MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Diều Dán Bằng Cơm NguộiChương 5

Cánh Diều Dán Bằng Cơm Nguội

Chương 5

1,236 từ · ~7 phút đọc

Nếu trận chiến dưới mương là một cuộc phô trương thanh thế đầy ồn ào, thì phi vụ mà thằng Tý "Sứt" bày ra vào buổi chiều thứ Bảy tuần sau lại đòi hỏi một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Đó là một kế hoạch mang tính "đột kích": Chinh phục tổ ong vò vẽ ở vườn nhãn nhà ông Cửu.

Mật ong rừng thì quý, nhưng mật ong vườn nhãn vào mùa hoa vừa tàn lại có một sức hút khó cưỡng. Những giọt mật vàng óng, thơm mùi nắng và vị ngọt thanh tao của hoa nhãn luôn là niềm khao khát của lũ trẻ con chúng tôi. Nhưng để chạm được vào cái báu vật ấy, chúng tôi phải vượt qua được hàng rào phòng thủ của hàng trăm chiến binh có ngòi nọc sắc lẹm.

"Nhìn này, tao đã chuẩn bị sẵn vũ khí bí mật." – Thằng Tý lôi từ dưới gầm giường ra một bó lá chuối khô và ít rơm rạ được bện chặt thành một cây đuốc lớn. – "Lão quân sư xóm trên bảo, muốn trị ong thì chỉ có dùng khói. Khói vào là chúng nó say lờ đờ, tha hồ mà hốt mật."

Tôi nhìn cây đuốc, lòng vẫn thấy không yên. Ong vò vẽ không hiền như ong mật, chúng là những kẻ bảo vệ lãnh thổ cực kỳ cực đoan. Thế nhưng, cái trí tò mò và thèm thuồng vị ngọt lịm ấy đã lấn át nỗi sợ hãi.

Bốn đứa chúng tôi lại lên đường. Lần này, cái Hẹ được phân công đứng ở vòng ngoài với nhiệm vụ cầm một cái bao bố sạch để đựng tổ ong. Bin vẫn giữ vai trò "hậu cần", tay xách một xô nước nhỏ đề phòng trường hợp bị đốt thì nhúng vào cho dịu. Tôi và thằng Tý là hai kẻ tiên phong, trực tiếp đối mặt với "pháo đài" trên cao.

Vườn nhãn nhà ông Cửu râm mát, những tán lá dày đặc che khuất cả ánh mặt trời. Tổ ong nằm lủng lẳng trên một cành nhãn thấp, to bằng cái nón mê, xám xịt và có những đường vân vằn vện trông như một cái đầu lâu treo lơ lửng. Tiếng vo ve phát ra từ bên trong nghe trầm đục, như tiếng động cơ của một đội quân đang sẵn sàng xuất kích.

"Đốt lửa đi!" – Tý thì thào, giọng run run vì hồi hộp.

Tôi quẹt diêm. Ngọn lửa liếm vào lá chuối khô, khói bắt đầu bốc lên nghi ngút, đen đặc và hăng nồng. Tý cầm cây đuốc khói, từ từ đưa lại gần tổ ong. Khói lọt vào các lỗ nhỏ trên tổ. Ban đầu, tiếng vo ve bỗng đột ngột tăng âm lượng, chói tai như tiếng còi báo động, rồi sau đó lịm dần đi. Những con ong lờ đờ bay ra, rụng xuống cỏ như những hạt đậu khô.

"Được rồi! Nó say rồi! Bin, đưa dao đây!" – Tý vừa nín thở vì khói, vừa hối thúc.

Đúng lúc Tý giơ con dao lên định cắt cuống tổ ong, thì một sự cố nằm ngoài dự tính xảy ra. Một làn gió bất chợt từ phía sông thổi vào, tạt ngược làn khói về phía chúng tôi, đồng thời thổi bay lớp khói bảo vệ quanh tổ ong. Chỉ trong tích tắc, những "chiến binh" chưa kịp say thuốc bỗng chốc bừng tỉnh. Chúng không còn lờ đờ nữa mà lao ra như những mũi tên đen, nhắm thẳng vào những kẻ xâm lược.

"Chết cha rồi! Chạy đi anh em ơi!" – Tôi gào lên khi cảm thấy một luồng gió lạnh buốt bên tai.

Vèo! Vèo!

Tiếng cánh ong vỗ cánh bây giờ nghe như tiếng xé vải. Không ai bảo ai, cả lũ vứt hết đồ nghề, vắt chân lên cổ mà chạy. Tôi thấy thằng Tý chạy nhanh đến mức đôi dép tổ ong đứt quai, văng xa cả mét nhưng nó cũng chẳng buồn nhặt lại. Cái Hẹ túm cái bao bố trùm lên đầu, chạy lảo đảo như người say rượu.

"Nhảy xuống ao! Xuống ao mau!" – Bin hét lớn khi thấy đàn ong đã áp sát sau lưng.

Cả bốn đứa không ngần ngại lao thẳng xuống cái ao bèo ngay sát rìa vườn nhãn. Một tiếng ùm vang dội, bèo cám bắn tung tóe. Chúng tôi lặn sâu xuống nước, chỉ dám thò cái mũi lên để thở qua những lớp bèo xanh ngắt. Trên đầu, đàn ong vẫn bay quần thảo một lúc lâu, tiếng vo ve tức tối xoáy vào màng nhĩ.

Dưới làn nước ao mát lạnh (và có phần hơi tanh mùi bùn), tôi nhìn sang thằng Tý. Mặt nó đang dần sưng lên ở phía dưới mắt trái, trông như một quả chanh nhỏ bỗng dưng mọc ra trên mặt. Thằng Bin thì bị một phát ngay bắp tay, nó đang nghiến răng chịu đau. Chỉ có cái Hẹ là may mắn nhất nhờ cái bao bố bảo vệ, nhưng người nó giờ đầy bèo cám, trông không khác gì một con quái vật đầm lầy.

Chúng tôi cứ nằm dưới ao như thế cho đến khi mặt trời đã ngả bóng hẳn, tiếng ong không còn nghe thấy nữa mới dám bò lên bờ.

"Mật... mật đâu chẳng thấy, chỉ thấy mặt tao sắp biến thành cái thớt rồi." – Tý méo xệch mồm nói, vết ong đốt khiến nó không thể cười nổi.

Chúng tôi nhìn nhau, bộ dạng thảm hại đến mức không thể tả bằng lời. Thằng Tý mất dép, mặt sưng vù; tôi thì rách mất cái áo sơ mi mới vì mắc vào gai nhãn; Bin thì đau nhức cánh tay. Nhưng khi cái Hẹ mở cái bao bố vẫn đang nắm chặt trong tay ra, cả lũ bỗng lặng đi.

Trong lúc chạy bán sống bán chết, cái Hẹ đã kịp giật lấy một cành nhãn nhỏ có dính một mẩu tổ ong bị vỡ. Bên trong mẩu tổ ấy, những giọt mật vàng óng ánh đang ứa ra, thơm lừng.

Chúng tôi ngồi bệt trên bờ đê, chia nhau mẩu tổ ong bé tẹo ấy. Mỗi đứa chỉ được một đầu ngón tay mật, nhưng vị ngọt của nó... ôi chao, nó ngọt lịm, ngọt sắc, cái ngọt thấm tận vào xương tủy và dường như xóa tan mọi đau đớn vừa trải qua. Vị mật ấy quyện với vị mặn của mồ hôi, vị hăng của khói lá chuối, tạo nên một hương vị mà có lẽ cả đời này chúng tôi sẽ không bao giờ tìm thấy ở bất kỳ hũ mật ong công nghiệp nào.

"Đáng đời không?" – Tôi hỏi, tay xoa xoa vết xước trên vai.

"Đáng!" – Cả ba đứa đồng thanh đáp, rồi phá lên cười (dù thằng Tý cười làm vết thương trên mặt đau nhói).

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời quê yên bình. Bốn đứa trẻ lếch thếch dắt nhau về, mang theo vị ngọt của mật và nỗi lo về trận đòn của mẹ khi thấy mặt sưng, áo rách. Nhưng trên hết, chúng tôi mang theo một "chiến tích" mới, một câu chuyện nữa để kể cho nhau nghe dưới gốc đa vào ngày mai. Tuổi thơ là thế, cứ liều lĩnh, cứ trả giá bằng những vết thương, để rồi đổi lấy một chút mật ngọt thấm đẫm mùi vị của tự do.