Viên cúc áo đầu tiên tuột khỏi khuyết vải, để lộ vùng cổ trắng ngần và bắt đầu chạm đến phần ren đen huyền bí. Diệp Linh run rẩy, đôi tay nhỏ bé bám chặt vào bả vai rắn chắc của Minh Quân. Phía sau lưng cô là bầu trời rộng lớn của thành phố qua lớp kính cao tầng, còn trước mắt là một vực thẳm dục vọng mà cô biết mình sắp rơi xuống.
"Anh... anh đừng như vậy. Chị Vy sẽ giết em mất," Linh thốt ra cái tên đó như một lá bùa hộ mệnh cuối cùng, mong sao sự tội lỗi có thể thức tỉnh lý trí của cả hai.
Nghe thấy tên Diệp Vy, động tác của Quân khựng lại trong một nhịp thở, nhưng ánh mắt anh không hề dao động. Anh tiến sát hơn, dùng đầu gối chen vào giữa hai chân cô, ép sát cơ thể cả hai không còn một kẽ hở.
"Đừng nhắc đến tên người khác khi em đang ở dưới thân tôi," Quân gằn giọng, bàn tay thô ráp luồn xuống dưới gáy cô, bắt Linh phải ngẩng cao đầu đón nhận ánh nhìn áp đảo. "Em là Linh, không phải cái bóng của chị em. Và hiện tại, người em đang khao khát là tôi, không phải ai khác."
Anh không cho cô cơ hội phản kháng, cúi xuống ngấu nghiến đôi môi đang run rẩy ấy. Nụ hôn mang theo sự trừng phạt và chiếm hữu, mạnh mẽ đến mức Linh thấy vị sắt nhẹ của máu nơi đầu lưỡi. Cô rên rỉ, một cảm giác rạo rực từ vùng bụng dưới lan tỏa khắp cơ thể, khiến đôi chân cô không tự chủ được mà quấn quýt lấy chân anh.
Đúng lúc cao trào, khi bàn tay Quân đã luồn ra sau lưng cô định tháo gỡ khóa áo lót, thì chiếc điện thoại trên bàn làm việc của anh đột ngột rung lên bần bật.
Rrrr... Rrrr...
Tiếng rung khô khốc trên mặt bàn gỗ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào căn phòng đang nóng hổi. Linh giật mình, cố gắng đẩy Quân ra, hơi thở hỗn loạn: "Điện thoại... anh có điện thoại..."
Quân nhíu mày, sự bực bội hiện rõ trên gương mặt. Anh không định buông cô ra, nhưng khi liếc mắt thấy cái tên hiện lên trên màn hình, đồng tử anh khẽ co rút.
"Diệp Vy"
Cái tên ấy rực sáng trên màn hình như một sự mỉa mai cay nghiệt. Linh cũng đã nhìn thấy. Cô cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Sự sợ hãi và nhục nhã dâng lên tột độ, cô nhân lúc Quân nới lỏng vòng tay liền lùi lại, vội vàng cài lại viên cúc áo với đôi bàn tay run bần bật.
Quân im lặng nhìn màn hình điện thoại một lúc lâu rồi mới cầm máy lên. Anh không nhìn Linh, chỉ ra hiệu cho cô ở yên đó bằng một ánh mắt sắc lạnh.
"Alo," giọng Quân trầm tĩnh đến đáng sợ, như thể giây phút cuồng nhiệt vừa rồi chưa từng tồn tại.
Từ đầu dây bên kia, giọng nói lanh lảnh, kiêu kỳ của Diệp Vy vang lên qua loa ngoài vì không gian quá tĩnh lặng: "Anh Quân, em vừa về nước. Em đang ở sân bay, anh đến đón em nhé? Em nhớ anh phát điên lên được!"
Linh cảm thấy tim mình thắt lại. "Nhớ phát điên"? Chẳng phải chị ấy đã bỏ anh đi một cách phũ phàng sao? Tại sao bây giờ lại quay về với giọng điệu như chưa từng có chuyện gì xảy ra?
Quân im lặng một lát, ánh mắt anh vô thức quét qua dáng vẻ nhếch nhác, ướt át của Linh. Một nụ cười mỉa mai hiện lên bên khóe môi anh.
"Tôi đang bận họp dự án mới với gia đình em," Quân đáp, từng chữ thốt ra chậm rãi. "Để tôi bảo tài xế đến đón em."
"Thôi mà, em muốn anh cơ! À, Linh có ở đó không? Cha nói con bé đang làm trợ lý cho anh? Cho em gặp con bé một chút," Diệp Vy nũng nịu.
Trái tim Linh như nhảy vọt lên cổ họng. Cô xua tay liên tục, ánh mắt cầu xin Quân đừng đưa máy cho mình. Cô không thể nói chuyện với chị gái trong tình trạng này – với áo sơ mi sũng nước và dấu vết nụ hôn còn nóng hổi trên môi.
Quân nhìn vẻ hoảng loạn của Linh, trong lòng bỗng nảy sinh một cảm giác muốn bắt nạt. Anh tiến lại gần, đặt tay lên eo cô, kéo cô lại gần điện thoại.
"Linh đang... bận một chút việc hệ trọng với tôi. Có lẽ lát nữa em ấy sẽ gọi lại cho em sau," anh nói, bàn tay tinh quái khẽ vuốt ve dọc sống lưng Linh, khiến cô phải cắn chặt môi để không thốt ra tiếng kêu.
Sau khi cúp máy, Quân ném điện thoại sang một bên. Anh nhìn Linh, giọng nói mang theo sự lạnh lùng nhưng cũng đầy hứa hẹn:
"Chị em về rồi. Màn kịch chính thức bắt đầu. Linh, em nghĩ xem... nếu chị em biết em đang đứng đây, trong tình trạng này, chị ta sẽ làm gì?"
Linh nhìn người đàn ông trước mặt, cô nhận ra mình không chỉ yêu một ác quỷ, mà còn là một ác quỷ thích đùa giỡn với linh hồn của cô.