Bầu không khí trong phòng đọc sách đặc quánh sự căng thẳng. Ánh đèn tuýp trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, soi rõ gương mặt không chút cảm xúc của Lâm. Những bức ảnh hiện trường tai nạn rơi vãi dưới sàn như những nhân chứng câm lặng cho tội lỗi của quá khứ.
"Lâm... xin cháu... đừng làm vậy..." – Nguyệt thảng thốt, đôi tay run rẩy bấu chặt vào thành ghế da.
Lâm không nói một lời, ánh mắt anh nhìn cô lạnh lùng như nhìn một tù nhân. Anh chậm rãi tháo thắt lưng, tiếng kim loại va chạm nghe khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời quát tháo nào.
"Cháu đã từng nghĩ sẽ giữ bí mật này mãi mãi, để cô có thể hạnh phúc mà phục vụ cháu." – Lâm vừa nói vừa tiến lại gần, bàn tay thô ráp bóp mạnh lấy cổ Nguyệt, ép cô ngửa đầu lên – "Nhưng cô lại tò mò quá mức. Cô muốn biết sự thật? Được, vậy thì hãy dùng cả cơ thể này mà cảm nhận sự phẫn nộ của cháu mười năm qua đi!"
Lâm thô bạo ép Nguyệt nằm rạp xuống mặt bàn gỗ lạnh lẽo. Những xấp tài liệu, bút thước bị anh gạt phăng xuống đất. Lưng Nguyệt chạm vào mặt bàn cứng nhắc, sự đối lập giữa cái lạnh của gỗ và hơi nóng hầm hập từ cơ thể Lâm khiến cô rùng mình.
Không có dạo đầu, không có những nụ hôn mơn trớn như những lần trước. Lâm trực tiếp dùng sức mạnh áp chế, tách hai chân cô ra. Nguyệt hoảng loạn chống cự, nhưng hai cổ tay cô nhanh chóng bị anh dùng chính chiếc cà vạt vừa tháo ra trói chặt vào chân bàn.
"Không! Lâm! Buông cô ra... đau quá!"
Tiếng khóc nghẹn ngào của cô chỉ làm ngọn lửa hận thù trong Lâm bùng cháy mãnh liệt hơn. Anh xâm nhập vào cô một cách đột ngột và mạnh bạo. Một cơn đau xé tâm can khiến Nguyệt hét lên rồi lịm đi trong giây lát. Lâm không dừng lại, anh bắt đầu những cú thúc dồn dập, điên cuồng như muốn khảm sâu vào da thịt cô, muốn dùng sự đau đớn này để xóa nhòa đi nỗi đau mất mát năm xưa.
Mỗi lần va chạm là một lần mặt bàn gỗ rung lên bần bật. Lâm gầm nhẹ trong cổ họng, đôi mắt anh đỏ vằn lên. Anh cúi xuống, cắn mạnh vào bả vai Nguyệt đến mức rớm máu, để lại một dấu ấn đau đớn không bao giờ phai.
"Khóc đi! Hãy khóc như cách cháu đã khóc khi nhìn thấy xác bố mẹ cháu!" – Lâm gằn giọng, hơi thở nóng rực phả vào tai cô – "Cô là con gái của kẻ sát nhân, Nguyệt ạ. Cô không có quyền được hưởng sự dịu dàng của cháu."
Nguyệt nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy dài xuống hai bên thái dương. Thân thể cô bị va đập, bị giày vò đến mức rã rời. Cô cảm thấy mình như một món đồ chơi bị đập nát, không còn chút tôn nghiêm nào. Nhưng điều đau đớn hơn cả sự hành hạ thể xác chính là trái tim cô — cô nhận ra mình đã thực sự yêu kẻ đang hành hạ mình, yêu một người vốn dĩ sinh ra để hận cô.
Cuộc hoan lạc mang tính trừng phạt kéo dài tưởng chừng vô tận. Trong bóng tối của phòng đọc sách, tiếng thở dốc hỗn loạn hòa cùng tiếng nấc cụt của Nguyệt tạo nên một bản nhạc tang tóc. Khi Lâm đạt đến đỉnh điểm của sự cuồng nộ, anh siết chặt lấy eo Nguyệt, trút hết mọi uất hận vào sâu thẳm cơ thể cô.
Sau tất cả, Lâm buông cô ra. Anh đứng dậy, thản nhiên chỉnh đốn lại trang phục, nhìn người phụ nữ đang nằm bất động trên bàn với đôi mắt vô hồn. Anh không còn vẻ dịu dàng của người cháu, mà hoàn toàn trở thành một tên ác ma chiếm hữu.
"Kể từ tối nay, cô không được phép ra khỏi căn phòng này nửa bước." – Lâm lạnh lùng tuyên bố, rồi cầm lấy chùm chìa khóa, bước ra ngoài và khóa chặt cửa lại.
Nguyệt nằm đó, giữa đống đổ nát của sách vở và những bức ảnh quá khứ. Cơn đau từ vùng kín và sự trống rỗng trong tâm hồn khiến cô tê dại. Cô biết, hồi 1 của cuộc đời mình đã kết thúc trong vũng bùn này. Một cuộc chiến sinh tồn mới, đẫm máu và nước mắt, chính thức bắt đầu từ đây.