Sau trận cuồng phong ở phòng khách, không khí trong nhà dường như rơi vào một trạng thái đình trệ kỳ lạ. Nguyệt không còn gào thét, không còn khóc lóc đòi rời đi. Cô trở nên im lặng một cách lạ thường, sự im lặng ấy khiến Lâm, dù đang đắm chìm trong cảm giác chiến thắng, cũng không khỏi sinh lòng nghi hoặc.
Sáng hôm sau, Nguyệt dậy thật sớm. Cô đứng trong bếp, tự tay chuẩn bị những món ăn mà Lâm thích nhất từ thuở nhỏ: sườn xào chua ngọt và canh bí đỏ. Cô cố tình chọn một chiếc váy lụa hai dây màu kem mềm mại, khoác thêm một chiếc áo len mỏng hờ hững bên ngoài để che đi những vết tích tím tái trên vai, nhưng lại để lộ phần xương quai xanh thanh mảnh đầy mời gọi.
Khi Lâm bước xuống lầu, anh khựng lại trước mùi hương thức ăn ấm áp và bóng dáng dịu dàng của Nguyệt trong bếp. Cảnh tượng này quá đỗi bình yên, giống như những ngày xưa cũ, nhưng lại mang theo một sự quyến rũ trưởng thành khiến anh không thể rời mắt.
"Cô dậy sớm thế?" – Lâm tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, tì cằm lên vai cô, hít hà mùi hương dầu gội thanh khiết.
Nguyệt không né tránh như mọi khi. Cô khẽ nghiêng đầu, chạm nhẹ vào má anh, giọng nói ngọt ngào như mật rót vào tai: "Cháu tắm rửa đi rồi ra ăn sáng. Cô nấu toàn món cháu thích đấy."
Sự chủ động này của Nguyệt khiến cơ thể Lâm cứng đờ trong giây lát. Anh xoay người cô lại, đôi mắt sắc lẹm dò xét: "Hôm nay cô lạ thật. Cô không giận cháu vì chuyện với gã Thành kia sao?"
Nguyệt cụp mắt xuống, vẻ mặt đượm buồn nhưng đầy cam chịu: "Cháu nói đúng, chúng ta đã đi đến bước này rồi, giận hờn cũng có ích gì đâu? Cô chỉ hy vọng... chúng ta có thể chung sống hòa bình. Cháu đừng quản thúc cô quá chặt nữa được không? Cô thấy ngột ngạt lắm."
Lâm nhìn vào đôi mắt long lanh như chứa nước của cô, trái tim sắt đá của anh dường như mềm đi một chút. Anh hôn nhẹ lên trán cô, hơi thở nóng hổi: "Chỉ cần cô ngoan, cháu sẽ cho cô tất cả."
Bữa sáng diễn ra trong không khí hài hòa giả tạo. Nguyệt liên tục gắp thức ăn cho Lâm, nụ cười luôn nở trên môi. Đợi đến khi Lâm có vẻ mất cảnh giác nhất, cô mới khẽ khàng lên tiếng:
"Lâm này... điện thoại của cô bị hỏng rồi sao? Cô muốn gọi điện về hỏi thăm sức khỏe của mẹ dưới quê một chút. Với lại... hộ chiếu của cô, cháu cất ở đâu rồi? Cô sợ để lung tung lại mất."
Đôi đũa trên tay Lâm khựng lại. Anh ngẩng đầu lên, tia nhìn ấm áp ban nãy biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo thấu xương. Anh đặt đũa xuống, thong thả lau miệng rồi nhìn xoáy vào mắt cô, như thể muốn nhìn thấu tâm can của người phụ nữ đang diễn kịch trước mặt.
"Cô muốn lấy điện thoại để gọi cho mẹ... hay để gọi cho gã Thành kia cứu cô đi?" – Lâm cười nhạt, nụ cười không chạm đến đáy mắt – "Và hộ chiếu nữa? Cô định trốn sang nước ngoài sao?"
"Không... cô không có ý đó..." – Nguyệt bối rối, tim đập liên hồi.
Lâm bất ngờ đứng dậy, vòng qua bàn ăn và kéo mạnh Nguyệt vào lòng mình. Anh bóp cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào sự điên rồ trong mắt mình:
"Cô Nguyệt, cô nghĩ cháu là đứa trẻ lên ba sao? Sự dịu dàng đột ngột này, bộ váy gợi cảm này... tất cả chỉ để lấy lại tự do sao? Cháu đã nói rồi, tự do của cô đã kết thúc vào cái đêm cháu bước vào phòng cô."
Anh bế xốc cô lên, sải bước dài về phía phòng ngủ. Nguyệt hoảng sợ vùng vẫy: "Lâm! Buông cô ra! Cô không có ý đó, thật mà!"
"Để cháu xem, cô 'thành tâm' muốn hòa bình đến mức nào."
Lâm ném Nguyệt xuống giường, chiếc áo khoác len mỏng rơi rụng trên sàn nhà. Anh không dùng bạo lực như những lần trước, mà bắt đầu bằng những nụ hôn mơn trớn, chậm rãi nhưng đầy áp chế. Bàn tay anh lướt qua làn da mịn màng của cô, khơi gợi những cảm xúc mà cơ thể cô đã bắt đầu ghi nhớ.
"Nếu cô muốn dùng cơ thể này để đổi lấy hộ chiếu... thì cô phải trả một cái giá đắt hơn thế nhiều."
Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô những lời lẽ đầy ám muội, tay anh bắt đầu tháo gỡ những rào cản cuối cùng. Trong căn phòng ngập tràn hương nắng, Nguyệt nhận ra mình đã thất bại hoàn toàn. Mỹ nhân kế của cô không những không giúp cô thoát thân, mà còn khiến con thú trong Lâm trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cuộc ân ái lần này kéo dài và triền miên. Lâm ép cô phải nhìn vào gương, nhìn thấy bản thân mình đang chìm đắm trong sự hoan lạc dưới thân anh. Mỗi một cú thúc, mỗi một lần va chạm đều như muốn khắc sâu vào tâm trí Nguyệt rằng: Cô vĩnh viễn không thể chạy thoát.
Khi mọi chuyện kết thúc, Lâm ôm lấy thân thể mềm nhũn của Nguyệt, khẽ cười: "Ngoan ngoãn ở nhà. Đừng để cháu phải dùng đến xích chân, nghe không?"
Nguyệt nằm đó, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Cạm bẫy của cô đã phản tác dụng, và giờ đây, cô chính là kẻ bị mắc kẹt sâu nhất trong cái lồng giam mang tên tình ái này.