Ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn bão treo dọc hành lang toa hạng nhất chao đảo theo từng nhịp lắc của đoàn tàu khi nó băng qua những khúc cua hiểm trở của vùng cao nguyên. Cedric Sterling đứng trước cánh cửa gỗ cẩm lai của khoang số 5. Ông dừng lại một nhịp, chỉnh lại cổ áo Chesterfield và kiểm tra chiếc đồng hồ quả quýt. Đã gần một giờ sáng. Trong thế giới của những người quý tộc, thời gian này thường dành cho những giấc ngủ sâu hoặc những bí mật kín đáo nhất. Ông đưa tay gõ ba tiếng dứt khoát vào cánh cửa.
Một lát sau, tiếng chốt cửa lạch cạch vang lên. Cánh cửa mở ra vừa đủ để lộ một gương mặt phụ nữ với những đường nét sắc sảo, dù dưới mắt bà ta là những quầng thâm không thể che giấu bởi lớp phấn mỏng. Công nương Elena Petrovna khoác trên mình chiếc áo choàng bằng nhung xanh thẫm, cổ áo đính lông thú sang trọng. Mùi nước hoa oải hương trộn lẫn với một mùi hương lạ lùng – có chút hăng nồng của thuốc súng – xộc vào mũi Sterling.
"Thưa Công nương, tôi xin lỗi vì sự đường đột vào giờ này. Tôi là Cedric Sterling, đang hỗ trợ an ninh trên tàu về một sự việc không may tại khoang số 4," Sterling mở lời, giọng ông trầm ấm nhưng không thiếu vẻ uy nghiêm.
Elena Petrovna khẽ nhướng mày, đôi mắt xanh biếc như nước hồ đóng băng nhìn xoáy vào Sterling. "Một sự việc không may? Ngài đang dùng những từ ngữ giảm nhẹ cho một vụ án mạng, thưa Ngài Sterling. Tôi đã nghe thấy tiếng ồn ào từ sớm. Mời vào, nếu ông tin rằng tôi có thể giúp ích gì cho cuộc điều tra này."
Căn phòng của Công nương nồng nặc mùi hương liệu. Trên chiếc bàn nhỏ, một tách trà đã nguội ngắt đứng cạnh một cuốn tiểu thuyết tiếng Pháp. Sterling không ngồi xuống chiếc ghế đối diện mà đứng quan sát xung quanh với đôi mắt của một chuyên gia trinh sát. Ông chú ý đến chiếc rương hành lý để ở góc phòng; nó không được khóa, và một góc của tấm vải lụa màu đen đang thò ra ngoài.
"Bà có quen biết ông Von Hauser không?" Sterling hỏi, mắt ông dừng lại ở đôi găng tay ren đặt trên bàn.
"Một kẻ buôn bán cổ vật tham lam," Elena đáp, giọng bà ta chứa đựng một sự khinh miệt lộ liễu. "Chúng tôi có một vài giao dịch nhỏ ở Vienna liên quan đến bộ sưu tập trang sức của gia đình tôi. Nhưng giữa chúng tôi chỉ có tiền bạc, không có tình cảm, và chắc chắn là không có sự thù hận đến mức phải dùng đến bạo lực."
"Bà đã ở đâu lúc 11 giờ 10 phút đêm nay?"
"Tôi ở đây, thưa Ngài. Tôi bị chứng mất ngủ hành hạ từ nhiều năm nay. Tôi đã uống một chút thuốc an thần và cố gắng đọc sách. Ông có thể kiểm tra lọ thuốc trên bàn nếu không tin."
Sterling tiến lại gần chiếc bàn, cầm lọ thuốc lên. Đó là một dung dịch lỏng, nhãn hiệu của một hiệu thuốc danh tiếng ở St. Petersburg. Ông mở nắp, khẽ ngửi. "Chloral hydrate. Một loại thuốc an thần mạnh. Nhưng thưa Công nương, nếu bà đã uống thứ này, đáng lẽ bà phải đang ngủ rất say, thay vì tỉnh táo để mở cửa cho tôi chỉ sau ba tiếng gõ nhẹ."
Gương mặt Công nương thoáng một chút biến sắc, nhưng bà ta nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. "Cơ thể tôi đã kháng thuốc. Đó là một cái giá của sự lo âu kéo dài."
Sterling mỉm cười, một nụ cười không chạm đến ánh mắt. Ông di chuyển về phía chiếc rương hành lý. "Bà nói bà không rời khỏi phòng, nhưng tôi nhận thấy có những vệt nước rất nhỏ, đã khô, trên gấu áo choàng của bà. Thời tiết bên ngoài đang đóng băng, và sương mù bám vào cửa kính toa tàu sẽ ngưng tụ thành nước nếu cửa sổ được mở ra. Tại sao bà lại mở cửa sổ giữa đêm đông lạnh giá này, thưa Công nương?"
Elena im lặng trong giây lát. Tiếng xình xịch của bánh xe nghiền lên đường ray dường như lớn hơn trong sự tĩnh lặng của căn phòng. Sterling tiếp tục, giọng ông đều đều như đang đọc một bản cáo trạng: "Mùi nước hoa của bà rất nồng, nhưng nó không hoàn toàn che đậy được mùi Cordite – loại thuốc súng không khói thường dùng trong các loại súng lục nhỏ của quý tộc. Và vết nhăn trên chiếc khăn tay bà đang cầm... nó cho thấy bà đã siết chặt thứ gì đó rất lâu."
"Ông đang cáo buộc tôi?" Elena lạnh lùng hỏi.
"Tôi đang phân tích các dữ kiện vật lý," Sterling đáp. "Công nương, vị thương nhân Von Hauser không chỉ buôn đồ cổ. Ông ta còn là một kẻ chuyên tống tiền bằng những bí mật lịch sử. Có phải ông ta đang nắm giữ thứ gì đó thuộc về dòng họ Petrovna? Một bức thư, một bản di chúc, hay một chứng cứ về một cuộc phản bội?"
Công nương Elena đứng dậy, dáng người cao lớn của bà ta đổ bóng dài lên vách toa. "Ngài Sterling, ông là một người đàn ông thông minh nhưng quá tự tin. Sự thật trên đời này không phải lúc nào cũng nằm ở những vệt nước hay mùi thuốc súng. Đôi khi, cái chết là sự giải thoát duy nhất cho một bí mật quá lớn để mang theo."
Sterling cúi đầu chào. "Cảm ơn bà vì sự thành thật về quan điểm sống. Tuy nhiên, trong khoa học phá án, chúng tôi gọi đó là động cơ."
Khi bước ra khỏi khoang số 5, Sterling cảm thấy một luồng gió lạnh dọc sống lưng. Ông không tin Công nương là người trực tiếp cầm dao – nhát cắt đó đòi hỏi một lực tay và sự quyết đoán của một người lính hoặc một bác sĩ phẫu thuật. Nhưng bà ta chắc chắn là một mắt xích quan trọng. Ông quay lại nhìn nhân viên an ninh Hans đang đứng đợi ở cuối hành lang.
"Anh Hans, hãy cử một người canh gác cửa khoang số 5. Không ai được ra vào cho đến khi chúng ta đến trạm tiếp theo. Và bây giờ, hãy dẫn tôi đến khoang số 6. Tôi muốn gặp người thư ký và 'vị khách giấu tên' kia."
Sterling bước đi, tiếng gậy gỗ mun gõ xuống sàn tàu vang lên nhịp nhàng. Trong đầu ông, sơ đồ của vụ án bắt đầu hiện ra những đường nối phức tạp. Nếu Von Hauser bị thuốc mê liều thấp trước khi bị cắt cổ, thì kẻ thủ ác phải có ít nhất mười phút để thực hiện hành vi mà không bị phát hiện. Nhưng tại sao lại là lúc 11 giờ 10 phút? Tại sao lại là đoạn đường này? Ông cần tìm ra mảnh giấy bị xé còn lại.