MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Khu Tình ÁiChương 11

Cấm Khu Tình Ái

Chương 11

819 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng gắt gỏng của mùa hè chiếu thẳng vào căn phòng đọc sách, nơi vẫn còn vương vãi những mảnh vụn của sự điên rồ đêm qua. Nguyệt tỉnh dậy trên chiếc sofa da lạnh lẽo, tấm chăn mỏng đắp trên người cô là thứ duy nhất cho thấy Lâm đã quay lại sau khi cô lịm đi.

Mọi thứ dưới thân đau nhức đến mức chỉ cần một cử động nhỏ cũng khiến Nguyệt nhăn mặt. Cô nhìn xuống đôi tay mình — những vết lằn đỏ do sợi cà vạt siết chặt vẫn còn hằn rõ trên cổ tay trắng ngần. Sự nhục nhã tràn trề.

"Cạch."

Tiếng mở khóa vang lên khô khốc. Lâm bước vào, trên tay là một khay thức ăn đầy đủ dinh dưỡng và một hộp thuốc y tế. Anh đã thay một bộ đồ ở nhà giản dị, gương mặt lạnh lùng đêm qua giờ lại được thay bằng vẻ thản nhiên, thậm chí có chút dịu dàng giả tạo.

"Cô dậy rồi sao? Ăn chút gì đi, rồi cháu bôi thuốc cho."

Nguyệt không trả lời, cô co người lại, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Sự im lặng của cô khiến chân mày Lâm hơi nhíu lại. Anh đặt khay đồ ăn xuống bàn, tiến lại gần và quỳ xuống trước mặt cô.

"Đừng chạm vào tôi..." – Giọng Nguyệt khản đặc, xưng hô cũng đã thay đổi.

Bàn tay Lâm khựng lại giữa không trung, rồi anh vẫn kiên quyết nắm lấy cổ chân cô, kéo nhẹ về phía mình.

"Cô đừng bướng bỉnh nữa. Cháu không muốn phải dùng đến biện pháp mạnh như đêm qua." – Anh vừa nói vừa mở hộp thuốc, ngón tay dài lấy một chút thuốc mỡ, bắt đầu bôi lên những vết bầm tím trên chân cô.

Cảm giác mát lạnh của thuốc chạm vào làn da đang bỏng rát khiến Nguyệt rùng mình. Cô nhìn đỉnh đầu của Lâm, người đàn ông đang tỉ mẩn chăm sóc cô lại chính là người đã dẫm đạp lên lòng tự trọng của cô chỉ vài tiếng trước.

"Lâm... tại sao lại là cô?" – Nguyệt nghẹn ngào – "Bố cô gây ra tai nạn, tại sao cháu lại trừng phạt cô bằng cách này? Cháu có thể đưa vụ việc ra ánh sáng, có thể kiện ông ấy..."

Lâm dừng động tác, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô: "Kiện ông ta thì có ích gì? Ông ta sẽ vào tù, nhưng nỗi đau của cháu thì ai trả? Cháu muốn ông ta phải nếm trải cảm giác nhìn người mình yêu thương nhất bị giày vò mà không làm gì được. Hơn nữa..." – Anh vươn tay, vuốt ve lọn tóc rối của cô – "Cháu muốn cô. Điều đó quan trọng hơn bất cứ vụ kiện nào."

Nguyệt rùng mình trước sự lệch lạc trong suy nghĩ của Lâm. Anh không chỉ hận, mà anh đã biến tình yêu thầm kín mười năm thành một thứ dục vọng chiếm hữu bệnh hoạn.

"Cháu giam giữ cô thế này được bao lâu? Mọi người sẽ đi tìm cô..."

"Sáng nay cháu đã dùng máy tính của cô để gửi đơn xin nghỉ việc dài hạn vì lý do sức khỏe. Cháu cũng đã nhắn tin cho mẹ cô nói rằng cô sẽ đi công tác xa một thời gian." – Lâm đứng dậy, thu dọn hộp thuốc, gương mặt lộ rõ vẻ đắc thắng – "Từ giờ, thế giới của cô chỉ gói gọn trong căn nhà này thôi. Cô ngoan ngoãn, cháu sẽ đối xử tốt với cô."

Lâm bê bát cháo lên, múc một thìa đưa đến tận môi Nguyệt. Cô mím chặt môi, quay mặt đi. Lâm không tức giận, anh đặt bát cháo xuống, bóp chặt cằm cô, ép cô phải đối diện.

"Cô muốn tự ăn, hay muốn cháu mớm cho cô bằng cách đêm qua chúng ta đã làm?"

Sự đe dọa trắng trợn khiến Nguyệt run rẩy. Cô hiểu rằng Lâm không hề nói đùa. Trong mắt anh, cô không còn là người cô kính yêu, mà là một tù binh, một món đồ chơi cao cấp được anh nuôi nhốt trong chiếc lồng vàng này.

Nguyệt đành cam chịu há miệng đón lấy thìa cháo đắng ngắt trong cổ họng. Nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống bát cháo. Lâm thản nhiên dùng ngón cái lau đi những giọt lệ ấy, rồi đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng đến rợn người.

"Ngoan lắm. Tối nay cháu sẽ mang cho cô một món quà bất ngờ."

Cánh cửa phòng lại đóng sầm lại, tiếng khóa vang lên như nhát dao cứa vào hy vọng cuối cùng của Nguyệt. Cô biết, cuộc chiến tâm lý này chỉ mới bắt đầu, và cô phải tìm cách tỉnh táo để tìm ra kẽ hở trong sự kiểm soát hoàn hảo của "đứa cháu" này.