Trưa hôm sau, cái nóng như được đổ thêm dầu khi gió Lào bắt đầu thổi tràn qua những cánh đồng khô khốc. Nhưng cái nắng ấy chẳng thấm tháp gì so với "mối thù" giữa nhóm chúng tôi và hội thằng Cường "Chố" ở xóm dưới. Chẳng là hôm qua, trong lúc chúng tôi đang tận hưởng chiến lợi phẩm xoài xanh bên bờ sông, thằng Cường đã bĩu môi bảo rằng súng thụt của thằng Bin chỉ là "đồ chơi con nít", còn ná cao su của nó mới là hàng thật.
Để phân định cao thấp, một cuộc thi tài đã được ấn định tại cái mương dẫn nước phía sau cánh đồng Trũng – nơi nước đang được tháo cạn để chuẩn bị cho vụ chiêm sắp tới.
"Thằng nào bắt được nhiều cá hơn là thắng. Còn nếu không bắt được cá, thì đứa nào... sạch nhất là đứa thua!" – Thằng Tý "Sứt" dõng dạc tuyên bố điều luật oái oăm của nó.
Khi chúng tôi đến nơi, cái mương dài dằng dặc đã rút nước xuống chỉ còn xấp xỉ mắt cá chân, để lộ ra lớp bùn non nhão nhoẹt, mịn màng như bơ. Mùi bùn tanh nồng, quyện với mùi cỏ mục xộc thẳng vào mũi. Đám thằng Cường đã đợi sẵn, đứa nào đứa nấy tay cầm giỏ, mặt mũi vênh váo.
"Bắt đầu!"
Tiếng hô vừa dứt, cả đám lao xuống mương. Đôi chân trần sục vào lớp bùn mát lạnh, cảm giác nhựa nhừa giữa các kẽ ngón chân thật sướng rơn, đối lập hoàn toàn với cái nắng cháy da trên lưng. Lúc đầu, mục tiêu vẫn là những con cá quả, cá trê đang quẫy đuôi trong các hốc bùn. Tôi vừa tóm được một con cá cờ sặc sỡ thì bỗng nhiên...
Bép!
Một mảng bùn to bằng cái bát úp bay thẳng vào lưng áo tôi, nát vụn và dính chặt. Tôi quay lại, thấy thằng Cường đang cười sặc sụa, tay vẫn còn dính đầy "đạn dược".
"A, mày dám chơi bẩn!" – Tôi gào lên.
Trận chiến thực sự bắt đầu. Việc bắt cá nhanh chóng bị gạt sang một bên. Những cái giỏ tre vứt chỏng chơ trên bờ cỏ. Giờ đây, cái mương dẫn nước biến thành một chiến trường thực thụ. Thằng Bin và thằng Tý không ai bảo ai, lập tức "phản công". Chúng nó vục cả hai tay xuống lòng mương, xúc từng tảng bùn dẻo quánh hất về phía đối phương.
"Hẹ, tiếp đạn!" – Bin hét lớn.
Cái Hẹ, dù chân vẫn còn băng bó bằng lá nhọ nồi từ phi vụ hôm qua, vẫn nhanh thoăn thoắt. Nó không xuống mương mà đứng trên bờ, dùng đôi tay nhỏ nhắn vê những viên "lựu đạn bùn" tròn vo rồi ném tới tấp vào đám thằng Cường. Tiếng cười, tiếng la hét vang động cả cánh đồng vắng.
Bùn bắn lên tóc, bết lại thành từng búi cứng đơ. Bùn chui vào tai, dính vào lông mi khiến đứa nào cũng phải chớp mắt liên tục, chỉ còn chừa ra hai con ngươi trắng dã và hàm răng cười hết cỡ. Thằng Tý "Sứt" trông thảm hại nhất, toàn thân nó từ đầu đến chân phủ một màu xám đen của bùn mương, chỉ có cái răng sứt là vẫn trắng nhởn dưới nắng.
Giữa lúc cuộc chiến đang lên cao trào nhất, khi cả hai phe đều đã thấm mệt và mặt mũi chẳng còn nhận ra ai với ai, thì một sự cố xảy ra.
"Cá! Cá trê lai to quá!" – Thằng Cường bỗng hét lên, chỉ tay về phía một cái hốc sát bờ mương.
Một con cá trê đen bóng, râu dài, phải to bằng bắp chân người lớn đang cố quẫy đuôi lặn sâu vào bùn. Cơn sốt bắt cá bỗng dưng quay trở lại. Cả hai phe đình chiến ngay lập tức, cùng lao về phía cái hốc. Tý "Sứt" nhanh tay hơn, nó vục tay xuống sâu, khuôn mặt căng thẳng tột độ.
"Tóm được rồi! Nó khỏe lắm, anh em giúp một tay!"
Cả lũ xúm lại, đứa giữ đuôi, đứa chặn đầu. Sau một hồi vật lộn dưới bùn, con cá trê đại ca cũng bị khuất phục, nằm gọn trong cái giỏ tre của thằng Bin. Chúng tôi thở hồng hộc, nhìn nhau cười đắc thắng. Thế nhưng, khi cái bụng đang mừng rỡ vì có bữa cải thiện, thì tiếng "Quác! Quác!" vang lên từ phía xa.
Đàn vịt của bà cụ Tứ xóm bên không biết từ đâu lùa tới, hàng trăm con vịt trắng muốt lao xuống mương như một cơn lốc. Chúng nó đạp chân, sục mỏ, khiến bùn đất bắn tung tóe lên bờ. Trong cơn hỗn loạn đó, con chó vện của nhà ai chạy ngang qua, thấy cái giỏ cá nằm hớ hênh trên bờ đê, nó liền ngoạm lấy quai giỏ rồi phóng đại đi mất hút sau bụi tre ngà.
"Ơ! Cá của tao!" – Thằng Bin ngơ ngác.
"Con chó nhà lão Bá! Đứng lại!" – Thằng Tý gào lên nhưng đã quá muộn.
Cả lũ đứng ngẩn ngơ dưới mương, mình mẩy đầy bùn đất, nhìn theo hướng con chó chạy mất mà không biết nên khóc hay nên cười. Công sức tát mương, chiến đấu bằng bùn và vật lộn với con cá trê khổng lồ giờ chỉ còn lại là một cái mương trống không bị đàn vịt làm đục ngầu.
Đúng lúc đó, từ phía đầu đê, tiếng loa phóng thanh của xã vang lên báo hiệu giờ tan tầm. Nắng đã nhạt màu, đổ bóng dài trên mặt ruộng.
"Thôi, về đi kẻo mẹ tao lột da!" – Thằng Cường lục tục leo lên bờ, tay vẫn còn cố quệt bùn trên mặt.
Chúng tôi cũng lếch thếch bước lên. Cái lạnh của bùn bắt đầu thấm vào da thịt khi gió chiều thổi tới, đối lập hoàn toàn với cảm giác nóng hừng hực lúc nãy. Nhìn lại nhau, đứa nào đứa nấy như những "quái vật bùn" vừa bước ra từ truyện cổ tích. Cái Hẹ cười nắc nẻ:
"Ít ra thì... thằng Bin vẫn là đứa bẩn nhất, vậy là hội mình thắng nhé!"
Chúng tôi dắt tay nhau ra phía bến sông để gột rửa. Dưới làn nước mát lạnh của dòng sông quê, lớp bùn đen từ từ trôi đi, để lộ ra những khuôn mặt trẻ thơ rạng rỡ. Cá thì mất thật, nhưng cái cảm giác được "xả thân" trong trận chiến bùn lầy ấy, có lẽ là thứ hương vị mà dù sau này có ăn bao nhiêu sơn hào hải vị, chúng tôi cũng không bao giờ tìm lại được.
Chiều đó, làng quê lại yên bình trở lại, chỉ có dưới lòng mương, những vết chân nhỏ xíu vẫn còn in hằn trên lớp bùn non, minh chứng cho một trận "Lôi đình" vô tiền khoáng hậu của tuổi thơ.