MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?Chương 8

Cậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?

Chương 8

742 từ · ~4 phút đọc

Linh trở về nhà khi đồng hồ đã điểm gần bảy giờ tối. Căn nhà thơm mùi cơm chín và tiếng tivi vang vọng từ phòng khách, một khung cảnh bình yên đến mức đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn trong lồng ngực cô lúc này.

"Con về rồi đấy à? Sao hôm nay lớp học thêm tan muộn thế?" Mẹ Linh từ trong bếp ló đầu ra, gương mặt phúc hậu hiện lên vẻ lo lắng. "Sắc mặt con không tốt, lại thức khuya ôn bài quá đà phải không?"

Linh đứng chôn chân ở cửa, bàn tay vẫn còn vương chút hơi ấm từ những cái nắm tay siết chặt của Quân trên triền đê. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, chỉ khẽ gật đầu rồi lí nhí: "Vâng, dạo này bài tập hơi nhiều ạ. Con hơi nhức đầu, con xin phép lên phòng trước."

Mỗi bước chân lên cầu thang gỗ dường như nặng nề hơn mọi ngày. Linh khóa trái cửa phòng, đổ ập xuống giường. Mùi hương của Quân dường như vẫn còn bám lấy tóc, lấy áo, và cả những dấu vết đỏ nhạt ẩn hiện dưới cổ áo sơ mi mà cô phải vội vàng cài kín lại.

Cô soi gương. Trong bóng tối lờ mờ, Linh thấy mình thật lạ lẫm. Đôi mắt ấy không còn vẻ trong veo của cô nữ sinh lớp trưởng gương mẫu, mà vương chút gì đó u uất, mệt mỏi và... cả sự tội lỗi. Linh cảm thấy mình như một kẻ lừa đảo hạng nhất. Cô lừa dối mẹ về việc học thêm, lừa dối Lan về mối quan hệ giữa mình và Quân, và lừa dối cả chính mình về một tương lai không có cậu.

Điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ Quân.

"Tắm nước ấm đi. Đừng để bị cảm."

Chỉ sáu chữ ngắn ngủi nhưng lại khiến trái tim Linh thắt lại. Quân luôn như vậy, vừa đẩy cô vào những tình huống điên rồ, vừa dịu dàng quan tâm đến từng chi tiết nhỏ. Sự quan tâm ấy giống như một sợi dây thừng, càng vùng vẫy càng siết chặt.

Linh cầm điện thoại, ngón tay chần chừ trên bàn phím. Cô muốn hỏi cậu: "Chúng ta đang làm gì thế này?", nhưng rồi lại xóa đi. Cô sợ câu trả lời. Cô sợ nếu đối diện với sự thật, ảo mộng ngọt ngào này sẽ tan biến ngay lập tức.

Sáng hôm sau tại trường, Linh cố tình tránh mặt Quân. Cô đến sớm hơn mọi khi, vùi đầu vào đống đề cương lịch sử. Thế nhưng, sự im lặng của Quân còn đáng sợ hơn cả sự tấn công của cậu. Cả buổi sáng, Quân không nhìn cô lấy một lần, cậu thản nhiên cười đùa với mấy nam sinh khác về trận bóng đá tối qua.

Sự phớt lờ của cậu khiến Linh cảm thấy hụt hẫng một cách vô lý. Phải chăng đối với cậu, những gì xảy ra hôm qua chỉ là một cuộc dạo chơi chớp nhoáng? Cảm giác bị bỏ rơi và sự tội lỗi hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão lòng âm ỉ.

Đến giờ nghỉ giải lao, khi Lan kéo cô xuống căn tin, Linh vô tình nghe thấy tiếng xì xào của vài bạn nữ lớp bên: "Này, hôm qua tớ thấy Quân chở một bạn nữ nào đó đi về hướng ngoại ô đấy. Hình như không phải người trường mình đâu."

Linh cứng đờ người, bàn tay siết chặt lấy quai cặp. Cô nhận ra rằng, trong mối quan hệ giấu kín này, ngay cả quyền được ghen hay quyền được công khai đau đớn, cô cũng không có. Cô giống như một bóng ma, chỉ được phép xuất hiện và tồn tại trong bóng tối của Quân.

Đúng lúc đó, Quân đi ngang qua. Cậu dừng lại trước mặt Linh, không để ý đến đám đông xung quanh, đưa tay gõ nhẹ lên bàn cô rồi lạnh lùng nói: "Lớp trưởng, quyển vở bài tập Toán của mình, chiều nay mang qua phòng thư viện trả nhé. Mình cần gấp."

Linh ngước lên, chạm phải ánh mắt sâu thẳm của cậu. Một tia lửa lướt qua. Cậu đang ra lệnh. Cậu đang tạo ra một cái cớ để cả hai lại được ở riêng.

Tình bạn đã chết, chỉ còn lại sự ràng buộc đầy tội lỗi mà cả hai đều không muốn dứt bỏ.