Bữa tối tại biệt thự nhà họ Diệp hôm nay khác hẳn mọi ngày. Sự trở về bất ngờ của Diệp Vy khiến bầu không khí vốn trầm lắng của gia đình trở nên náo nhiệt lạ thường. Tiếng cười nói của Vy vang vọng khắp gian bếp, cô ta luôn là tâm điểm, luôn là người biết cách làm chủ mọi cuộc trò chuyện.
Diệp Linh ngồi đối diện chị gái, đôi mắt dán chặt vào đĩa thức ăn. Cô đã cố ý chọn một chiếc áo len cao cổ màu kem để che đi những dấu vết mà Quân đã để lại trong phòng làm việc chiều nay. Cảm giác tội lỗi như một khối đá nặng trĩu đè lên ngực cô, nhất là khi thấy Vy thản nhiên gắp thức ăn cho mình.
"Linh, sao hôm nay em im lặng thế? Ở công ty anh Quân làm khó em à?" Vy chớp mắt, nụ cười rạng rỡ nhưng ánh mắt lại sắc sảo như muốn soi mói điều gì đó.
Linh giật mình, suýt nữa đánh rơi đôi đũa: "Dạ... không có, anh Quân chỉ dạy bảo con nhiều thứ về dự án thôi."
Đúng lúc đó, quản gia thông báo có khách đến. Trịnh Minh Quân bước vào phòng ăn với một bó hoa bách hợp lớn trên tay. Anh tiến lại gần Diệp Vy, tặng hoa rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên má cô ta trước mặt cả nhà.
"Anh đến muộn, xin lỗi cả nhà," Quân nói, giọng điệu điềm tĩnh như một người đàn ông mẫu mực.
Linh cảm thấy một cơn nhói lòng mãnh liệt. Vừa chiều nay thôi, bờ môi ấy còn nồng nàn chiếm hữu lấy cô, vậy mà giờ đây nó lại đang trao đi sự dịu dàng cho người phụ nữ khác. Sự tương phản này khiến cô thấy kinh tởm chính mình.
"Anh Quân ngồi xuống đây đi!" Vy kéo ghế cạnh mình cho Quân, rồi đột ngột quay sang Linh: "Mà này Linh, hồi chiều chị gọi cho anh Quân, anh ấy bảo em đang 'bận việc hệ trọng' với anh ấy. Việc gì mà quan trọng đến mức không nghe điện thoại của chị được thế?"
Cả bàn ăn bỗng chốc im lặng. Ông Diệp ngẩng lên nhìn hai cô con gái, trong khi Linh cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Cô không biết phải trả lời ra sao. Sự thật là cô đang bị anh ép vào tường, áo sơ mi sũng nước và tâm trí mụ mị vì dục vọng.
Quân thản nhiên nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi trả lời thay cô: "Linh đang giúp tôi xử lý một số số liệu tài chính bị nhầm lẫn. Việc đó đòi hỏi sự tập trung cao độ, một sai sót nhỏ cũng có thể làm hỏng dự án tỷ đô. Phải không, Linh?"
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, một ánh nhìn đầy hàm ý khiến Linh lạnh sống lưng.
"Dạ... đúng vậy ạ," Linh lí nhí đáp.
Sau bữa tối, Vy kéo Quân ra ngoài vườn đi dạo. Linh đứng trên ban công phòng mình, nhìn xuống bóng dáng hai người họ đang sánh bước bên nhau dưới ánh trăng. Vy tựa đầu vào vai Quân, trông họ vẫn đẹp đôi như ngày nào.
Đột nhiên, điện thoại của Linh rung lên. Một tin nhắn từ số lạ nhưng cô biết thừa là của ai:
"Xuống hầm xe ngay lập tức. Nếu không, tôi sẽ lên phòng em."
Linh bàng hoàng. Anh đang ở cùng chị Vy cơ mà? Nhưng sự đe dọa trong tin nhắn quá rõ ràng. Cô run rẩy khoác thêm chiếc áo khoác mỏng, lén lút đi xuống hầm xe qua cầu thang dành cho người giúp việc.
Trong góc tối của hầm xe, chiếc SUV đen của Quân đã chờ sẵn. Cửa xe mở ra, một bàn tay rắn chắc lôi mạnh cô vào bên trong. Cửa đóng sầm lại, không gian lập tức bị lấp đầy bởi mùi hương gỗ quen thuộc và sự căng thẳng cực độ.
"Anh điên rồi! Chị ấy vẫn còn đang ở ngoài vườn!" Linh thở dốc, cố gắng đẩy người đàn ông đang áp sát mình ra.
Quân không nói gì, anh mạnh bạo ép cô xuống ghế da, bàn tay thô ráp luồn vào dưới lớp áo len cao cổ của cô, chạm trực tiếp vào làn da đang run rẩy.
"Vy đang bận nghe điện thoại của đối tác. Tôi chỉ có năm phút," anh thì thầm, giọng khàn đặc đầy nguy hiểm. "Em nghĩ em có thể tránh mặt tôi bằng cách mặc kín cổng cao tường thế này sao? Linh, sự im lặng của em trong bữa tối... càng làm tôi muốn 'dạy bảo' em nhiều hơn."
Anh cúi xuống, cắn mạnh vào vùng da vai mềm mại của cô như một lời cảnh cáo. Linh cắn chặt môi để không thốt ra tiếng kêu. Sự kích thích từ nỗi sợ hãi bị phát hiện hòa quyện với cảm giác bị chiếm hữu khiến cơ thể cô lại một lần nữa phản bội lý trí.
"Buông ra... anh là hôn phu của chị ấy..."
"Đã từng," Quân gằn giọng, bàn tay anh bắt đầu di chuyển xuống sâu hơn. "Bây giờ, tôi chỉ là người đàn ông đang khao khát em đến phát điên."
Bên ngoài, tiếng bước chân và tiếng cười của Diệp Vy dường như đang tiến gần về phía hầm xe. Trái tim Linh đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.