Khoang số 6 nằm ở cuối dãy hành lang toa hạng nhất, ngay sát cửa thông sang toa hạng thương gia. Đây là khoang có vị trí kín đáo nhất, và cũng là nơi duy nhất không có tên người đặt trong bản danh sách đăng ký ban đầu của nhà ga Vienna, chỉ ghi vỏn vẹn "Ông X và cộng sự". Trong kinh nghiệm của Cedric Sterling, những người muốn ẩn danh trên một chuyến tàu công cộng thường chỉ thuộc hai loại: những chính trị gia đang thực hiện nhiệm vụ bí mật, hoặc những kẻ tội phạm đang lẩn trốn.
Sterling ra hiệu cho Hans đứng lại phía sau. Ông không gõ cửa ngay mà áp tai vào vách gỗ. Bên trong là một sự im lặng tuyệt đối, không có tiếng lật giấy, không có tiếng thở, thậm chí không có tiếng sột soạt của quần áo. Điều này không tự nhiên đối với hai người đang thức.
Ông gõ cửa. Không có tiếng trả lời.
Sterling thử vặn tay nắm cửa. Nó đã bị khóa từ bên trong bằng cả chốt ngang và khóa chìa. Ông ra hiệu cho Hans mang chìa khóa vạn năng của nhân viên tàu tới. Khi cánh cửa mở ra, một luồng không khí lạnh ngắt tràn ra ngoài. Cửa sổ của khoang số 6 đang mở toang, màn cửa bằng lụa bay phần phật trong gió tuyết.
Trong khoang không có ai.
"Chúa ơi, họ đã nhảy xuống tàu sao?" Hans thốt lên, lao về phía cửa sổ nhìn xuống bóng tối mịt mù bên ngoài.
Sterling ngăn anh ta lại. "Nhìn kìa, anh Hans. Tốc độ của tàu lúc này là 60 dặm một giờ. Nhảy xuống ở đoạn này không khác gì tự sát. Hơn nữa, nhìn vào đệm ghế đi."
Sterling dùng đèn bão soi vào hai chiếc ghế nệm. Một chiếc ghế vẫn còn hằn sâu dấu vết của một người ngồi lâu, nhưng chiếc ghế còn lại – dành cho người thư ký – lại hoàn toàn phẳng phiu. Trên bàn, có hai chiếc cốc sứ. Một chiếc còn đầy cà phê đã đông đá, chiếc kia trống không nhưng có một lớp cặn màu trắng dưới đáy.
Sterling dùng kẹp lấy một chút cặn trắng, đưa lên mũi ngửi rồi nếm thử một đầu tăm rất nhỏ. "Thạch anh nghiền và Strychnine. Đây không phải thuốc ngủ, đây là thuốc độc liều cao. Người ngồi ở đây đã bị đầu độc."
"Nhưng cái xác đâu?" Hans lắp bắp.
Sterling không trả lời ngay. Ông quan sát khung cửa sổ. Trên gờ sắt của cửa sổ có một vết xước mới, và quan trọng hơn, có một sợi dây thừng mảnh nhưng cực kỳ chắc chắn vẫn còn buộc chặt vào móc treo rèm, đầu dây thả thòng xuống gầm toa tàu.
"Họ không nhảy xuống," Sterling nói, giọng ông đanh lại. "Họ đã leo xuống gầm tàu. Người 'thư ký' có lẽ đã bị sát hại và xác của anh ta được ném xuống sông khi tàu băng qua cầu Linz. Còn người chủ nhân... ông ta là kẻ đang săn lùng hoặc đang bị săn lùng."
Sterling cúi xuống gầm ghế và tìm thấy một chiếc vali nhỏ bằng kim loại bị bỏ lại. Nó được khóa bằng mã số – một công nghệ bảo mật khá tiên tiến vào thời điểm đó. Ông đặt tai vào lớp vỏ kim loại, dùng tay xoay nhẹ các vòng số. Những tiếng "tạch" rất nhỏ chỉ có những người thợ rèn hoặc những chuyên gia phá khóa mới nhận ra được.
3-1-1-2.
Chiếc vali bật mở. Bên trong không có tiền vàng hay đá quý. Chỉ có một tập bản đồ quân sự về vùng biên giới Áo-Hung và một loạt các bức ảnh chụp lén các nhân vật quan trọng trong chính phủ. Giữa những tập hồ sơ đó, Sterling tìm thấy nửa còn lại của mảnh giấy bị xé ở khoang số 4.
Khi ghép hai mảnh lại với nhau, dòng chữ hiện ra hoàn chỉnh: "Gặp nhau lúc 18:45 tại ranh giới toa số 6. Mang theo bản thiết kế pháo đài."
"Von Hauser không chỉ là lái buôn đồ cổ," Sterling giải thích cho Hans khi anh ta vẫn còn đang ngơ ngác. "Ông ta là một kẻ môi giới thông tin tình báo. Ông ta đã hẹn gặp người ở khoang số 6 này để bán bản thiết kế quân sự. Nhưng kẻ mua đã quyết định rằng giết người và cướp tài liệu sẽ rẻ hơn là trả tiền."
"Vậy kẻ ở khoang số 6 là hung thủ?"
"Có khả năng. Nhưng hãy nhớ lại vết cắt ở cổ Von Hauser. Nó đòi hỏi một sự điềm tĩnh tuyệt đối. Một kẻ đang vội vàng chạy trốn qua cửa sổ tàu sẽ không lãng phí thời gian để thực hiện một nhát cắt mang tính nghệ thuật y học như vậy."
Sterling đứng dậy, ánh mắt ông trở nên sâu thẳm. "Chúng ta có hai kẻ giết người trên tàu, anh Hans. Hoặc ít nhất là hai thế lực khác nhau đang thanh toán lẫn nhau. Một kẻ sử dụng dao mổ với độ chính xác của bác sĩ, và một kẻ sử dụng chất độc và kỹ năng leo trèo của một đặc vụ. Và tôi dám cá rằng, cả hai đều đang nhắm tới cùng một thứ mà Von Hauser đã giấu trước khi chết."
Đúng lúc đó, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía toa hạng thương gia. Sterling không chần chừ, ông cầm gậy lao đi với một tốc độ đáng kinh ngạc so với một người có đôi chân thương tật.
Tại khu vực lối đi giữa hai toa, một nhân viên phục vụ đang đứng run rẩy, tay chỉ vào phòng chứa đồ vải. Bên trong, Tiến sĩ Julian Aris đang đứng đó, tay cầm một con dao phẫu thuật đẫm máu. Dưới chân ông ta là một người đàn ông lạ mặt đang ôm bụng quằn quại.
"Tôi đang cứu anh ta!" Aris hét lên khi thấy Sterling và Hans ập tới. "Anh ta bị đâm bởi một kẻ đeo mặt nạ ở hành lang. Tôi chỉ đang cố gắng cầm máu!"
Sterling tiến lại gần, nhìn vào vết thương. Một vết đâm hẹp, sâu. Không phải nhát cắt ngang cổ như Von Hauser. Đây là một phong cách hoàn toàn khác. Ông nhìn vào mắt Aris, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của sự dối trá.
"Buông dao xuống, thưa Tiến sĩ," Sterling nói nhẹ nhàng nhưng đanh thép. "Bất kể ông đang cứu người hay giết người, sự hiện diện của ông ở đây vào lúc này là một sự trùng hợp quá lớn để tôi có thể bỏ qua."
Trong bóng tối của toa tàu, những bí mật ẩn giấu sâu bên trong từng vụ án mạng bắt đầu lộ diện. Sterling nhận ra rằng mình không chỉ đang đối đầu với một kẻ sát nhân, mà là một mạng lưới gián điệp và những âm mưu chính trị có thể làm rung chuyển cả Châu Âu. Mỗi toa tàu lúc này giống như một quân cờ trên bàn cờ của một đại sư giấu mặt, và ông – Cedric Sterling – phải tìm ra lỗ hổng trong nước đi của đối phương trước khi chuyến tàu dừng lại ở trạm cuối cùng: cái chết cho tất cả mọi người.