MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Kỵ Trong Gia TộcChương 7

Cấm Kỵ Trong Gia Tộc

Chương 7

773 từ · ~4 phút đọc

Kể từ đêm đó, giữa Gia Uy và Khương Diệp hình thành một sự giao ước không thành lời. Họ không cần nhắn tin, không cần hẹn giờ, nhưng cứ mỗi đêm thứ Sáu, vào lúc kim đồng hồ điểm đúng mười một giờ, bóng dáng Sói Đen và Hồ Ly Trắng lại xuất hiện tại góc ban công quen thuộc của "The Eden".

Những cuộc gặp gỡ định kỳ này giống như một loại độc dược được tiêm vào tĩnh mạch của Gia Uy một cách chậm rãi. Ban ngày, anh vẫn là vị thẩm phán nghiêm minh, đứng trước những bản án nặng nề và những gương mặt tội lỗi. Nhưng chỉ cần ngồi vào bàn làm việc, nhìn vào những con chữ nhảy múa trên hồ sơ, anh lại thấy mình đang mơ tưởng về hơi ấm của người phụ nữ ấy.

Anh bắt đầu quan sát mọi thứ kỹ hơn. Mỗi khi có một nữ bị cáo bước vào phòng xử án, anh vô thức kiểm tra cổ tay họ, tìm kiếm một vết nốt ruồi hay một cử chỉ vuốt tóc quen thuộc. Sự ám ảnh này khiến Gia Uy cảm thấy mình giống như một kẻ phản bội lý tưởng mà anh đã tôn thờ suốt mười năm qua.

Đêm nay, "The Eden" tổ chức một buổi tiệc rượu vang trầm lặng. Khương Diệp xuất hiện trong bộ váy lụa màu rượu chát, cổ khoét sâu khoe khéo xương quai xanh thanh mảnh. Khi cô bước đến gần, Gia Uy không cầm lấy ly rượu cô mời, mà thay vào đó là nắm lấy bàn tay cô, kéo cô vào một căn phòng nhỏ khuất sau dãy hành lang hẹp — nơi chỉ dành cho những thành viên VIP muốn có sự riêng tư tuyệt đối.

Cửa vừa đóng lại, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập. Gia Uy đẩy cô sát vào cánh cửa gỗ, hai tay anh khóa chặt hai bên vai cô.

"Một tuần qua, cô đã ở đâu?" giọng anh trầm và khàn, chứa đựng một sự nôn nóng mà chính anh cũng thấy sợ hãi.

Khương Diệp ngửa cổ, tận hưởng sự áp chế của anh. Cô mỉm cười, đôi môi đỏ mọng dưới ánh đèn mờ ảo trông giống như một trái cấm đầy khiêu khích. "Tôi ở ngay trong tâm trí anh đấy thôi, Thẩm phán của tôi."

Gia Uy khựng lại khi nghe từ "Thẩm phán". Anh siết chặt tay, ánh mắt trở nên nguy hiểm. "Cô vừa gọi tôi là gì?"

Khương Diệp nhận ra mình vừa lỡ lời trong cơn say mê, nhưng cô không hề bối rối. Cô đưa đôi bàn tay mềm mại lên, tháo lỏng chiếc cà vạt của anh ra một chút, rồi luồn những ngón tay vào bên trong lớp áo sơ mi, chạm vào làn da nóng bỏng nơi lồng ngực anh.

"Tôi nói... dù anh là ai ở ngoài kia, thì ở đây, anh cũng chỉ là một người đàn ông đang khao khát tôi." Cô thì thầm, hơi thở nồng nàn vị nho chín lướt qua môi anh. "Sự khao khát này không có luật pháp, cũng không có sự trừng phạt. Chỉ có sự thật giữa tôi và anh."

Gia Uy không kiềm chế được nữa. Anh cúi xuống, mũi anh vùi vào hõm cổ cô, hít thật sâu mùi hương linh lan đang tỏa ra mãnh liệt hơn bao giờ hết. Sự va chạm này không còn dừng lại ở những bước nhảy mạo hiểm. Những nụ hôn vụn vặt bắt đầu rơi xuống làn da mịn màng ở cổ cô, mỗi nơi môi anh đi qua đều để lại một dấu ấn nóng rực.

Sự dằn vặt của anh trong suốt một tuần qua bùng nổ thành một sự chiếm hữu mãnh liệt. Anh khao khát được tháo bỏ chiếc mặt nạ của cô, được biết gương mặt thật của người phụ nữ đang khiến mình phát điên. Nhưng đồng thời, một phần lý trí yếu ớt còn sót lại cảnh báo anh rằng: Nếu mặt nạ rơi xuống, thiên đường này sẽ tan nát.

"Đừng dừng lại..." Khương Diệp rên khẽ, đôi tay cô siết chặt lấy lưng anh, kéo anh lún sâu hơn vào vòng xoáy của cảm xúc.

Trong bóng tối của căn phòng nhỏ, họ cứ thế lún sâu vào nhau, một cuộc hẹn mang danh nghĩa "tìm hiểu" nhưng thực chất là cuộc tháo chạy khỏi những trách nhiệm nặng nề của thực tại. Sự khao khát bây giờ đã lớn hơn cả lý trí, biến họ thành những kẻ đồng lõa trong một tội lỗi đầy ngọt ngào.