MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCây Cầu DừaChương 5: Con Tí và lời thề dưới gốc dừa

Cây Cầu Dừa

Chương 5: Con Tí và lời thề dưới gốc dừa

2,319 từ · ~12 phút đọc

Trong cuộc đời của mỗi thằng con trai ở xóm nhỏ ven sông này, đứa nào cũng có một "đối thủ truyền kiếp" và một "đồng minh tin cậy". Trớ trêu thay, với tôi, cả hai vai trò đó đều do một mình con Tí đảm nhận. Con Tí là đứa con gái có đôi mắt to tròn, lúc nào cũng lấp lánh như chứa cả mặt nước mương buổi sớm, và cái miệng thì nhanh thoăn thoắt, chuyên dùng để bóc trần những lời nói dối vụng về của tôi.

Gốc dừa già nằm sát mé mương, nơi có bộ rễ trồi lên khỏi mặt đất như những con rắn hổ mang nằm ngủ, chính là "trụ sở" của chúng tôi. Đó là một cây dừa đặc biệt, thân nó không thẳng tắp mà hơi nghiêng về phía dòng nước, tạo thành một chiếc ghế sofa tự nhiên tuyệt đẹp cho hai đứa trẻ. Dưới gốc dừa này, chúng tôi đã cùng nhau ăn không biết bao nhiêu là quả mắm, những trái trâm tím lịm và cả những quả ổi xanh chát ngắt hái trộm từ vườn ông Bảy.

"Tèo, mày có bao giờ nghĩ là sau này mình sẽ đi xa khỏi cái cây dừa này không?"

Con Tí hỏi tôi vào một buổi chiều khi nắng đã bắt đầu nhạt màu trên những tàu lá. Nó đang ngồi vắt vẻo trên bộ rễ dừa, đôi chân trần đung đưa, chạm nhẹ vào những ngọn cỏ gà.

Tôi nhìn theo con chuồn chuồn ớt đang chao liệng trên mặt nước, đáp lại một cách lơ đãng:

"Đi đâu? Đi lên thị trấn hả? Hay đi qua bên kia sông?"

Con Tí lắc đầu, cái bím tóc đuôi gà của nó vung vẩy:

"Xa hơn kia kìa. Xa đến mức mà mày không còn nghe thấy tiếng máy tuốt lúa, cũng không thấy cái cầu dừa của mày nữa. Mẹ tao bảo, con gái sau này lớn lên phải đi lấy chồng xa, giống như chim bay về rừng vậy."

Câu nói của con Tí làm tôi bỗng thấy một cơn gió lạnh chạy dọc sống lưng, dù lúc đó trời không hề trở gió. Ý nghĩ về việc một ngày nào đó không còn thấy con Tí đứng ở đầu cầu gọi tên tôi, hay không còn ai tranh giành với tôi củ khoai lang luộc, thật sự là một thảm họa còn lớn hơn cả việc bị mất đi bộ sưu tập bi ve quý giá nhất.

"Mày đừng có đi đâu hết," tôi nói, giọng hơi run nhưng cố tỏ ra kiên quyết. "Mày mà đi lấy chồng xa, ai sẽ tết cào cào cho tao? Ai sẽ giúp tao nặn lựu đạn bùn để đánh nhau với thằng Hùng 'Sứt'?"

Con Tí nhìn tôi, đôi mắt nó bỗng nhiên trở nên già dặn lạ thường. Nó khẽ cười, cái kiểu cười mà tôi thường thấy ở mẹ mỗi khi ba nói điều gì đó ngây ngô:

"Mày đúng là đồ nhát gan. Nhưng mà, tao cũng không muốn đi đâu. Ở đây vui hơn."

Rồi nó đứng phắt dậy, vỗ vỗ vào thân dừa già xù xì:

"Hay là mình lập lời thề đi! Ông nội mày bảo ngày xưa các vị anh hùng thường thề dưới gốc cây đa, thì mình thề dưới gốc dừa. Cây dừa này già lắm rồi, nó sẽ làm chứng cho tụi mình."

Tôi hào hứng hẳn lên: "Thề cái gì? Thề không bao giờ đi lấy chồng xa hả?"

Con Tí lườm tôi một cái sắc lẹm:

"Đồ ngốc! Thề là sau này dù có lớn lên, dù có đi đâu làm gì, hai đứa mình vẫn phải là bạn tốt nhất. Đứa nào thất hứa... đứa đó sẽ bị ngã cầu dừa một năm mười hai lần!"

Đối với chúng tôi lúc đó, bị ngã cầu dừa là hình phạt khủng khiếp nhất, nhục nhã nhất mà một con người có thể chịu đựng. Tôi gật đầu lia lịa, lòng tràn đầy sự sùng kính trước một nghi lễ trọng đại.

Chúng tôi không có dao để trích máu ăn thề như trong những câu chuyện chương hồi mà ông nội hay kể, nên con Tí nảy ra một sáng kiến khác. Nó bảo mỗi đứa phải tìm một vật báu của mình để chôn xuống dưới gốc dừa này làm "vật tín ước".

Tôi chạy biến về nhà, lục lọi trong cái hòm gỗ đựng đồ chơi của mình. Sau một hồi phân vân giữa viên bi hổ phách và cái nắp chai nước ngọt bằng sắt đã bị gỉ, tôi quyết định chọn một chiếc răng sữa mà tôi vừa rụng tuần trước. Mẹ bảo phải ném lên mái nhà để chuột tha đi và mọc răng mới, nhưng tôi đã bí mật giữ lại vì nó là một phần của cơ thể tôi, là chứng tích của việc tôi đang lớn lên.

Khi tôi quay lại gốc dừa, con Tí đã chờ sẵn. Nó cầm trên tay một chiếc vòng tay kết bằng những hạt cườm nhựa xanh đỏ. Tôi biết đó là món đồ chơi nó quý nhất, được bà ngoại mua cho trong dịp Tết vừa rồi.

"Mày sẵn sàng chưa?" Con Tí hỏi trang trọng.

"Sẵn sàng!"

Chúng tôi đào một cái hố nhỏ ngay giữa hai cái rễ dừa lớn nhất. Tôi đặt chiếc răng sữa vào, con Tí đặt chiếc vòng cườm lên trên. Sau khi lấp đất lại, con Tí còn cẩn thận vỗ nhẹ lên mặt đất như đang vỗ về một sinh linh bé nhỏ.

"Từ nay trở đi, mảnh đất này giữ bí mật cho tụi mình. Nếu sau này mày quên tao, cây dừa này sẽ nhắc cho mày nhớ," con Tí nói, giọng nó dịu dàng như tiếng sóng vỗ rì rào ngoài sông lớn.

Chiều đó, chúng tôi ngồi lại bên nhau thật lâu dưới gốc dừa. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, in bóng hai đứa trẻ nhỏ bé lên mặt nước mương tĩnh lặng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm nhận được một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng bền chặt. Có lẽ, người lớn thường gọi đó là tình bạn, nhưng với tôi lúc đó, nó là một điều gì đó thiêng liêng hơn thế nhiều. Nó là sự tin tưởng tuyệt đối rằng thế giới này sẽ không bao giờ thay đổi, rằng cây dừa sẽ mãi ở đó, và con Tí cũng sẽ mãi ở đó.

Nhưng người lớn thật kỳ lạ, như tôi đã từng nói. Họ dường như luôn muốn đẩy chúng tôi ra khỏi cái kén an toàn của tuổi thơ.

Một vài tuần sau buổi lễ tuyên thệ, tôi nghe mẹ nói chuyện với ba trong bếp. Giọng mẹ thấp thỏm:

"Nghe nói nhà con Tí sắp sửa dọn lên thành phố sống đấy ông ạ. Nhà nó trên đó mới mở một cái tiệm tạp hóa lớn, con Tí sẽ được đi học trường điểm."

Chiếc gáo dừa trên tay tôi rơi xuống đất, nước văng tung tóe. Tôi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, giống như lúc tôi cố tình nhịn thở dưới nước để thi xem đứa nào lặn lâu hơn với thằng Hùng "Sứt". Thành phố? Trường điểm? Những từ đó nghe thật xa lạ và đáng sợ. Nó không có cây cầu dừa, không có cánh đồng rơm rạ, và quan trọng nhất, nó sẽ mang con Tí đi mất.

Ngày hôm sau, tôi gặp con Tí ở gốc dừa cũ. Nó không còn đu đưa chân hay tết cào cào nữa. Nó ngồi im lìm, mắt nhìn đăm đăm vào chỗ đất chúng tôi đã chôn vật tín ước.

"Mày sắp đi hả?" Tôi hỏi, giọng khô khốc.

Con Tí gật đầu, nó không nhìn tôi:

"Ba mẹ tao bảo trên đó cuộc sống sẽ tốt hơn. Tao sẽ có cặp mới, có quần áo đẹp."

"Nhưng trên đó không có cây dừa," tôi hét lên, một nỗi giận dữ mơ hồ trào dâng. "Trên đó không có tao! Mày đã thề rồi mà!"

Con Tí ngước lên, tôi thấy mắt nó đỏ hoe:

"Tao không có thất hứa! Lời thề là ở trong lòng, chứ không phải ở chỗ mình đứng. Mày nói vậy là mày không tin tao hả?"

Tôi im bặt. Sự im lặng bao trùm lấy hai đứa trẻ dưới gốc dừa. Gió chiều thổi qua, làm những tàu lá dừa xào xạc như tiếng thở dài của người già. Tôi nhận ra rằng mình thật ích kỷ. Tôi muốn giữ con Tí lại cho riêng mình, để chơi những trò chơi trẻ con, trong khi thế giới ngoài kia đang vẫy gọi nó bằng những điều tốt đẹp hơn.

"Tao xin lỗi," tôi lý nhí.

Con Tí đứng dậy, nó chìa tay ra cho tôi. Lần đầu tiên, tôi không thấy nó đanh đá hay tinh nghịch. Nó trông giống như một người phụ nữ nhỏ bé đang đối diện với một cuộc chia ly lớn lao.

"Tèo này, tao đi rồi, mày nhớ thường xuyên ra đây tưới nước cho cây dừa nhé. Đừng để nó khô héo, vì nó đang giữ chiếc răng của mày và cái vòng của tao đó."

Tôi gật đầu, cổ họng nghẹn đắng.

Ngày nhà con Tí chuyển đi, trời đổ một cơn mưa rào bất chợt. Mưa xối xả làm nhòe đi con đường đất đỏ. Tôi đứng bên này cầu dừa, nhìn chiếc ghe chở đầy đồ đạc của nhà nó từ từ rời bến mương ra sông lớn. Con Tí đứng ở cuối ghe, nó vẫy tay với tôi cho đến khi cái dáng nhỏ bé ấy chỉ còn là một chấm nhỏ giữa màn mưa trắng xóa.

Tôi chạy ra gốc dừa già, mặc cho mưa làm ướt sũng quần áo. Tôi quỳ xuống, dùng tay bới chỗ đất cũ lên. Chiếc vòng cườm và chiếc răng sữa vẫn còn đó, nằm bình yên dưới lớp bùn ẩm. Tôi lại lấp đất lại, nhưng lần này tôi không vỗ nhẹ nữa, mà tôi ấn thật mạnh, như muốn găm chặt ký ức này vào lòng đất mãi mãi.

Lúc đó, tôi hiểu ra một điều mà có lẽ người lớn cũng không hiểu hết: Lời thề dưới gốc dừa không phải là để giữ người ta ở lại, mà là để nhắc nhở người ta rằng mình đã từng có một nơi để thuộc về, một người để tin tưởng.

Mùa mưa năm đó kéo dài hơn thường lệ. Cây cầu dừa trở nên trơn trượt và nguy hiểm hơn. Tôi vẫn đi qua nó mỗi ngày để đến trường, nhưng tôi không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Nỗi sợ bị ngã xuống mương đã biến mất, thay vào đó là một nỗi buồn mênh mông như dòng sông vào mùa nước nổi.

Mỗi chiều, tôi vẫn ra ngồi dưới gốc dừa già. Tôi bắt đầu nói chuyện với cây dừa, kể cho nó nghe về những điểm mười trên lớp, về việc thằng Hùng "Sứt" đã bị mẹ nó đánh đòn vì tội trốn đi tắm sông, và về việc tôi nhớ con Tí đến nhường nào. Cây dừa vẫn im lặng, chỉ có những tàu lá vẫn xào xạc như đang lắng nghe.

Tôi nhận ra rằng, dù con Tí đã đi xa, nhưng sự hiện diện của nó vẫn thấm đẫm trong từng ngọn cỏ, từng hạt cát nơi đây. Nó đã dạy tôi cách nhìn cuộc sống bằng trái tim, cách trân trọng những lời hứa và cách đối diện với sự mất mát đầu đời.

Người ta bảo thời gian sẽ làm mờ đi tất cả, nhưng với một đứa trẻ, thời gian chỉ làm cho những ký ức trở nên sâu đậm hơn. Chiếc răng sữa dưới gốc dừa có thể đã mủn đi theo năm tháng, chiếc vòng cườm nhựa có thể đã phai màu, nhưng lời thề của hai đứa trẻ chín tuổi thì vẫn còn đó, xanh mướt như những tàu lá dừa trên cao kia.

Những năm sau này, khi lớn lên và rời khỏi xóm nhỏ, tôi đã đi qua biết bao nhiêu cây cầu hiện đại, đã gặp biết bao nhiêu người bạn mới. Nhưng mỗi khi đứng trước một quyết định khó khăn, hay khi cảm thấy lạc lõng giữa dòng đời, tôi lại nhớ về buổi chiều dưới gốc dừa già ấy. Tôi nhớ về đôi mắt to tròn của con Tí và lời thề ngây ngô nhưng đầy sức nặng.

Hóa ra, chính những "tín ước" trẻ con ấy lại là thứ neo giữ tâm hồn chúng ta lại giữa những dông bão của cuộc đời trưởng thành. Chúng ta lớn lên, chúng ta thay đổi, nhưng cái phần trẻ thơ chân thành nhất vẫn luôn nằm đó, dưới gốc cây dừa già trong ký ức, đợi chờ chúng ta tìm về để được an ủi và vỗ về.

Tôi nhìn lại mảnh đất quê hương, nơi có những rặng dừa nghiêng bóng, nơi có những cây cầu dừa lắt lẻo nối liền những ước mơ. Con Tí giờ chắc cũng đã lớn, có lẽ nó đã quên chiếc vòng cườm nhựa xanh đỏ năm nào, nhưng tôi tin chắc rằng, ở một góc nào đó trong tâm hồn nó, cây dừa vẫn đang đứng đó, lồng lộng giữa nắng gió, làm chứng cho một tình bạn thuần khiết nhất mà chúng tôi từng có.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, những người bạn đến rồi đi, nhưng những gì đã khắc sâu vào lòng đất mẹ thì sẽ không bao giờ mất đi. Tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, mỉm cười nhìn về phía chân trời. Tôi biết rằng, dù đi xa đến đâu, tôi vẫn mang theo hơi ấm của gốc dừa già và sức mạnh từ lời thề của tuổi thơ để vững bước trên con đường phía trước.

Mưa đã tạnh, và mặt trời lại ló rạng, lấp lánh trên mặt mương như những lời hứa mới vừa được thắp sáng.