MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric Và Những Câu ChuyệnChương 11: NHỮNG DẤU CHÂN TRÊN TUYẾT TRẮNG

Cedric Và Những Câu Chuyện

Chương 11: NHỮNG DẤU CHÂN TRÊN TUYẾT TRẮNG

1,199 từ · ~6 phút đọc

Sương mù của buổi sớm mai tại ga Linz không làm dịu đi được bầu không khí căng thẳng đang bao trùm lấy toa hạng nhất. Khi những ánh nắng đầu tiên xuyên qua lớp kính mờ đục của đoàn tàu, Cedric Sterling đứng bên cạnh cửa toa, đôi mắt ông không rời khỏi những dấu chân lộn xộn trên nền tuyết mới rơi bên cạnh đường ray. Cảnh sát địa phương đã phong tỏa khu vực, nhưng đối với Sterling, những dải băng màu vàng kia chỉ là sự chậm trễ vô ích của một bộ máy hành chính cồng kềnh.

"Ngài Sterling, chúng tôi tìm thấy một thứ này ở gần bệ lên xuống của toa số 6," viên thanh tra địa phương, một người đàn ông có bộ ria mép vểnh cao tên là Miller, tiến lại gần và chìa ra một mẩu kim loại nhỏ bị bẻ cong.

Sterling cầm lấy vật thể, xoay nhẹ dưới ánh sáng mặt trời. Đó là một chiếc móc khóa bằng đồng thau, nhưng điều đặc biệt nằm ở ký hiệu dập chìm trên thân nó: một chiếc mỏ neo quấn quanh một thanh kiếm. Đây không phải ký hiệu của lực lượng đường sắt, cũng chẳng phải của mật vụ Áo-Hung.

"Đây là phù hiệu của đội hậu cần thuộc Hải quân Hoàng gia Đức," Sterling nói, giọng ông trầm xuống một tông. "Việc nó xuất hiện ở đây xác nhận giả thuyết của tôi về sự hiện diện của một thế lực quân sự chính quy đứng sau vụ ám sát Von Hauser. Thanh tra, ông đã kiểm tra căn phòng của nhân viên phục vụ chưa?"

"Chúng tôi đã làm, nhưng mọi thứ đều sạch sẽ đến mức đáng ngờ," Miller đáp, vẻ mặt lộ rõ sự lúng túng.

Sterling không bất ngờ. Những kẻ chuyên nghiệp thường để lại sự sạch sẽ như một lời thách thức. Ông quay trở lại bên trong toa tàu. Tiến sĩ Aris đang ngồi ở phòng chờ, tay vân vê chiếc gọng kính. Sự mệt mỏi đã hằn sâu trên gương mặt vị bác sĩ sau một đêm dài đối mặt với cái chết. Công nương Elena đã được đưa đến một khách sạn gần đó dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt, nhưng Sterling biết rằng sự bảo vệ đó chỉ là hình thức.

"Ông nghĩ chúng ta đã thực sự kết thúc chưa, Cedric?" Aris hỏi khi thấy Sterling bước vào.

"Kết thúc? Không, Julian. Chúng ta chỉ vừa mới lật mở trang bìa của một cuốn sách rất dày," Sterling ngồi xuống đối diện, đặt cây gậy gỗ mun lên bàn. "Việc tôi đốt miếng phim vi ảnh chỉ là một giải pháp tình thế để ngăn chặn sự leo thang tức thời. Nhưng những kẻ đã bỏ ra hàng ngàn bảng Anh để thuê sát thủ và mua chuộc nhân viên đường sắt sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy. Chúng biết tôi là người cuối cùng tiếp xúc với Von Hauser trước khi ông ta chết."

Sterling rút cuốn sổ tay của mình ra, bắt đầu phác họa sơ đồ dòng chảy của các sự kiện. Ông nhận ra một mâu thuẫn lớn trong thời gian biểu.

"Nhìn này, Julian," Sterling chỉ vào những con số. "Tiếng động 'uỵch' mà tôi nghe thấy lúc 11 giờ 10 phút đêm qua... Nếu Von Hauser đã bị ông đánh thuốc mê từ trước đó mười phút, tại sao cơ thể ông ta lại rơi xuống sàn vào lúc đó? Thuốc mê liều thấp không làm người ta ngã quỵ ngay lập tức, nó khiến họ lịm dần trên ghế. Tiếng động đó không phải là tiếng ngã của nạn nhân."

Aris cau mày, lục lại trí nhớ y học của mình. "Ý ông là... tiếng động đó là từ một người khác? Hoặc một hành động khác?"

"Đúng vậy. Đó là tiếng động của việc dịch chuyển chiếc tủ gỗ nhỏ trong khoang để tiếp cận vách ngăn bí mật," Sterling giải thích. "Kẻ giết người không chỉ vào để cắt cổ nạn nhân. Hắn vào để lấy một thứ gì đó vốn được giấu đằng sau lớp gỗ ốp tường. Và thứ đó, tôi dám chắc, không phải là bản thiết kế pháo đài hay công thức thuốc nổ."

Sterling đứng dậy, ra hiệu cho Aris đi theo. Họ quay lại khoang số 4, nơi cái xác đã được mang đi nhưng mùi máu vẫn còn phảng phất. Sterling dùng đầu gậy gõ nhẹ vào vách ngăn ngăn cách với khoang số 5 của Công nương Elena. Tiếng kêu phát ra nghe rất đặc, ngoại trừ một vị trí nằm ngay dưới giá để đèn.

Ông dùng một con dao nhỏ từ túi dụng cụ, khéo léo lách vào khe gỗ. Sau một tiếng "rắc" nhẹ, một ô nhỏ bật ra. Bên trong trống rỗng, nhưng trên lớp vải lót có một vết hằn hình tròn.

"Một chiếc hộp đựng đồng hồ," Sterling kết luận. "Nhưng không phải đồng hồ thông thường. Đó là loại hộp dùng cho đồng hồ thiên văn hoặc thiết bị đo đạc tọa độ biển. Điều này khớp với cái móc khóa mỏ neo mà thanh tra Miller tìm thấy."

"Nhưng tại sao một lái buôn đồ cổ lại giữ thiết bị hải quân?" Aris thắc mắc.

"Vì Von Hauser không chỉ buôn đồ cổ, hắn còn là một kẻ chuyên tàng trữ các thiết bị mật mã bị đánh cắp," Sterling đáp, đôi mắt ông rực lên một tia sáng của sự khám phá. "Hải quân Đức đang phát triển một hệ thống liên lạc mới bằng sóng vô tuyến điện. Nếu họ có một thiết bị mã hóa cơ khí mà chúng ta chưa biết, họ có thể điều khiển toàn bộ hạm đội mà không sợ bị nghe lén. Đó mới chính là thứ đáng giá ngàn vàng."

Sterling bước ra hành lang, quan sát những người lính đang thu dọn hiện trường. Ông cảm nhận được một ánh mắt đang theo dõi mình từ phía xa. Ở cuối toa tàu, một người đàn ông mặc quân phục Áo-Hung đang đứng tựa vào vách, tay cầm một điếu thuốc lá không thắp. Hắn không nhìn vào hiện trường, hắn nhìn chằm chằm vào chiếc túi xách của Sterling.

"Julian, hãy quay lại toa bưu vụ và lấy cho tôi tập hồ sơ lưu trữ của nhân viên soát vé về tất cả những người đã xuống tàu tại trạm dừng kỹ thuật trước Linz," Sterling thì thầm, giọng ông không đổi sắc nhưng đầy khẩn trương. "Tôi sẽ thu hút sự chú ý của người đàn ông kia. Có vẻ như chúng ta sắp có thêm một vị khách không mời mà đến."

Cuộc đấu trí tại ga Linz bắt đầu trở nên phức tạp hơn khi các thế lực ngầm không còn ẩn mình trong bóng tối. Sterling biết rằng mỗi bước đi của ông lúc này đều được tính toán bởi những cái đầu lạnh nhất của tình báo Châu Âu. Tuy nhiên, họ đã quên một điều: Cedric Sterling không chỉ phá án bằng mắt, ông phá án bằng việc hiểu rõ quy luật của sự sợ hãi và tham vọng con người.