Sau trận "trừng phạt" kéo dài từ sáng đến tận chiều muộn ở chương trước, Lâm dường như đã lấy lại được sự tự tin tuyệt đối. Anh có việc phải ra ngoài để giải quyết giấy tờ tốt nghiệp và gặp gỡ vài người bạn cũ. Trước khi đi, anh không quên khóa trái cửa chính và để lại một lời cảnh báo đầy ẩn ý:
"Cô ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Cháu sẽ về sớm với quà cho cô."
Nguyệt nằm trên giường, nhìn bóng lưng cao lớn của anh khuất sau cánh cửa. Khi tiếng động cơ xe lịm dần, cô mới gượng dậy, cơ thể rã rời như bị xe tải cán qua. Cô biết mình không thể ngồi chờ chết. Lâm đã mang theo điện thoại và hộ chiếu của cô, nhưng anh lại sơ ý để quên chiếc máy tính bảng trên bàn làm việc trong phòng đọc sách.
Nguyệt lảo đảo bước vào phòng đọc — nơi mà Lâm dành phần lớn thời gian từ khi trở về. Căn phòng nồng mùi gỗ và cả mùi hương quen thuộc của anh. Cô run rẩy mở máy tính bảng, nhưng nó đã bị khóa mật mã. Trong cơn tuyệt vọng, cô vô tình làm rơi một chồng tài liệu trên bàn.
Dưới những xấp giấy khen và bằng cấp là một ngăn kéo nhỏ bị khóa chặt. Bản năng mách bảo cô có điều gì đó không ổn. Nguyệt dùng một chiếc kéo nhỏ trên bàn, loay hoay cạy khóa. Sau một hồi chật vật, tiếng "tạch" vang lên, ngăn kéo mở ra.
Bên trong không có tiền bạc, cũng không có trang sức. Chỉ có một xấp ảnh cũ ố vàng và một chiếc điện thoại đời cũ đã hỏng màn hình.
Nguyệt cầm những bức ảnh lên. Tim cô như ngừng đập. Đó là ảnh chụp hiện trường vụ tai nạn của bố mẹ Lâm mười năm trước. Nhưng điều khiến cô kinh hoàng là trong những bức ảnh đó, có một tấm chụp cận cảnh chiếc xe gây tai nạn — chiếc xe có biển số rất quen thuộc. Đó là xe của anh trai cô, cũng chính là bố của cô sau này.
Phía dưới xấp ảnh là một tờ báo cũ bị cắt xén, với dòng tiêu đề đỏ chót: "Vụ tai nạn thảm khốc tại ngoại ô: Kẻ gây án bỏ trốn là ai?". Ngay cạnh đó là nét chữ của Lâm, sắc lẹm và hằn sâu vào mặt giấy: "Họ đã chết, còn kẻ thủ ác thì sống sung sướng. Nguyệt, cô là sự đền bù duy nhất."
Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Nguyệt. Hóa ra, việc anh trở về, việc anh tiếp cận cô, chiếm đoạt cô... không chỉ vì yêu hay dục vọng. Đó còn là một kế hoạch trả thù tàn độc. Anh muốn dùng chính cơ thể và cuộc đời cô để bắt gia đình cô phải trả giá cho nợ máu năm xưa.
Đúng lúc đó, màn hình chiếc máy tính bảng bỗng sáng rực lên. Một thông báo tin nhắn nặc danh gửi đến tài khoản của Lâm: "Tôi đã gửi thêm bằng chứng về sự can thiệp của cảnh sát năm đó vào hòm thư. Cậu định bao giờ thì dứt điểm người phụ nữ kia?"
Nguyệt bủn rủn tay chân, xấp ảnh rơi tung tóe trên sàn. Cô cảm thấy buồn nôn. Hóa ra mỗi nụ hôn, mỗi cái chạm của Lâm đều được tẩm độc. Anh yêu cô, hay anh chỉ đang tận hưởng cảm giác giày vò con gái của kẻ đã phá nát gia đình mình?
Tiếng lạch cạch của khóa cửa vang lên từ phía xa. Lâm đã về.
Nguyệt hoảng loạn thu dọn đống ảnh, nhưng đôi tay run rẩy khiến cô không kịp sắp xếp mọi thứ như cũ. Tiếng bước chân của Lâm mỗi lúc một gần, tiếng giày da gõ xuống sàn gỗ như tiếng đếm ngược của tử thần.
"Cô Nguyệt? Cô ở đâu?" - Giọng Lâm vang lên, vẫn trầm ấm nhưng giờ đây trong tai Nguyệt, nó chẳng khác nào tiếng gọi từ địa ngục.
Nguyệt chỉ kịp đóng ngăn kéo lại nhưng chưa kịp khóa. Cô đứng chôn chân giữa phòng đọc, hơi thở dồn dập, đôi mắt tràn đầy sự sợ hãi và uất hận nhìn ra cửa.
Cánh cửa phòng đọc từ từ mở ra. Lâm đứng đó, tay cầm một bó hoa hồng đỏ thắm — màu đỏ rực như máu. Nhìn thấy Nguyệt trong phòng đọc của mình, ánh mắt anh hơi nheo lại, lướt qua ngăn kéo nhỏ đang khép hờ.
Nụ cười trên môi anh dần biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ. Anh ném bó hoa xuống đất, thong thả bước về phía cô.
"Cô... đã thấy hết rồi sao?"
Nguyệt lùi lại, lưng đập vào bàn làm việc, giọng lạc đi: "Lâm... chuyện này là sao? Vụ tai nạn đó... cháu tiếp cận cô vì mục đích này sao?"
Lâm không trả lời ngay. Anh dồn cô vào góc bàn, một tay bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đang đỏ vằn lên vì hận thù và dục vọng đan xen:
"Cô nghĩ sao? Nếu không vì hận, liệu cháu có thể kiên nhẫn đóng kịch mười năm để chờ ngày được đè cô dưới thân mình không? Nguyệt, nợ của bố cô, cô phải trả bằng cả cuộc đời này cho cháu!"
Nói rồi, anh thô bạo đẩy cô xuống chiếc ghế da rộng lớn trong phòng đọc. Không có sự dịu dàng, không có mơn trớn, chỉ có sự cuồng nộ của kẻ vừa bị lộ mặt nạ. Lâm xé toạc lớp áo của cô, tiếng vải rách vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch.
"Đêm nay, cháu sẽ cho cô biết, thế nào là sự trừng phạt thực sự."
Bóng tối bao trùm lấy căn phòng, chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào của Nguyệt và sự điên cuồng của kẻ mang danh nghĩa trả thù. Một chương mới đầy đau đớn và tăm tối chính thức bắt đầu.