MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?Chương 7

Cậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?

Chương 7

675 từ · ~4 phút đọc

Những ngày sau đó, không khí ở lớp 12A trở nên ngột ngạt đối với Thanh Linh. Việc phải đeo chiếc mặt nạ "bạn thân" trước mặt mọi người giống như việc phải mặc một bộ quần áo quá chật chội, khiến cô mỗi giây mỗi phút đều thấy khó thở.

Mọi thứ vẫn diễn ra như cũ: Quân vẫn ngồi cạnh cô trong giờ Toán, vẫn thản nhiên mượn vở của cô để chép bài, vẫn cùng Lan và nhóm bạn đi ăn vặt ở cổng trường sau giờ tan học. Nhưng có những thứ đã vĩnh viễn thay đổi.

Đó là khi bàn tay Quân vô tình chạm vào mu bàn tay Linh lúc chuyền tờ giấy nháp, cậu không rụt lại ngay như trước mà để những đầu ngón tay nán lại, miết nhẹ một vòng đầy ám muội. Đó là khi cả nhóm đang cười đùa, Linh ngước lên và bắt gặp ánh mắt Quân đang dán chặt vào mình, sâu thẳm và nóng bỏng như muốn lột trần mọi lớp ngụy trang của cô ngay tại chỗ.

"Linh, cậu dạo này lạ lắm nhé, cứ như người trên mây ấy." Lan huých vai cô, mắt nheo lại nghi ngờ.

"Chắc do tớ lo cho kỳ thi thôi." Linh cúi đầu, vờ như đang chăm chú vào cuốn sách, nhưng thực chất trái tim cô đang đập loạn xạ vì dưới gầm bàn, mũi giày của Quân đang khẽ khàng cọ xát vào cổ chân cô. Sự đụng chạm bí mật ấy khiến toàn thân Linh căng cứng, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.

Quân thản nhiên quay sang, gương mặt vẫn giữ vẻ bất cần đời: "Lớp trưởng học nhiều quá nên lú rồi. Chiều nay không cần học thêm đâu, đi ra ngoại ô đổi gió không?"

"Cậu điên à? Sắp thi đến nơi rồi!" Lan thốt lên.

Quân chỉ nhún vai, nhưng đôi mắt cậu nhìn Linh lại mang một hàm ý khác. Cậu đang thách thức cô. Cậu đang đẩy cô vào thế phải lựa chọn giữa cái lồng kính an toàn của một học sinh ưu tú và sự tự do nổi loạn mà cậu mời gọi.

Cuối cùng, Linh vẫn thua cuộc trước sự cám dỗ đó.

Chiều hôm ấy, thay vì đến lớp học thêm, Linh thấy mình đang ngồi sau xe của Quân. Cậu phóng xe thật nhanh, gió tạt mạnh vào mặt khiến cô phải vùi đầu vào tấm lưng rộng của cậu. Mùi hương gỗ đàn hương từ cơ thể Quân bao vây lấy cô, mang theo cảm giác an toàn giả tạo.

Cậu đưa cô đến một triền đê vắng người, nơi cỏ lau cao quá đầu người và tiếng gió lùa vào tai như những lời thì thầm. Quân dừng xe, không nói không rằng, cậu kéo Linh vào giữa đồng cỏ lau xanh mướt.

"Cậu định làm gì vậy?" Linh hổn hển hỏi, mặt đỏ bừng.

Quân dừng lại, xoay người nhìn cô. Trong không gian chỉ có tiếng gió và tiếng chim chiều, gương mặt cậu trở nên sắc sảo và mang đầy tính chiếm hữu.

"Linh, cậu đã đặt ra luật lệ: mối quan hệ này chỉ tồn tại đến khi mình đi. Nhưng cậu có biết luật lệ sinh ra là để làm gì không?"

Quân tiến lại gần, bàn tay cậu luồn vào dưới lớp áo đồng phục, chạm vào vùng da thịt ấm nóng ở eo Linh. Sự tiếp xúc trực tiếp ấy khiến Linh run bắn lên, lý trí cuối cùng của cô giống như một bức tường thành bị sóng biển đánh sập, vỡ vụn từng mảnh.

"Là để bị phá vỡ." Quân thì thầm, nụ hôn của cậu rơi xuống cổ cô, mãnh liệt và đầy sự đói khát.

Linh ngả đầu ra sau, nhìn lên bầu trời chiều đang chuyển sang màu tím thẫm. Cô biết mình đã hoàn toàn lạc lối. Tình yêu này giống như một liều thuốc độc bọc đường, dù biết sẽ đau đớn, nhưng cô vẫn không thể cưỡng lại vị ngọt lịm của nó lúc này.