MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?Chương 3

Cậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?

Chương 3

660 từ · ~4 phút đọc

Linh cảm thấy mình như một kẻ đang rơi tự do. Trong không gian đặc quánh mùi hơi nước và sức nóng cơ thể, câu hỏi của Quân không chỉ là lời mời gọi, nó là một nhát dao rạch toạc lớp vỏ bọc "bạn thân" mà họ đã dày công xây đắp suốt mười năm qua.

Ánh mắt Quân không rời khỏi môi cô, một sự thèm khát rõ rệt hiện hữu trong sự im lặng kéo dài. Linh run rẩy, bàn tay cô vô thức nắm chặt lấy vạt áo phông ướt sũng của cậu. Vải áo nhám lạnh chạm vào đầu ngón tay, nhưng hơi nóng từ lồng ngực Quân qua lớp vải lại thiêu đốt lòng bàn tay cô.

"Quân... chúng ta không nên..."

Lời nói của Linh yếu ớt, tan biến ngay khi Quân cúi thấp xuống hơn nữa. Cậu không hôn cô ngay. Cậu chỉ áp trán mình vào trán cô, hơi thở của cả hai quấn quýt, gấp gáp. Quân thì thầm, giọng điệu vừa như khẩn cầu, vừa như ép buộc:

"Chỉ một lần này thôi. Sau hôm nay, mình sẽ đi. Sẽ không ai biết, không ai trách cứ. Linh, mình không muốn mang theo sự nuối tiếc này sang nửa kia bán cầu."

Sự phòng bị cuối cùng trong Linh sụp đổ. Cô nhắm mắt lại, mặc kệ lý trí đang gào thét về sự sai trái. Ngay giây phút đó, môi Quân ập xuống.

Đó không phải là một nụ hôn dịu dàng trong những thước phim thanh xuân. Nó mang theo vị mặn của nước mưa, vị nồng của sự kìm nén bấy lâu và cả sự thô bạo của một kẻ sợ hãi việc đánh mất. Linh thấy mình bị nhấc bổng lên, đặt ngồi trên cạnh chiếc bàn dài kê sát tủ sắt. Tiếng kim loại va chạm vào nhau loảng xoảng bị tiếng mưa gầm rú bên ngoài che lấp hoàn toàn.

Bàn tay Quân luồn vào mái tóc ướt của cô, siết nhẹ, buộc cô phải tiếp nhận sự xâm chiếm mãnh liệt này. Cảm giác lạ lẫm khi da thịt cọ xát qua lớp vải đồng phục mỏng manh khiến Linh bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Đôi bàn tay Quân không dừng lại, chúng di chuyển dọc theo hông cô, mang theo sự nóng bỏng khiến cô tê dại.

Đột nhiên, tiếng bước chân chạy rầm rập ngoài hành lang cùng tiếng gọi nhau í ới của nhóm bạn đi lấy đồ dùng bị bỏ quên vang lên.

"Nhanh lên, mưa to quá, thầy gọi tập trung ở sảnh kìa!"

Linh giật mình, ý thức quay trở lại như một gáo nước lạnh. Cô hốt hoảng đẩy mạnh vào vai Quân. Cả hai tách nhau ra, hơi thở ai nấy đều hỗn loạn, đôi môi Linh sưng mọng và ánh mắt vẫn còn vương nét sương mù của dục vọng chưa tan.

Quân đứng im, nhìn Linh vội vàng kéo lại cổ áo sơ mi, bàn tay cô run đến mức không thể cài nổi chiếc cúc trên cùng. Trong bóng tối của phòng thay đồ, sự im lặng giờ đây không còn mang vị ngọt ngào nữa, mà là cảm giác tội lỗi bủa vây. Họ vừa mới phản bội lại thứ tình bạn thuần khiết nhất, phản bội lại sự tin tưởng của những người xung quanh.

"Cậu về lớp trước đi," Quân khàn giọng nói, cậu quay lưng lại với cô, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở và sự xáo trộn dưới lớp quần áo. "Mình sẽ ra sau."

Linh không nói lời nào, cô vội vã vơ lấy chiếc cặp sách, mở cửa và lao vào màn mưa trắng xóa. Nước mưa lạnh buốt dội xuống đỉnh đầu, nhưng không thể làm dịu đi cái nóng ran trên môi và sự bàng hoàng trong tim.

Họ đã bước qua ranh giới. Và từ giây phút này, họ không bao giờ có thể quay lại làm "bạn thân" được nữa.