1,043 từ
Không khí trong Thư phòng đột ngột đông đặc lại. Ánh mắt Diệc Thần sắc lạnh như muốn đóng băng mọi thứ, khóa chặt Vân Khanh và chiếc hộp bí mật trong tay nàng.
"Vân Khanh, cô đang giải thích điều gì đây?" Diệc Thần tiến đến, mỗi bước đi đều mang theo áp lực của một Thiên tử bị phản bội. "Ta đã giao cho cô sự tin tưởng và quyền lực. Và cô đang ở đây, lục lọi bí mật của Tiên hậu và của ta?"
Vân Khanh đứng thẳng dậy, nàng đặt chiếc hộp xuống bàn, không hề có ý định che giấu. Nàng biết, nếu nàng tỏ ra sợ hãi hoặc nói dối, mọi thứ sẽ tan vỡ.
"Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ không dám thất tín với người," Vân Khanh đáp, giọng nàng bình tĩnh nhưng có chút khẩn thiết. "Nô tỳ đang tìm kiếm Ngọc Bội Song Long."
"Cô tìm kiếm nó làm gì?" Diệc Thần hỏi, giọng hắn lạnh như băng, ẩn chứa sự giận dữ bị kiềm nén. Hắn không hề che giấu sự nghi ngờ rằng nàng có thể đang làm việc cho Đoan Vương.
"Nô tỳ phát hiện Tổng quản Chu Bưu có liên hệ với thế lực của Đoan Vương," Vân Khanh giải thích nhanh chóng. "Chu Bưu đã tiết lộ rằng, Đoan Vương đang ráo riết truy lùng Ngọc Bội Song Long. Hắn ta tin rằng nó là chìa khóa để công khai thân phận thực sự của người."
Diệc Thần im lặng. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc Long Thủ Ngọc Bội trên bàn, ánh mắt hắn phức tạp và giằng xé. Hắn biết, lời nói của Vân Khanh là sự thật, vì Ngọc Bội này chính là thứ hắn đang cố gắng bảo vệ.
"Cô đã tìm ra nó trước cả Đoan Vương," Diệc Thần trầm giọng. "Nhưng tại sao cô lại tìm kiếm nó mà không báo cáo với trẫm trước?"
"Nô tỳ lo sợ báo cáo sẽ làm kinh động Chu Bưu và thế lực của hắn, khiến hắn ta thủ tiêu bằng chứng," Vân Khanh đáp. Nàng biết, nàng không thể nói hết sự thật, rằng nàng sợ hắn sẽ vô tình hủy hoại nó vì nỗi ám ảnh về thân phận. "Nô tỳ phải hành động bí mật để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho vật chứng này."
Vân Khanh cúi đầu, nhưng lời nói của nàng không hề yếu ớt. "Hoàng thượng, nếu nô tỳ muốn phản bội người, nô tỳ đã lập tức mang vật này giao cho Đoan Vương để đổi lấy vinh hoa phú quý cho Tạ gia. Nô tỳ làm tất cả, chỉ vì lời hứa với Tiên hậu, và vì giang sơn."
Sự thật lòng và can đảm của Vân Khanh đã chạm đến Diệc Thần. Hắn nhớ lại tình cảm thuở thiếu thời của họ, và sự trung thành tuyệt đối của nàng với Tiên hậu.
Diệc Thần thở dài một hơi, sự căng thẳng trong người hắn giảm bớt. "Ngọc Bội này... là thứ duy nhất còn lại của... mẫu thân ta."
Hắn nhấc chiếc Ngọc Bội lên, bàn tay hắn run nhẹ. Hắn không nói Vân Đoan mà nói mẫu thân, ám chỉ Tiên hậu. Nhưng cả hai đều hiểu, Ngọc Bội này là liên kết trực tiếp đến người cha ruột bị phế truất.
"Đây chỉ là Long Thủ (Đầu Rồng)," Vân Khanh chỉ vào Ngọc Bội. "Nó là một cặp, còn Phụng Vĩ (Đuôi Phượng) thì ở đâu? Hắn ta cần cả hai để chứng minh thân phận."
"Phụng Vĩ... ở một nơi khác, một nơi mà chỉ Mẫu hậu và ta biết," Diệc Thần đáp, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn. "Vân Khanh, cô đã chứng minh được lòng trung thành của mình. Cô có thể giữ Long Thủ Ngọc Bội này. Nhưng đây là cảnh cáo cuối cùng."
Diệc Thần tiến đến gần, hắn đặt tay lên vai Vân Khanh, ánh mắt hắn sâu thẳm nhìn vào nàng.
"Nếu cô dám che giấu ta bất kỳ điều gì nữa, dù là vì lý do gì đi chăng nữa, ta sẽ không bao giờ tha thứ. Ta đã từng mất đi mọi thứ vì bí mật. Ta không muốn lại mất đi người duy nhất ta có thể tin tưởng."
Lời nói của hắn không chỉ là sự uy hiếp, mà còn là một lời thú nhận về sự phụ thuộc vào nàng, và cả sự sợ hãi phải mất đi nàng.
"Nô tỳ xin tuân mệnh. Nô tỳ sẽ không bao giờ che giấu Hoàng thượng nữa," Vân Khanh đáp, trái tim nàng thắt lại vì sự phức tạp trong tình cảm của hắn. Nàng biết, hắn đang đặt tính mạng và giang sơn vào tay nàng.
Sau khi Vân Khanh rời đi, Diệc Thần đứng một mình trong Thư phòng. Hắn mở một ngăn kéo bí mật khác, lấy ra một bức tiểu họa đã ngả màu. Trong bức họa là hình ảnh một thiếu niên nghiêm nghị và một thiếu nữ thông minh, đang cùng nhau đọc sách dưới ánh trăng. Đó chính là hồi ức thanh mai trúc mã của hắn và Vân Khanh.
"Tạ Vân Khanh..." Hắn thì thầm, bàn tay hắn vuốt ve bức họa. "Cô có biết, sự thông minh của cô vừa là cứu tinh, vừa là lời nguyền đối với ta không?"
Hắn biết, mối nguy hiểm lớn nhất không phải đến từ Đoan Vương, mà là tình cảm bị kìm nén của hắn đối với nàng. Hắn không thể yêu nàng, vì yêu nàng là đẩy nàng vào vực sâu của bí mật này.
Trong khi đó, ở Điện Sương Nguyệt, Vân Khanh đang kiểm tra Long Thủ Ngọc Bội. Nàng phát hiện, bên dưới Ngọc Bội có khắc một mật mã nhỏ xíu, chỉ có thể nhìn thấy dưới ánh sáng mạnh.
Mật mã này không phải là nơi cất giấu Phụng Vĩ, mà là một cái tên—cái tên của một vị tướng quân đã bị lãng quên, người từng là bạn thân của Vân Đoan (cha ruột của Diệc Thần).
Vân Khanh nhận ra, bí mật này còn lớn hơn nàng nghĩ. Nó không chỉ là về huyết thống, mà còn về một lực lượng trung thành ẩn giấu, sẵn sàng trỗi dậy để bảo vệ con trai của Vân Đoan.