Nụ hôn dưới gốc phượng già không giống như những gì Linh từng tưởng tượng về tình yêu tuổi học trò. Nó không ngọt ngào, cũng chẳng dịu dàng như gió xuân. Nó mang vị đắng của sự kìm nén, vị chát của nước mắt và sự nồng nhiệt đến nghẹt thở của một lời thú nhận muộn màng.
Quân hôn cô như thể đây là lần cuối cùng cậu được chạm vào thế giới này. Bàn tay cậu siết chặt eo Linh, kéo cô sát vào mình đến mức cô có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập loạn xạ sau lồng ngực vững chãi ấy. Linh thấy đầu óc mình trống rỗng, mọi rào cản về đạo đức, về tình bạn mười năm, về cái danh xưng "con ngoan trò giỏi" đều tan biến như sương khói trong bóng đêm. Cô đáp lại cậu, vụng về nhưng mãnh liệt, đôi tay nhỏ bé bấu chặt vào bờ vai rộng của Quân, tìm kiếm một điểm tựa giữa cơn say choáng váng.
Cho đến khi cả hai đều cảm thấy buồng phổi như cạn kiệt không khí, Quân mới từ từ rời môi cô. Cậu không buông Linh ra, mà vùi mặt vào hõm cổ cô, thở dốc. Hơi thở nóng rực phả lên làn da nhạy cảm khiến Linh rùng mình, một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể.
"Linh... chúng ta điên thật rồi." Quân khàn giọng, tiếng nói rung động nơi lồng ngực áp sát vào cô.
Linh mở mắt, nhìn lên những tán phượng vĩ đen thẫm trên nền trời đêm. Một sự sợ hãi muộn màng ập đến. "Quân, nếu Lan biết... nếu bố mẹ biết..."
"Sẽ không ai biết cả." Quân ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu trong đêm tối sáng quắc một cách đầy nguy hiểm. Cậu nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Linh lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mình. "Từ giờ cho đến ngày mình đi, hãy để đây là bí mật của riêng hai đứa mình. Một kỷ niệm... mà chỉ mình và cậu được phép chạm tới."
Linh cảm thấy tim mình thắt lại. "Kỷ niệm? Chỉ là kỷ niệm thôi sao?"
Quân im lặng một lúc lâu. Cậu đưa ngón tay cái miết nhẹ lên làn môi còn hơi sưng của cô, ánh mắt hiện lên một nỗi đau đớn không thể gọi tên. "Mình không muốn lừa dối cậu. Mình phải đi, đó là sự thật không thể thay đổi. Nhưng mình cũng không thể rời đi mà không biết cảm giác được thực sự thuộc về cậu là như thế nào."
Sự ích kỷ của tuổi trẻ bắt đầu trỗi dậy. Linh biết điều này là sai, biết rằng sau những giây phút mặn nồng này sẽ là một vực thẳm của sự chia ly và nuối tiếc. Nhưng nhìn vào ánh mắt đầy khao khát của người con trai trước mặt, cô nhận ra mình không còn đường lui. Cô đã lỡ bước qua ranh giới, và giờ đây, cô chỉ muốn đắm chìm trong sự "phản bội" ngọt ngào này thêm chút nữa.
Linh chủ động kiễng chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi Quân, một hành động thay cho lời đồng ý.
"Được... chỉ đến ngày cậu đi thôi."
Đêm đó, gió thổi mạnh hơn, mang theo những cánh phượng đỏ rực bay tán loạn dưới chân họ. Họ đứng đó, hai bóng hình lồng vào nhau dưới ánh đèn mờ ảo, bắt đầu một cuộc chơi nguy hiểm với tình cảm và thời gian. Linh không biết rằng, cái gọi là "kỷ niệm khó quên" mà Quân muốn tạo ra, thực chất là một sợi dây xích vô hình sẽ trói buộc trái tim cô trong rất nhiều năm tháng sau này.