MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?Chương 5

Cậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?

Chương 5

781 từ · ~4 phút đọc

Tám giờ tối. Sân vận động cũ của trường chìm trong sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua hàng rào sắt, kéo dài những cái bóng đổ xuống mặt sân còn sũng nước. Mùi đất ẩm nồng và hương hoa phượng vĩ tàn sau mưa tạo nên một bầu không khí đặc quánh, vừa u buồn vừa kịch tính.

Thanh Linh siết chặt quai túi, bước chân cô lạo xạo trên lớp lá khô. Từ xa, cô đã thấy bóng dáng cao lớn của Hoàng Quân. Cậu đứng tựa lưng vào gốc phượng già sần sùi, một chân co lên, ánh lửa lập lòe từ chiếc bật lửa trong tay cậu cứ bật rồi lại tắt, soi rõ gương mặt góc cạnh đang đăm chiêu.

Nghe tiếng động, Quân ngẩng đầu. Ánh mắt hai người giao nhau trong không gian mờ ảo. Không còn sự trốn tránh như ở sảnh trường ban chiều, lúc này chỉ còn lại sự đối diện trần trụi.

"Cậu đến rồi." Quân cất tiếng, giọng nói trầm thấp hòa vào tiếng gió xào xạc trên những tán lá.

"Quân, chúng ta không nên gặp riêng thế này nữa." Linh dừng lại cách cậu vài bước chân, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. "Chuyện chiều nay... hãy coi như nó là một sự cố do cơn mưa đi. Cậu sắp đi rồi, đừng làm mọi chuyện phức tạp thêm nữa."

Quân đột ngột bước tới, thu hẹp khoảng cách khiến Linh vô thức lùi lại cho đến khi tựa hẳn vào thân cây phượng. Cậu chống cả hai tay lên thân cây, giam cầm cô trong khoảng không hẹp giữa lồng ngực mình.

"Sự cố?" Quân cười nhạt, hơi thở cậu nồng mùi kẹo cao su bạc hà. "Linh, cậu thực sự nghĩ đó chỉ là một sự cố sao? Cậu có biết mình đã phải kìm nén bao lâu để không làm điều đó trước mặt bao nhiêu người không?"

Linh bàng hoàng ngẩng lên, đối diện với đôi mắt đang rực cháy sự khao khát của Quân.

"Cậu... cậu nói gì cơ?"

"Mình không đi du học để chạy trốn cậu, Linh ạ. Mình đi vì đó là tương lai mà gia đình đã định sẵn. Nhưng điều khiến mình phát điên là ý nghĩ khi mình đi rồi, sẽ có một đứa con trai khác đứng ở vị trí này, làm những việc mình đang làm..."

Bàn tay Quân chậm rãi hạ xuống, những ngón tay thon dài lướt nhẹ từ gò má Linh xuống môi, rồi dừng lại ở hõm cổ đang đập liên hồi của cô. Sự đụng chạm này không còn vụng về như lúc ở phòng thay đồ, nó mang tính chất khẳng định và chiếm hữu rõ rệt.

"Mười năm làm bạn thân, mình đã quá mệt mỏi với cái nhãn dán đó rồi." Quân cúi thấp xuống, môi cậu gần như dính sát vào môi cô, hơi nóng tỏa ra khiến Linh thấy choáng váng. "Cậu có bao giờ thực lòng coi mình là bạn không? Hay cậu cũng giống như mình, mỗi lần chạm tay nhau đều thấy tim đập đến mức không thở nổi?"

Linh thấy lồng ngực mình thắt lại. Những kỷ niệm suốt mười năm qua ùa về như một thước phim quay chậm. Những lần Quân bao che cho cô, những lần cả hai cùng trốn học đi xem phim, và cả những lúc cô thấy hụt hẫng khi thấy cậu nói chuyện với những cô gái khác. Hóa ra, hạt giống tình cảm ấy đã nảy mầm từ lâu, chỉ là họ đã dùng cái danh nghĩa "bạn thân" để ngăn không cho nó vươn ra khỏi ánh sáng.

"Mình..." Linh nghẹn lời.

"Đừng nói gì cả." Quân thì thầm, bàn tay cậu luồn vào sau gáy cô, kéo cô sát lại. "Đêm nay, chỉ đêm nay thôi... hãy cho mình biết cảm giác thực sự của cậu. Đừng là lớp trưởng, đừng là bạn thân. Chỉ là Linh của mình thôi, được không?"

Dưới tán phượng già che khuất những ánh mắt tò mò của thế giới bên ngoài, Quân chậm rãi cúi xuống. Lần này, nụ hôn không còn sự vội vã, nó sâu sắc và mang theo sự thú nhận đầy đau đớn. Linh vòng tay qua cổ Quân, kéo cậu sát lại hơn, như thể muốn dùng tất cả sức lực của tuổi trẻ để ghi tạc lại cảm giác này vào tim.

Giữa bóng tối và những cánh hoa phượng rụng đầy dưới chân, một mối quan hệ mới đã thực sự bắt đầu – một mối quan hệ sai trái, cấm kỵ, nhưng lại rực rỡ và nồng nhiệt nhất trong cuộc đời họ.