Nắng chiều vàng rực như mật mía rót xuống những rặng tre xanh. Nếu như hôm qua là ngày chuẩn bị "khí tài", thì hôm nay là ngày chúng tôi chính thức khai hỏa. Đích đến đã được ấn định từ trước: vườn xoài nhà lão Bá "Cụt".
Lão Bá không phải là người xấu, nhưng lão nổi tiếng là "thần giữ của" và có một con chó vện dữ dằn tên là Lu. Vườn xoài của lão nằm sát bờ mương, những cành xoài trĩu quả, quả nào quả nấy to bằng bắp tay trẻ con, vỏ lấm tấm những giọt nhựa trong suốt, chỉ nhìn thôi là nước miếng đã ứa ra tận chân răng.
"Thành, mày đứng ở gốc cây đa canh chừng. Có động tĩnh gì thì hú lên tiếng cú mèo nhé!" – Thằng Tý "Sứt" ra lệnh, tay nó đang lăm lăm khẩu súng thụt vừa chế tác hôm qua.
Tôi gật đầu, lòng vừa run vừa hăng hái. Thằng Bin và cái Hẹ đảm nhận nhiệm vụ "tiền tuyến". Bin dùng chiếc ná cao su bọc da, cẩn thận chọn một viên sỏi tròn lẳn từ túi vải. Nó nheo mắt, kéo căng dây thun, nhắm thẳng vào cuống của một quả xoài tượng đang lủng lẳng trên cao.
Phựt!
Viên sỏi bay vút đi, nhưng quả xoài chỉ khẽ lay động rồi đứng yên. Thằng Bin chậc lưỡi, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm. Phía bên kia hàng rào dâm bụt, cái Hẹ đang lom khom trải cái vạt áo sờn ra để sẵn sàng hứng "chiến lợi phẩm".
"Bắn thấp xuống một tí, trúng cuống ấy!" – Thằng Tý thì thào nhắc nhở.
Bin hít một hơi thật sâu, kéo căng dây thun đến mức cánh tay nó run bần bật. Một tiếng "tạch" khô khốc vang lên. Quả xoài xoay vòng trên không trung rồi rơi xuống, nằm gọn lỏn trong chiếc áo của cái Hẹ. Cả lũ nín thở, tim đập nhanh như đánh trống ngực. Một quả, hai quả, rồi ba quả... Cảm giác đắc thắng bắt đầu xâm chiếm, khiến chúng tôi quên mất rằng mình đang ở trong lãnh địa của "kẻ thù".
Đúng lúc cái Hẹ đang loay hoay gói đống xoài lại thì một tiếng sủa vang dội như xé toạc không gian yên tĩnh của buổi chiều: "Gâu! Gâu! Gâu!".
"Chết rồi, con Lu!" – Tôi hét lên, quên luôn cả mật hiệu tiếng cú mèo.
Từ trong hiên nhà gỗ, lão Bá cầm chiếc gậy tre chạy ra, mồm quát tháo om sòm:
"Đứa nào đấy? Lại mấy thằng ranh con làng này à? Đứng lại!"
Tiếng bước chân chạy rầm rập trên lá khô. Thằng Tý và thằng Bin vắt chân lên cổ mà chạy. Tôi ở ngoài gốc đa cũng bắt đầu guồng đôi chân trần trên con đường đất. Nhưng khốn khổ nhất là cái Hẹ, nó vừa phải túm gấu áo đầy xoài, vừa phải lội qua cái rãnh nước nông để thoát thân.
"Hẹ ơi, bỏ xoài ra mà chạy!" – Thằng Tý hét lên khi thấy con Lu đã áp sát hàng rào.
Nhưng cái Hẹ lì lợm lắm, nó nhất quyết không buông. Trong lúc luống cuống trèo qua hàng rào kẽm gai cũ kỹ để ra phía bờ đê, một tiếng "xoẹt" vang lên lạnh lùng. Chiếc ống quần của cái Hẹ mắc vào cái gai sắt, nó ngã chúi đầu xuống đám cỏ xước. Tôi và thằng Bin quay lại, không kịp suy nghĩ, Bin rút khẩu súng thụt ra, tống một quả xoan vào rồi nổ một phát "Póc!" ngay sát mũi con Lu. Con chó giật mình khựng lại một giây, đủ để chúng tôi lao tới kéo cái Hẹ dậy.
Chúng tôi chạy bán sống bán chết ra tận bãi bồi ven sông, hơi thở đứt quãng, lồng ngực đau nhói như có ai bóp chặt. Khi đã chắc chắn lão Bá không đuổi theo nữa, cả lũ mới dám ngồi bệt xuống đám cỏ mật, nhìn nhau cười mà nước mắt chảy ra vì mệt.
"Nhìn kìa, Hẹ, chân mày chảy máu rồi!" – Tôi thốt lên khi thấy bắp chân nó có một vết rạch dài từ kẽm gai, máu bắt đầu rỉ ra đỏ thẫm.
Cái Hẹ nhìn vết thương, mặt hơi tái đi nhưng vẫn cố nhe răng cười, tay run run mở vạt áo ra. Ba quả xoài xanh mướt, thơm lừng nhựa mới vẫn nằm nguyên vẹn ở đó.
"Máu này... là để đổi lấy xoài đấy." – Nó nói giọng run run nhưng đầy kiêu hãnh.
Thằng Bin vội vàng chạy ra phía bờ sông, hái một ít lá nhọ nồi, vò nát rồi đắp lên vết thương cho cái Hẹ. Thứ nhựa cây đen xỉn ấy xót đến mức làm nó phải nghiến chặt răng, nhưng chẳng đứa nào kêu ca một lời. Với chúng tôi lúc đó, vết sẹo không phải là nỗi đau, nó là "huy chương" cho một phi vụ thành công.
Chúng tôi dùng mảnh sành vỡ để gọt vỏ xoài. Vị xoài chua loét, chát xìu, chấm với chút muối ớt mang theo trong túi áo thằng Tý, vậy mà sao ngon lạ lùng. Cái vị chua ấy thấm vào đầu lưỡi, xộc lên tận óc, xua tan cả nỗi sợ hãi vừa rồi.
"Mai lão Bá mà sang nhà mách u tao, chắc tao nát mông mất." – Thằng Tý vừa nhai xoài vừa nói, giọng nghe có vẻ lo lắng nhưng đôi mắt lại lấp lánh niềm vui.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, bốn đứa trẻ chúng tôi ngồi bên bờ sông, miệng còn dính nhựa xoài, chân còn vương mùi bùn đất và những vết trầy xước. Vết sẹo của cái Hẹ sau này sẽ thành một đường lằn trắng trên bắp chân, một minh chứng cho mùa hè năm ấy. Những vết sẹo đầu đời không làm chúng tôi nhát đi, mà chỉ làm cho lớp da của chúng tôi thêm dày dạn, để sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn phía trước.
Tiếng nước sông vỗ rì rào vào mạn thuyền như tiếng vỗ tay của thiên nhiên dành cho những kẻ thắng trận. Ngày hôm đó, chúng tôi không chỉ thu hoạch được ba quả xoài, mà còn thu hoạch được một bài học về sự gắn bó: Rằng dù có con chó dữ hay hàng rào kẽm gai, chỉ cần có nhau, chúng tôi sẽ luôn có cách để nếm được vị ngọt (dù là chua loét) của cuộc đời.