MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Khu Tình ÁiChương 7

Cấm Khu Tình Ái

Chương 7

805 từ · ~5 phút đọc

Một tuần trôi qua kể từ đêm kinh hoàng nhưng đầy mê hoặc ấy, cuộc sống của Nguyệt hoàn toàn bị đảo lộn. Lâm không cho cô đi làm, anh lấy lý do cô cần nghỉ ngơi vì "sức khỏe yếu", nhưng thực chất là để giam lỏng cô trong tầm mắt mình. Mỗi khi cô định cầm điện thoại, Lâm sẽ xuất hiện như một bóng ma, thản nhiên lấy đi rồi trao cho cô một nụ hôn sâu đến mức khiến cô không còn hơi sức để phản kháng.

Sáng hôm đó, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập phá tan không khí ám muội trong phòng khách. Là Thành. Anh ta lo lắng vì không liên lạc được với Nguyệt suốt nhiều ngày.

Nguyệt nghe thấy giọng Thành, cô mừng rỡ định chạy ra cửa thì một cánh tay rắn chắc đã vươn ra, siết chặt lấy eo cô từ phía sau. Lâm tựa cằm lên vai cô, giọng thì thầm nhưng lạnh thấu xương:

"Cô định ra gặp gã đó với cái cổ đầy dấu vết này sao?"

Nguyệt run rẩy nhìn vào gương ở hành lang. Chiếc cổ áo sơ mi hơi trễ để lộ những vết đỏ sẫm mà Lâm vừa mới "đóng dấu" sáng nay. Cô đứng sững lại, tiến không được mà lùi cũng không xong.

"Để cháu ra 'tiếp' khách giúp cô."

Lâm buông cô ra, thong thả đi ra mở cửa. Anh không thèm mặc áo, chỉ diện chiếc quần dài đơn giản, để lộ toàn bộ cơ thể nam tính với những vết cào vẫn còn hơi đỏ trên lưng — bằng chứng sống động của cuộc ân ái đêm qua.

Vừa mở cửa, Thành đã sửng sốt trước diện mạo của Lâm: "Cậu... Nguyệt đâu? Tại sao cô ấy không nghe máy?"

Lâm dựa người vào khung cửa, nở một nụ cười đầy thách thức. Anh thản nhiên cầm một chiếc khăn mặt nhỏ lau những giọt mồ hôi trên cổ, động tác vô cùng chậm rãi:

"Cô ấy mệt rồi, đang ngủ trong phòng. Anh tìm cô ấy có chuyện gì sao?"

Thành nhìn thấy vẻ mặt thỏa mãn của Lâm, rồi lại nhìn xuống những vết trầy xước trên người cậu thanh niên trẻ, sắc mặt anh ta dần chuyển từ xanh sang trắng bệch: "Mệt? Giờ này là 10 giờ sáng... Hai người..."

"Anh Thành là người lớn, chắc không cần tôi phải giải thích kỹ 'mệt' nghĩa là gì chứ?" - Lâm bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo - "Cô ấy là của tôi. Trước đây là vậy, bây giờ là vậy, và sau này cũng thế. Đừng dùng cái danh nghĩa 'xem mắt' nực cười đó để làm phiền người phụ nữ của tôi nữa."

"Cậu điên rồi! Cậu là cháu của cô ấy!" - Thành quát lên, định xông vào nhà.

Nhưng Lâm nhanh hơn, anh tóm lấy cổ áo Thành, gằn giọng: "Tôi nhắc lại lần cuối, trong căn nhà này không có quan hệ cô cháu nào cả. Chỉ có một người đàn ông và một người phụ nữ. Anh muốn vào xem chúng tôi vừa làm gì trên giường không?"

Nguyệt đứng sau bức bình phong, nghe những lời nhục nhã ấy mà mặt cắt không còn giọt máu. Cô vừa sợ hãi, vừa hổ thẹn, nhưng kỳ lạ thay, trong thâm tâm cô lại nảy sinh một cảm giác kích thích tội lỗi khi nghe Lâm công khai chiếm đoạt mình như vậy.

Sau khi Thành phẫn uất bỏ đi, Lâm đóng sầm cửa lại. Anh quay vào trong, thấy Nguyệt đang đứng run rẩy. Anh không nói lời nào, lừng lững tiến tới bế thốc cô lên vai mặc cho cô đấm vào lưng mình.

"Lâm! Buông cô xuống! Cháu vừa nói cái gì trước mặt anh ấy vậy?"

Lâm ném cô xuống chiếc sofa êm ái, đè nghiến lên người cô. Ánh mắt anh đỏ vằn vì cơn ghen chưa tan hết:

"Cháu nói sự thật. Cô muốn gã đó sao? Hả? Nhìn gã đó để gã đó thương hại cô à?"

"Không... cháu quá đáng lắm rồi..."

Lâm không để cô nói hết câu, anh thô bạo xé toạc chiếc áo sơ mi của cô, để lộ bờ vai trắng nõn đang run rẩy. Anh cúi xuống, cắn mạnh vào xương quai xanh của cô như muốn khảm sâu nỗi đau này vào cơ thể cô.

"Cô chỉ được nhìn cháu thôi. Ngay cả trong mơ cũng phải thấy cháu!"

Mặc cho sự phản kháng yếu ớt của Nguyệt, Lâm bắt đầu một cuộc chiếm đoạt mang tính trừng phạt ngay tại phòng khách. Tiếng gió rít qua khe cửa hòa cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Nguyệt. Trong căn phòng ngập tràn ánh nắng, bóng tối của một tình yêu sai trái lại càng trở nên đậm đặc và khó cưỡng.