MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBurnout & Love.Chương 6: Khi lời hỏi thăm trở thành gánh nặng

Burnout & Love.

Chương 6: Khi lời hỏi thăm trở thành gánh nặng

1,132 từ · ~6 phút đọc

21:15 tối.

An vừa về đến nhà, chưa kịp trút bỏ đôi giày cao gót đã khiến gót chân rướm máu thì màn hình điện thoại lại sáng lên. Lần này không phải là tiếng nhạc chuông Zalo lạnh lùng, mà là một cuộc gọi video từ mẹ.

An khựng lại. Cô nhìn mình trong gương hành lang: quầng mắt thâm sì, đôi môi nhợt nhạt vì son đã trôi hết từ chiều, và thần thái rệu rã như một nhành cây héo. Cô vội vàng dùng tay vỗ vỗ lên mặt, cố nặn ra một nụ cười, rồi mới bấm chấp nhận cuộc gọi.

"An đấy à? Sao giờ này mới về hả con? Lại tăng ca à?"

Gương mặt mẹ hiện lên trên màn hình, đầy lo lắng. Phía sau bà là căn bếp ấm cúng ở quê, mùi khói bếp và mùi thức ăn như xuyên qua cả không gian để xộc vào cánh mũi An, khiến sống mũi cô cay xè.

"Vâng mẹ, dạo này dự án vào giai đoạn nước rút mà," An nói, giọng cô cố gắng cao hơn bình thường một tông để nghe có vẻ đầy sức sống.

"Nhìn con gầy quá. Ăn uống gì chưa? Đừng có suốt ngày mì tôm với bánh mì nhé. Bố bảo tháng này gặt xong sẽ gửi gạo mới với gà lên cho con."

An nuốt khan. Cơn đau dạ dày lúc chiều lại âm ỉ như muốn nhắc nhở cô về sự dối trá. "Con ăn rồi, sếp mới dẫn cả phòng đi ăn nhà hàng đấy mẹ. Mẹ bảo bố đừng gửi gà, trên này con thiếu gì đâu."

"Thế công việc vẫn tốt chứ? Nghe bảo con được thăng chức rồi à? Họ hàng ai cũng khen con bé nhà mình giỏi, ở thành phố lớn mà làm chức cao..."

Từng câu nói của mẹ như một tảng đá đè nặng lên ngực An. "Vâng... vẫn tốt mẹ ạ."

Khi cuộc gọi kết thúc, An đổ gục xuống sàn nhà. Lời nói dối "con vẫn ổn" giống như một chiếc dằm đâm sâu vào tim. Sự kỳ vọng của gia đình, niềm tự hào của xóm giềng về một cô Senior Copywriter thành đạt ở thủ đô trở thành một chiếc lồng sắt mà cô không dám bước ra. Cô không sợ vất vả, cô chỉ sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của mẹ nếu biết con gái bà thực chất chỉ là một kẻ kiệt sức, vừa bước ra từ phòng cấp cứu và đang đứng trên bờ vực bị sa thải.

Cùng lúc đó, tại một quán bar vắng người, Khánh đang ngồi lặng lẽ bên quầy bar của Huy.

Huy vừa lau ly vừa nhìn anh bạn thân bằng ánh mắt ái ngại. "Sắc mặt ông tệ quá, Khánh ạ. Ông định sống bằng cà phê đen đến bao giờ?"

Khánh không đáp, anh nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn gỗ. Có năm cuộc gọi nhỡ từ bố. Bố anh là một nhà giáo về hưu, người luôn tin rằng con trai mình đang làm những điều vĩ đại để thay đổi thế giới công nghệ. Mỗi lần nghe máy, câu đầu tiên của ông luôn là: "Dự án thế nào rồi con? Khi nào thì lên sàn chứng khoán?"

"Huy này," Khánh lên tiếng, giọng khàn đục. "Có bao giờ ông thấy sự quan tâm của người thân giống như một bản deadline không?"

Huy dừng tay, im lặng một lúc rồi thở dài: "Vì họ yêu ông theo cách của họ thôi. Họ không hiểu code là gì, họ chỉ hiểu thành công là cái tên trên báo hay số dư trong tài khoản. Nhưng ông thì khác, ông đang chết mòn rồi."

Khánh nhếch môi, bàn tay gân guốc lại rung nhẹ. Anh mở điện thoại, nhắn cho bố một cái tin: "Con đang họp, mọi thứ vẫn ổn, bố mẹ ngủ sớm nhé."

Lại một lời nói dối nữa.

Điện thoại của Khánh chợt rung lên một nhịp khác. Tin nhắn từ An.

"Tôi vừa mới lừa dối cả thế giới rằng mình đang hạnh phúc. Anh thì sao?"

Khánh nhìn tin nhắn, rồi nhìn vào ly trà nhạt mà Huy vừa đưa cho. Anh gõ:

"Tôi cũng vừa gửi đi một bản báo cáo 'mọi thứ vẫn ổn' cho bố mình. Hình như chúng ta đều là những diễn viên xuất sắc, An nhỉ?"

An nhìn màn hình, một giọt nước mắt rơi xuống mặt kính điện thoại, làm nhòe đi tên của Khánh.

"Anh có thấy khó thở không? Ý tôi là, ngay lúc này này."

Khánh khựng lại. Anh đặt ly trà xuống, ngực anh thắt lại như có ai đó đang bóp nghẹt. Anh chưa bao giờ thừa nhận điều đó với ai, kể cả với Huy. Nhưng trước câu hỏi của An, lớp vỏ bọc "lạnh lùng" của anh hoàn toàn tan rã.

"Có. Rất khó thở."

An cầm điện thoại, chạy ra ban công. Gió đêm lồng lộng thổi vào mặt, nhưng cô vẫn thấy ngột nạt.

"Tôi cũng thế. Chúng ta đều đang mang trên vai những kỳ vọng không phải của mình."

Khánh đứng dậy, chào Huy rồi bước ra khỏi quán. Anh đi bộ dưới ánh đèn đường vàng vọt, cảm giác đôi chân mình nặng như đeo chì.

"Khánh này, đừng cố gắng nữa. Đêm nay thôi, chúng ta hãy cứ là hai kẻ thất bại đi."

Khánh dừng lại dưới một cột đèn đường. Anh lấy cuốn sổ tay bìa đen ra, lật sang trang mới. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh không vẽ những dòng code hay những ô logic. Anh đặt bút chì xuống, vẽ một đường cong nguệch ngoạc, rồi một đường nữa... đó là hình ảnh một người đang cố ngoi lên khỏi mặt nước.

"Được. Đêm nay, tôi sẽ không làm Lead Developer nữa. Tôi chỉ là một gã đang thấy khó thở thôi."

Họ không nhắn thêm gì nữa. Nhưng ở hai đầu thành phố, cả hai đều cảm thấy một sợi dây liên kết vô hình đang siết lại. Lời hỏi thăm từ gia đình có thể là gánh nặng, nhưng câu hỏi của một người lạ cùng cảnh ngộ lại là một liều thuốc giảm đau.

An ngồi bó gối ngoài ban công, mắt nhìn về phía những tòa nhà văn phòng vẫn còn sáng đèn. Ở đó, có hàng nghìn "con robot" khác cũng đang nói dối rằng mình vẫn ổn. Còn cô, ít nhất đêm nay, cô đã dám thừa nhận với một người rằng mình đang rất đau.

Tiếng chuông báo thức cho ngày mai đã được đặt sẵn. Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa bóng tối và tiếng gió, An cảm thấy nhịp tim mình bắt đầu bình ổn trở lại. Không phải vì công việc đã xong, mà vì cô biết, có một người cũng đang thấy khó thở giống như cô.