Căn tiệm phục chế tranh cũ nằm sâu trong một con ngõ nhỏ của khu phố cổ, nơi mùi ẩm mốc của giấy da và mùi nồng của sơn dầu luôn quyện chặt lấy không gian. Khương Diệp ngồi lặng lẽ dưới ánh đèn bàn vàng vọt, đôi tay đeo găng trắng tỉ mỉ dùng cọ mảnh quét đi lớp bụi thời gian trên một bức họa từ thế kỷ 19.
Dưới ánh sáng ban ngày, không ai có thể nhận ra người phụ nữ này chính là "Hồ Ly Trắng" quyến rũ và lả lướt của đêm qua. Cô mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình bám đầy vết màu, mái tóc búi cao lộn xộn, cặp kính cận dày cộm che đi đôi mắt sắc sảo đầy mê hoặc.
Đây là vỏ bọc hoàn hảo của cô: một thợ phục chế tranh lầm lì, ít nói, sống cuộc đời tẻ nhạt giữa những món đồ cổ.
"Diệp, có khách tìm."
Tiếng của ông chủ tiệm cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Khương Diệp khẽ giật mình, theo bản năng, cô đưa tay chạm nhẹ vào cổ tay mình — nơi vẫn còn vương lại cảm giác bỏng rát từ cái siết tay của người đàn ông mang mặt nạ Sói Đen.
Vị khách là một người đàn ông trung niên béo tốt, ăn mặc sang trọng nhưng ánh mắt lại láo liên đầy bất an. Ông ta đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là một ổ cứng được bọc kín.
"Tôi nghe nói cô có thể 'phục chế' cả những thứ không phải là tranh?" – Ông ta hạ thấp giọng, mồ hôi rịn ra trên trán.
Khương Diệp không ngẩng đầu, giọng nói cô trở nên lạnh nhạt, đều đều: "Ông nhầm người rồi. Tôi chỉ sửa tranh cũ."
"Mười nghìn đô cho việc xóa sạch dấu vết của một tài liệu trong kho lưu trữ điện tử của tòa án thành phố," ông ta nói nhanh, hơi thở dồn dập. "Tôi biết cô là ai, 'Kẻ dọn dẹp'."
Khương Diệp dừng hẳn động tác trên bức tranh. Đôi mắt cô nheo lại sau lớp kính cận. Sự nguy hiểm từ công việc này luôn là thứ kích thích cô, nhưng lần này, cái tên "Tòa án thành phố" khiến tim cô lỗi nhịp. Hình ảnh vị thẩm phán nghiêm nghị với đôi mắt sắc lẹm trên bục cao hiện ra trong tâm trí cô.
Cô nhớ lại cảm giác khi đứng trong phòng xử án sáng qua. Cô đã đứng đó, nhìn Gia Uy tuyên án, nhìn cách anh ta điều khiển công lý bằng đôi bàn tay sạch sẽ. Sự tương phản giữa một vị thẩm phán thanh cao và chính cô — kẻ đang nhúng tay vào những kịch bản đen tối nhất của xã hội — tạo nên một sự mâu thuẫn đầy đau đớn nhưng cũng đầy gợi cảm.
"Tôi không nhận kèo này," cô lạnh lùng đẩy chiếc hộp trả lại. "Đi đi, trước khi tôi đổi ý."
Khi gã đàn ông rời đi, Khương Diệp tháo chiếc kính cận, mệt mỏi tựa lưng vào ghế. Cô đưa tay vuốt ve bờ môi mình, nơi mà đêm qua hơi thở của Sói Đen đã suýt chút nữa thiêu đốt cô. Cô biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm. Việc tiếp cận Gia Uy tại "The Eden" ban đầu chỉ là sự tò mò muốn nhìn thấy bộ mặt thật của "công lý", nhưng giờ đây, nó đang dần trở thành một cơn nghiện.
Cô đứng dậy, đi tới phía sau bức vách gỗ, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung. Bên trong là chiếc mặt nạ Hồ Ly Trắng và một lọ nước hoa linh lan đã vơi một nửa.
Khương Diệp biết rõ hơn ai hết, nếu Gia Uy biết cô là ai, anh ta sẽ không ngần ngại ký lệnh bắt giữ cô. Nhưng chính cái ranh giới giữa việc bị bắt giữ và được yêu đương, giữa ánh sáng của pháp luật và bóng tối của tội lỗi, mới là thứ khiến cô mê đắm.
Cô soi mình trong chiếc gương ố vàng, khẽ lẩm nhẩm: "Gia Uy, anh tìm thấy tôi trong bóng tối... nhưng liệu anh có dám chạm vào tôi dưới ánh mặt trời?"