MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?Chương 4

Cậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?

Chương 4

606 từ · ~4 phút đọc

Linh chạy thục mạng qua dãy hành lang dài, mặc cho nước mưa bắn tung tóe lên đôi giày trắng. Cô lao vào nhà vệ sinh, đứng trước gương và kinh hoàng nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình: tóc tai rối bời, đôi má đỏ bừng và bờ môi sưng mọng một cách bất thường. Cô vội vã vốc nước lạnh lên mặt, cố gắng rửa trôi đi dư vị nồng nàn mà Quân vừa để lại, nhưng cảm giác nóng ran trên da thịt dường như đã ăn sâu vào tận xương tủy.

Khi Linh trở lại sảnh chính, cả lớp đang nhốn nháo vì buổi tập trung đột xuất.

"Linh! Cậu đi đâu nãy giờ thế? Làm tớ tìm muốn chết!" Lan – cô bạn thân cùng bàn – chạy lại nắm tay Linh, rồi chợt nhíu mày. "Sao mặt cậu đỏ thế này? Ốm à? Hay bị dính nước mưa rồi?"

"Tớ... tớ chỉ hơi mệt thôi. Lúc nãy chạy nhanh quá nên thở không ra hơi," Linh lắp bắp, tránh ánh mắt dò xét của bạn.

Đúng lúc đó, Quân xuất hiện từ phía sau. Cậu đã thay một chiếc áo khoác đồng phục khác, mái tóc vẫn còn hơi ẩm nhưng vẻ mặt đã lấy lại được sự lạnh lùng thường ngày. Cậu đi lướt qua nhóm của Linh, không dừng lại, cũng không một lời chào hỏi. Chỉ có Linh cảm nhận được, khi vạt áo của cậu sượt qua tay cô, một luồng điện xẹt qua khiến cô run rẩy.

Trong suốt buổi thông báo của giáo viên chủ nhiệm, Linh không thể tập trung vào bất cứ từ nào. Cô luôn cảm thấy có một ánh nhìn thiêu đốt đang đặt lên mình. Khi cô vô tình ngẩng lên, ánh mắt cô va phải ánh mắt Quân. Cậu đang đứng tựa lưng vào cột, tay đút túi quần, đôi mắt thâm trầm ấy nhìn cô không chớp.

Đó không phải là ánh mắt của người bạn thân vẫn thường hay trêu chọc cô. Đó là ánh mắt của một người đàn ông nhìn người phụ nữ mà anh ta vừa "chiếm hữu". Nó chứa đựng sự ngang tàng, một chút hối lỗi nhưng nhiều hơn cả là sự khao khát vẫn chưa được thỏa mãn.

Linh vội vàng cúi đầu, tim đập thình thịch. Cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang mang trong mình một bí mật động trời. Sự hiện diện của Quân trong cùng một căn phòng lúc này trở thành một cực hình ngọt ngào. Mùi hương bạc hà quen thuộc của cậu dường như vẫn còn vương đâu đó trên cổ áo cô, nhắc nhở về những gì đã xảy ra trong bóng tối của phòng thay đồ.

Giờ tan học, mưa đã ngớt nhưng trời vẫn âm u. Quân đi lấy xe, còn Linh đứng đợi Lan ở cổng trường. Đột nhiên, một mảnh giấy nhỏ được ai đó nhét nhanh vào tay cô khi đi ngang qua.

Linh mở ra, nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ của Quân hiện lên: "8 giờ tối nay, ở gốc phượng già phía sau sân vận động. Đừng không đến."

Lòng Linh rối bời. Lý trí bảo cô hãy vứt mảnh giấy này đi và cắt đứt sự điên rồ này ngay lập tức. Nhưng trái tim cô, cái phần yếu mềm và nổi loạn của tuổi trẻ, lại đang gào thét vì sự tò mò và một thứ cảm xúc cấm kỵ mà cô chưa bao giờ dám gọi tên.

Hóa ra, bước qua ranh giới chỉ mất một giây, nhưng để quay lại... có lẽ là cả một đời.