MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric Và Những Câu ChuyệnChương 10: SỰ THẬT TRONG LÒ LỬA

Cedric Và Những Câu Chuyện

Chương 10: SỰ THẬT TRONG LÒ LỬA

1,212 từ · ~7 phút đọc

Tiếng động cơ hơi nước bắt đầu nhịp nhàng trở lại dưới sự điều khiển điêu luyện của Cedric Sterling. Đoàn tàu tốc hành Phương Đông lướt đi trong màn đêm, bỏ lại sau lưng khu rừng thông đen và những kẻ truy đuổi đã bị đánh bại. Trong buồng lái nóng bức, Sterling đứng tựa vào thành sắt, mồ hôi đẫm trán. Ông lấy miếng phim vi ảnh ra khỏi túi, đưa nó lên trước ánh lửa của lò than để quan sát một lần nữa.

Dưới ánh sáng đỏ rực, những đường nét trên phim hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là bản thiết kế pháo đài. Sterling nheo mắt quan sát các ký hiệu nhỏ ở góc phim.

"Ký hiệu hóa học..." ông lẩm bẩm. "H2SO4, HNO3... đây là công thức của một loại thuốc nổ mới."

Ông chợt hiểu ra sự thật khủng khiếp. Pháo đài chỉ là cái vỏ bọc. Thứ mà Von Hauser đang nắm giữ là công thức sản xuất thuốc súng không khói thế hệ mới, có sức công phá gấp mười lần loại hiện tại. Nếu loại vũ khí này rơi vào tay bất kỳ cường quốc nào, cán cân quyền lực ở Châu Âu sẽ bị phá vỡ hoàn toàn, dẫn đến một cuộc chiến tranh hủy diệt quy mô lớn.

Lúc này, Tiến sĩ Aris và Công nương Elena đã băng qua các toa tàu để đến được buồng lái. Gương mặt họ nhem nhuốc vì khói than nhưng ánh mắt lộ rõ sự nhẹ nhõm.

"Chúng ta an toàn rồi chứ, Sterling?" Aris hỏi, tay ông đang băng bó một vết cắt nhỏ trên trán.

"Tạm thời là vậy," Sterling đáp, ông không quay lại. "Nhưng tôi vừa phát hiện ra một điều. Công nương Elena, bà nói bà muốn bản thiết kế này để bảo vệ gia đình. Nhưng bà có biết thứ này thực sự là gì không?"

Elena bước lại gần, ánh lửa lò than phản chiếu trong đôi mắt bà một vẻ kỳ bí. "Đó là bản thiết kế pháo đài biên giới phía Bắc, nơi cha tôi đang đóng quân. Nếu nó bị lộ, ông ấy sẽ bị buộc tội phản quốc."

"Bà đã bị lừa, hoặc bà đang nói dối tôi," Sterling quay lại, đưa miếng phim về phía bà. "Đây là công thức của thuốc nổ Picric acid cải tiến. Không có pháo đài nào ở đây cả. Cha bà không phải là một tướng quân bị tống tiền, ông ấy là một nhà hóa học quân sự đang tìm cách bán công thức này cho thị trường chợ đen."

Sự im lặng bao trùm buồng lái, chỉ còn tiếng củi than nổ lách tách. Công nương Elena lùi lại một bước, gương mặt bà trở nên trắng bệch. Aris nhìn em họ mình với vẻ bàng hoàng.

"Elena... chuyện này là thật sao?" Aris thốt lên.

"Tôi... tôi không biết," Elena lắp bắp. "Cha tôi chỉ nói rằng đó là những tài liệu quan trọng. Ông ấy bảo Von Hauser đã đánh cắp chúng từ văn phòng của ông ấy."

"Von Hauser không đánh cắp chúng," Sterling lạnh lùng cắt ngang. "Hắn là trung gian. Hắn định bán nó cho người Đức, nhưng rồi hắn nhận ra hắn có thể đòi nhiều tiền hơn từ chính phủ Nga bằng cách tống tiền cha bà. Và kẻ giết Von Hauser chính là người mà cha bà đã thuê để 'thu hồi' tài liệu mà không phải trả tiền."

Sterling nhìn vào lò than đang cháy. "Trong suốt vụ án này, tôi đã đi tìm một kẻ sát nhân. Nhưng hóa ra, kẻ sát nhân thực sự đang ngồi trong một văn phòng sang trọng ở St. Petersburg, điều khiển những con tốt thí trên chuyến tàu này."

"Vậy bây giờ chúng ta làm gì?" Aris hỏi. "Nếu chúng ta giao thứ này cho cảnh sát ở Linz, nó vẫn sẽ rơi vào tay một quốc gia nào đó."

Sterling nhìn miếng phim vi ảnh trên tay. Ông hiểu rằng mình đang nắm giữ định mệnh của hàng triệu người. Khoa học đã tạo ra thứ này, nhưng đạo đức con người lại không đủ sức để kiểm soát nó. Ông nhìn sang Công nương Elena, thấy sự đau đớn và hối hận thực sự trên gương mặt bà.

"Có những bí mật nên được chôn vùi vĩnh viễn," Sterling nói.

Trước sự ngỡ ngàng của cả Aris và Elena, Sterling ném miếng phim vi ảnh vào giữa lò than đang cháy rực. Lớp nhựa celluloid ngay lập tức bắt lửa, bùng lên một tia sáng xanh lét rồi tan biến thành tro bụi trong giây lát.

"Ông đã làm gì thế?" Elena hét lên, bà lao về phía lò than nhưng Sterling đã ngăn lại.

"Tôi vừa ngăn chặn một cuộc chiến tranh," Sterling đáp, giọng ông bình thản. "Khi không có bằng chứng vật chất, cha bà sẽ an toàn vì không có chứng cứ phản quốc. Người Đức sẽ không có công thức. Và thế giới sẽ có thêm một vài năm hòa bình."

"Nhưng còn vụ án mạng của Von Hauser?" Aris hỏi. "Làm sao ông giải trình với cảnh sát?"

"Chúng ta sẽ báo cáo rằng đó là một vụ cướp của giết người do một toán cướp đường thực hiện khi tàu dừng lại do sự cố kỹ thuật. Hans và những kẻ khác đã trốn thoát hoặc đã chết. Với uy tín của một cựu đặc nhiệm và một bác sĩ danh tiếng, lời khai của chúng ta sẽ được chấp nhận."

Sterling nhìn ra cửa sổ, nơi ánh bình minh đầu tiên đang bắt đầu hé rạng ở chân trời phía Tây. Đoàn tàu đang tiến gần đến ga Linz. Những bí mật đen tối của chuyến tàu tốc hành Phương Đông đã được giải mã, không phải bằng sự trừng phạt của pháp luật, mà bằng sự hy sinh của sự thật.

"Tiến sĩ Aris, hãy giúp tôi chuẩn bị một bản báo cáo ngắn gọn," Sterling nói, ông nhặt lại chiếc áo khoác đã rách một mảng vai. "Công nương, tôi khuyên bà nên xuống tàu ở Linz và đi theo một lộ trình khác về Nga. Hãy bảo cha bà rằng bản thiết kế đã bị thiêu rụi trong cuộc giao tranh."

Sterling khập khiễng bước về phía cuối buồng lái. Cái chân trái của ông đau nhức dữ dội, nhưng tâm trí ông lại nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Ông đã phá được vụ án, không phải bằng cách tìm ra hung thủ – vì hung thủ thực sự nằm ngoài tầm với của công lý – mà bằng cách phá vỡ âm mưu đằng sau cái chết.

Khi đoàn tàu từ từ vào ga Linz, tiếng còi tàu vang lên một hồi dài, báo hiệu sự kết thúc của một đêm dài kinh hoàng. Cedric Sterling đứng trên sân ga, nhìn những hành khách khác bắt đầu tỉnh dậy và bước xuống tàu, hoàn toàn không hay biết rằng họ vừa lướt qua ranh giới của sự hủy diệt.

Vụ án đã kết thúc, nhưng đối với Sterling, những bóng ma của cuối thế kỷ 19 vẫn còn đó. Ông tựa vào cây gậy gỗ mun, nhìn về phía xa xăm, biết rằng hành trình của mình vẫn chưa dừng lại.