MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẩm Tú Phù DuChương 6: Vết Nứt Của Ký Ức Và Ngọc Bội Mất Tích

Cẩm Tú Phù Du

Chương 6: Vết Nứt Của Ký Ức Và Ngọc Bội Mất Tích

840 từ

Thông tin về Ngọc Bội Song Long từ Tổng quản Chu Bưu đã khiến Tạ Vân Khanh không thể yên lòng. Nàng biết, vật phẩm này không chỉ là một bằng chứng, mà còn là chìa khóa dẫn đến mọi mưu đồ của Đoan Vương Bách Lý Thiên Trạch.

Ngay đêm đó, Vân Khanh trở về tẩm cung của mình, Điện Sương Nguyệt, nơi ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua cửa sổ. Nàng thắp một ngọn nến mờ và bắt đầu lục lọi những kỷ vật cũ, những thứ mà nàng đã chôn giấu sâu thẳm nhất trong lòng.

Ngọc Bội Song Long là một truyền thuyết trong cung. Người ta nói, nó là tín vật được Tiên đế ban cho Vân Đoan khi còn là một hoàng tử được sủng ái nhất. Sau khi Vân Đoan bị phế và mất tích, Ngọc Bội cũng biến mất theo.

Vân Khanh nhớ lại. Thuở thiếu thời, khi nàng còn là nữ quan hầu cận bên cạnh Hoàng hậu, nàng và Thái tử Bách Lý Diệc Thần từng rất thân thiết. Hắn không chỉ là một vị Thái tử nghiêm nghị, mà còn là một thiếu niên cô độc, chỉ tìm thấy sự an ủi khi ở bên nàng.

Trong ký ức của Vân Khanh, ánh trăng Trung thu mờ ảo. Thái tử Diệc Thần khi đó khoảng mười lăm tuổi, đứng tựa vào cột hành lang, vẻ mặt u buồn.

“Vân Khanh,” Hắn gọi tên nàng, giọng nói chất chứa sự cô đơn. "Ta luôn cảm thấy mình không thuộc về nơi này. Ta mang danh Thái tử, nhưng luôn có cảm giác mình là một vật thể lạ."

Nàng khi đó, chỉ biết nhẹ nhàng động viên: "Thái tử điện hạ, người là chủ nhân của thiên hạ. Nơi này là nhà của người."

Hắn cười nhạt, ánh mắt nhìn xa xăm. "Ta đã từng thấy một chiếc ngọc bội hình rồng, rất lạ. Nó không giống ngọc bội của hoàng tộc, nhưng Mẫu hậu lại luôn giữ nó cẩn thận trong một hộp gấm cũ."

Ký ức đó đột ngột cắt đứt. Vân Khanh nắm chặt tay. Chiếc ngọc bội hình rồng đó, chắc chắn là Ngọc Bội Song Long mà Đoan Vương đang truy lùng!

Tiên hậu đã giấu Ngọc Bội đó ở đâu?

Vân Khanh biết rằng, nếu Tiên hậu đã cố tình che giấu nó, bà sẽ không bao giờ để nó ở nơi dễ dàng bị phát hiện. Nó phải nằm trong một nơi chỉ có hai người biết—Hoàng hậu và một người vô cùng thân cận.

Người đó là... Tiên đế? Hay là chính Bách Lý Diệc Thần?

Nàng quyết định mạo hiểm. Nàng phải kiểm tra thư phòng của Diệc Thần.

Công việc của Thượng Cung cho phép Vân Khanh có thể ra vào khu vực Thư phòng mà không gây nghi ngờ, với lý do kiểm tra việc sắp xếp sách vở hoặc dâng trà.

Vào lúc nửa đêm, khi Diệc Thần đang chủ trì một cuộc họp khẩn với các vị tướng quân tại ngoại cung, Vân Khanh đến Thư phòng.

Phòng sách rộng lớn, im ắng, chỉ có mùi mực tàu và giấy cổ. Vân Khanh cẩn thận kiểm tra từng giá sách, từng ngăn kéo. Nàng không tìm kiếm sự tinh xảo, mà tìm kiếm sự khác biệt—một cuốn sách cũ kỹ, một ngăn kéo bị khóa cẩn thận, hay một dấu hiệu kỳ lạ nào đó.

Diệc Thần là người có nguyên tắc và ngăn nắp tuyệt đối. Nếu hắn cất giấu vật gì, nó phải được đặt ở nơi tuân theo logic của riêng hắn.

Vân Khanh nhớ lại Diệc Thần khi xưa. Hắn yêu thích binh pháp, nhưng lại thường đọc lén những cuốn thi phú lãng mạn mà Tiên đế cấm.

Nàng đi đến giá sách binh thư, nhưng lại dừng lại ở giá sách cổ thư về Lăng Giang—quê hương của Tiên đế. Hầu hết các sách ở đây đều đã cũ kỹ.

Nàng rút ra một cuốn sách có tựa đề "Lăng Giang Phong Vật Chí"—một cuốn sách cũ mèm, không có gì đặc biệt.

Ngay khi nàng cầm cuốn sách, một cơ quan ngầm hoạt động.

Rắc...

Một ngăn kéo nhỏ bí mật bật mở từ phía sau giá sách, bên trong đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Vân Khanh mở chiếc hộp. Bên trong là một chiếc ngọc bội hình rồng, được chạm khắc tinh xảo, nhưng không phải là một cặp song long, mà là một nửa của ngọc bội—Long Thủ (Đầu Rồng).

Ngọc Bội Song Long, chính xác hơn là Ngọc Bội Long Phụng, là một cặp. Nàng biết Đoan Vương đang tìm kiếm Long (Rồng), nhưng nửa còn lại là Phụng (Phượng).

"Vân Khanh, cô đang làm gì ở đây?"

Giọng nói lạnh lùng, uy quyền của Bách Lý Diệc Thần đột ngột vang lên từ cửa. Hắn bước vào, áo bào còn vương sương đêm, ánh mắt sắc lạnh và đầy sự nghi ngờ tột độ. Rõ ràng, hắn đã kết thúc cuộc họp sớm hơn dự kiến.

Trong tay Vân Khanh, chiếc hộp và Long Thủ Ngọc Bội đang phản chiếu ánh nến.