Ánh nắng buổi chiều vừa tắt, tiếng chuông cửa dưới lầu lại vang lên đột ngột. Lâm đang tựa đầu vào lòng Nguyệt, tận hưởng sự im lặng cưỡng chế mà anh đã thiết lập, bỗng chốc nhíu mày. Anh liếc nhìn màn hình camera trên điện thoại: là Minh, người bạn cùng khóa duy nhất biết địa chỉ nhà anh.
Nguyệt run lên, một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi. Nhưng Lâm đã nhanh chóng dập tắt nó bằng một cái nhìn sắc lẹm.
"Cô định cầu cứu sao?" – Lâm cười nhạt, tay anh lần tìm chiếc chìa khóa nhỏ, mở xích chân cho cô nhưng ngay lập tức túm lấy cổ tay cô kéo dậy – "Đừng mơ tưởng. Nếu cô để phát ra một tiếng động nhỏ nào, cháu không chắc sẽ làm gì gã bạn của cháu đâu. Và cả cô nữa."
Lâm đẩy Nguyệt vào trong chiếc tủ quần áo âm tường rộng lớn, nơi treo đầy những bộ sơ mi phẳng phiu và nồng nặc mùi đàn hương của anh.
"Trốn ở đây. Nếu cô ngoan, tối nay cháu sẽ tháo xích cho cô đi lại trong phòng khách." – Anh thì thầm vào tai cô, tay không quên vuốt ve khuôn mặt đang tái mét của Nguyệt, rồi đóng sầm cửa tủ lại.
Nguyệt ngồi co quắp giữa những lớp vải, qua khe hở nhỏ của cửa tủ, cô thấy Lâm thản nhiên mở cửa phòng ngủ, đón Minh vào.
"Cậu làm gì mà lâu thế? Tớ mang mấy tài liệu tốt nghiệp qua cho cậu đây." – Giọng Minh vang lên sảng khoái, anh ta tự tiện ngồi xuống chiếc ghế bành ngay sát cạnh tủ quần áo.
"Tớ đang ngủ." – Lâm đáp gọn lọn, giọng bình thản đến đáng sợ. Anh ngồi xuống mép giường, đối diện với hướng tủ quần áo, ánh mắt dán chặt vào khe hở nơi Nguyệt đang trốn, như thể đang quan sát một con mồi trong lồng.
Nguyệt bịt chặt miệng, tim đập nhanh đến mức tưởng như Minh có thể nghe thấy. Qua khe hở, cô thấy bóng lưng của Minh chỉ cách mình chưa đầy một mét. Sự hiện diện của một người bình thường từ thế giới bên ngoài khiến nỗi nhục nhã trong cô dâng trào. Cô đang trốn chui trốn nhủi trong tủ quần áo của chính đứa cháu mình, trong tình trạng không mảnh vải che thân dưới lớp áo choàng mỏng manh.
"Mà này, cô của cậu đâu? Tớ định chào cô một tiếng." – Minh vô tình hỏi.
"Cô tớ đi công tác rồi. Chắc vài tháng mới về." – Lâm trả lời, tay anh bất chợt đưa lên, gõ nhẹ vào cánh cửa tủ quần áo như một lời cảnh cáo ngầm dành cho Nguyệt.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Nguyệt. Cô thấy Lâm đứng dậy, đi tới chỗ tủ quần áo ngay trước mặt Minh.
"Tớ lấy cho cậu xem cái này." – Lâm thản nhiên mở một cánh tủ bên cạnh, nhưng bàn tay còn lại của anh lại luồn qua khe hở của cánh tủ nơi Nguyệt đang ngồi.
Nguyệt hoảng hốt định lùi lại nhưng phía sau là vách tủ. Bàn tay Lâm nóng hổi, thô ráp, bắt đầu mơn trớn trên đùi cô. Cô run rẩy, nước mắt trào ra vì sự kích thích điên cuồng và nỗi sợ bị phát hiện. Lâm đang chơi một trò chơi mạo hiểm ngay trước mặt bạn thân mình.
Anh vẫn thản nhiên nói chuyện với Minh về đề tài nghiên cứu, nhưng bàn tay trong tủ lại không ngừng giày vò Nguyệt. Anh cố tình luồn tay vào sâu hơn, chạm vào những vùng nhạy cảm nhất, khiến Nguyệt phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.
Sự kích thích từ nỗi sợ bị Minh phát hiện hòa quyện với sự thô bạo của Lâm tạo thành một cảm giác tê dại khủng khiếp. Nguyệt thấy cơ thể mình phản ứng một cách phản bội, nó run rẩy và đón nhận sự chạm khắc của anh trong bóng tối.
Sau gần nửa tiếng đồng hồ trêu đùa tử thần, Minh mới đứng dậy ra về. Ngay khi tiếng cửa chính đóng sầm lại, Lâm lập tức mở tung cửa tủ. Anh không đợi Nguyệt kịp thở, thô bạo lôi cô ra ngoài và ném lên giường.
"Cô thấy sao? Cảm giác vụng trộm ngay trước mặt người khác... kích thích lắm phải không?" – Ánh mắt Lâm đỏ vằn dục vọng, sự kìm nén ban nãy giờ đây bùng nổ.
Lâm lao vào cô như một con thú đói. Cuộc ân ái lần này mang theo sự hưng phấn tột độ từ trò chơi mạo hiểm vừa rồi. Anh ép cô phải ôm chặt lấy anh, phải phát ra những âm thanh mà ban nãy cô đã cố giấu kín.
"Gọi tên cháu đi! Nói cho cháu biết ban nãy cô đã sợ đến mức nào?"
Trong căn phòng vắng lặng, chỉ còn lại tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Nguyệt và sự điên cuồng chiếm hữu của Lâm. Cô nhận ra, Lâm không chỉ giam cầm thân xác cô, mà anh đang từng bước biến cô thành một kẻ đồng lõa trong chính sự đồi bại của anh.
Đêm đó, sự nhục nhã và khoái lạc quyện chặt lấy nhau, nhấn chìm Nguyệt vào một tầng địa ngục sâu hơn của sự tội lỗi.