hút cạn máu của mình. Tôi ăn vì đến giờ phải ăn, ngủ vì cơ thể không chịu đựng được nữa. Tôi không còn kết nối với bất cứ thứ gì... cho đến khi gặp cô ở phòng cấp cứu."

An khựng lại. Sợi mì trôi xuống cổ họng đắng ngắt. Cô nhìn xuống cuốn sổ tay bìa đen Khánh đặt trên bàn. Nó vẫn đóng kín.

"Tại sao anh không vẽ?"

"Tay tôi rung quá," Khánh giơ bàn tay gân guốc của mình lên. "Nó chỉ còn đủ sức để gõ phím. Cầm bút chì bây giờ giống như đang cầm một vật nặng ngàn cân."

Họ lại chìm vào im lặng. An cầm lấy chai thuốc xịt họng, định đưa lên miệng theo thói quen, nhưng rồi cô khựng lại khi nhớ lời Khánh nói chiều nay. Cô lẳng lặng cất nó vào túi xách.

"Khánh này," An nói khẽ. "Hôm nay tôi đã định vứt chiếc đồng hồ này đi. Nó chết rồi, giống như tôi vậy."

Khánh vươn tay qua bàn, những ngón tay anh chạm nhẹ vào dây da của chiếc đồng hồ cũ trên cổ tay cô. Một luồng điện ấm áp len lỏi qua làn da, khiến An khẽ rùng mình. Không phải là sự đụng chạm của tình dục, mà là sự tiếp xúc của hai tâm hồn đang tìm kiếm hơi ấm để tồn tại.

"Đừng vứt," Khánh nói, mắt anh nhìn sâu vào mắt cô. "Nó nhắc cô rằng cô vẫn còn một khoảng thời gian riêng tư, nơi không ai có thể xâm phạm. Kể cả Ms. Linh hay deadline."

Hộp mì tôm dần nguội lạnh. Họ vẫn ngồi đó, giữa ánh đèn neon trắng lóa của cửa hàng tiện lợi, giữa những người khách qua đường vội vã. Ngoài kia, tiếng chuông điện thoại của một ai đó vang lên, nhưng cả hai đều không buồn kiểm tra máy mình.

"Ngon không?" Khánh hỏi, chỉ vào hộp mì đã cạn nước.

"Nguội rồi. Và mì vẫn hơi dai," An đáp, lần đầu tiên trong ngày cô cảm thấy lồng ngực mình giãn ra. "Nhưng... tốt hơn bất cứ bữa tối nào tôi từng ăn trong một tháng qua."

"Lần tới," Khánh đứng dậy, thu dọn vỏ hộp. "Tôi sẽ đưa cô đến chỗ Huy. Cậu ấy pha trà tốt hơn mì tôm của cửa hàng tiện lợi nhiều."

An đứng dậy theo anh. Khi bước ra khỏi cửa hàng, cơn gió lạnh tạt vào mặt khiến cô tỉnh táo hơn. Khánh mở ô, che cho cả hai bước ra vỉa hè sũng nước. Họ đi cạnh nhau, vai chạm vai, chậm chạp giữa dòng đời đang lao đi điên cuồng.

"Khánh," An gọi tên anh khi họ đứng chờ đèn giao thông.

"Ơi?"

"Cảm ơn anh. Vì đã không hỏi tôi về tiến độ dự án."

Khánh không trả lời, anh chỉ siết chặt cán ô hơn, che nghiêng về phía cô để những hạt mưa không làm nhòe đi lớp makeup đã nứt nẻ trên mặt An. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, hai cái bóng đổ dài trên mặt đường, quyện vào nhau, tạo thành một khối cô đơn nhưng vững chãi.

Đêm đó, Trịnh An về nhà và không mở máy tính thêm một lần nào nữa. Cô nằm trong bóng tối, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ và nhận ra rằng, thỉnh thoảng, việc không cần phải cố gắng lại là điều dũng cảm nhất mà cô từng làm.