MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?Chương 2

Cậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?

Chương 2

724 từ · ~4 phút đọc

Tiết thể dục cuối buổi chiều kết thúc bằng một tiếng sấm rền vang xé toạc bầu trời. Mây đen từ đâu kéo đến, đặc quánh và nặng nề, chỉ trong chớp mắt đã trút xuống một cơn mưa rào dữ dội. Sân trường vừa mới đây còn nắng cháy, giờ đã trắng xóa trong màn nước.

Thanh Linh ôm bộ đồng phục khô trên tay, vội vàng chạy vào phòng thay đồ nữ. Cô thở dốc, những lọn tóc mai bết lại vì mồ hôi và vài giọt mưa sớm đậu trên bờ vai gầy. Cánh cửa phòng thay đồ bằng gỗ cũ kỹ khép lại, ngăn cách tiếng mưa ồn ã bên ngoài, trả lại một không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Nhưng Linh khựng lại ngay lập tức. Trong góc phòng, cạnh dãy tủ sắt rỉ sét, một bóng người cao lớn đang đứng đó.

"Quân? Sao cậu lại ở đây? Đây là phòng thay đồ nữ mà!"

Linh thốt lên, giọng nói vấp váp vì bất ngờ. Quân không trả lời ngay. Cậu đứng đó, chiếc áo phông đen ướt đẫm dán chặt vào lồng ngực vững chãi, để lộ những khối cơ bắp ẩn hiện sau lớp vải. Nước mưa từ tóc cậu nhỏ xuống, chảy dài qua gò má rồi biến mất sau cổ áo. Ánh mắt Quân nhìn cô không có chút gì là bối rối, trái lại, nó mang một vẻ kiên định đến đáng sợ.

"Cửa phòng bên kia bị hỏng khóa, với lại..." Quân bước từng bước chậm rãi về phía cô, "mình biết cậu sẽ ở đây."

Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại khiến Linh cảm thấy không khí trở nên loãng dần. Sức nóng hừng hực từ cơ thể thiếu niên sau một giờ chạy bộ trên sân tỏa ra, đối chọi gay gắt với cái lạnh lẽo của cơn mưa ngoài kia. Linh lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào dãy tủ sắt lạnh toát.

Quân không dừng lại. Cậu chống một tay lên tủ sắt ngay sát tai cô, tạo thành một tư thế vây bọc đầy ám muội. Ánh đèn tuýp trên trần nhà chập chờn, khiến những giọt nước vương trên hàng mi Quân lấp lánh như những viên kim cương vỡ. Linh nhìn thấy rõ sự chuyển động nơi yết hầu của cậu khi cậu nuốt khan.

Lúc này, chiếc áo sơ mi đồng phục trắng của Linh đã bị thấm nước mưa, trở nên hơi trong suốt, để lộ bờ vai trắng ngần và viền áo lót mỏng manh. Ánh mắt Quân dời từ gương mặt cô xuống, dừng lại ở xương quai xanh đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, rồi tối sầm lại.

Cậu đưa bàn tay còn lại lên, ngón tay cái thô ráp khẽ miết nhẹ một giọt nước đang lăn dài trên cổ Linh. Cảm giác ấm nóng từ tay cậu chạm vào làn da nhạy cảm khiến Linh rùng mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến đôi chân cô bỗng chốc trở nên yếu ớt.

"Linh này," giọng Quân khàn đặc, trầm thấp đến mức chỉ có hai người nghe thấy, "Ngày mai mình đi rồi. Nếu chúng ta cứ thế này mà xa nhau, liệu cậu có hối hận vì chưa từng làm gì đó điên rồ cùng nhau không?"

Linh nhìn vào đôi mắt ấy, thấy cả một sự nổi loạn đang trỗi dậy trong lòng mình. Cô hiểu Quân đang ám chỉ điều gì. Đó không còn là tình bạn thuần túy, đó là một lời mời gọi bước qua ranh giới cấm kỵ của những kẻ chưa kịp trưởng thành nhưng đã mang tâm hồn rạo rực.

Quân cúi xuống, môi cậu gần như chạm vào vành tai cô, hơi thở nồng nàn vị thiếu niên phả vào da thịt khiến Linh choáng váng:

"Cậu... muốn có kỷ niệm khó quên với mình ngay lúc này không?"

Tiếng mưa ngoài kia bỗng chốc như lùi xa vào một thế giới khác. Trong căn phòng chật hẹp, chỉ còn tiếng tim đập của hai người hòa vào nhau, dồn dập và điên cuồng. Linh cảm nhận được bàn tay Quân đang siết nhẹ lấy eo mình, kéo cô sát vào lồng ngực nóng bỏng của cậu. Một sự đầu hàng ngọt ngào đang dần chiếm lấy lý trí của cô gái nhỏ.