MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric Và Những Câu ChuyệnChương 5: PHÂN TÍCH QUỸ ĐẠO CỦA SỰ DỐI TRÁ

Cedric Và Những Câu Chuyện

Chương 5: PHÂN TÍCH QUỸ ĐẠO CỦA SỰ DỐI TRÁ

1,162 từ · ~6 phút đọc

Ánh đèn bão trong phòng chứa đồ vải chập chờn, đổ những bóng đen dài dằng dặc lên đống khăn trải bàn trắng tinh khôi nay đã lốm đốm những vệt máu tươi đỏ thẫm. Cedric Sterling đứng bất động, cây gậy gỗ mun đặt nhẹ lên sàn tàu, đôi mắt ông không rời khỏi bàn tay đang run rẩy của Tiến sĩ Julian Aris. Vị bác sĩ vẫn nắm chặt cán dao phẫu thuật, lưỡi dao bằng thép không gỉ sáng loáng dưới ánh đèn, tương phản gay gắt với chất lỏng sẫm màu đang nhỏ giọt xuống tấm thảm. Dưới chân họ, người đàn ông lạ mặt – kẻ được cho là đã bị tấn công – bắt đầu lịm đi, hơi thở đứt quãng và nông.

"Bỏ con dao xuống, Tiến sĩ. Đây không phải là yêu cầu, đây là mệnh lệnh của một người đang kiểm soát hiện trường," Sterling lặp lại, giọng ông phẳng lặng như mặt nước hồ mùa đông, nhưng ẩn chứa một uy lực không thể chối từ.

Aris thở hắt ra, chậm rãi đặt con dao lên một chiếc khay bạc gần đó. Ông ta giơ hai bàn tay đẫm máu lên như một cử chỉ đầu hàng. "Tôi nhắc lại, tôi là một bác sĩ. Tôi nghe thấy tiếng động, tôi chạy đến và thấy anh ta đang đổ gục. Tôi chỉ đang thực hiện nghĩa vụ y tế."

Sterling không đáp lời ngay. Ông tiến lại gần nạn nhân mới, quỳ một chân xuống – cái chân trái bị thương khẽ đau nhức nhưng ông phớt lờ nó. Ông quan sát vết đâm ở vùng bụng của người đàn ông. Nó nằm ở hạ sườn trái, một vị trí hiểm yếu nhưng nếu mục đích là giết người ngay lập tức, một sát thủ chuyên nghiệp sẽ chọn tim hoặc động mạch cổ như vụ Von Hauser.

"Vết đâm này đi từ dưới lên trên, tạo một góc khoảng 45 độ," Sterling lẩm bẩm, mắt ông liếc nhìn chiều cao của Aris rồi nhìn xuống nạn nhân. "Nếu ông đâm anh ta khi cả hai đang đứng đối diện, quỹ đạo này là không tưởng đối với sải tay của ông. Trừ khi... anh ta bị tấn công bởi một người thấp hơn, hoặc từ một tư thế thấp."

Sterling đứng dậy, rút từ túi áo ra một chiếc thước dây nhỏ bằng kim loại – một công cụ mà ông luôn mang theo từ thời còn phục vụ trong lực lượng đặc nhiệm để đo đạc tọa độ pháo binh. Ông đo khoảng cách từ vết máu đầu tiên trên sàn hành lang đến vị trí nạn nhân nằm.

"Mười bước chân," Sterling nói. "Nạn nhân đã cố gắng chạy trốn trước khi ngã gục vào đây. Tiến sĩ Aris, nếu ông là người đầu tiên tiếp cận, tại sao trên vạt áo sơ mi của ông lại có những tia máu bắn theo hình nan quạt? Trong y học thực tế, điều này chỉ xảy ra khi động mạch bị cắt đứt trong lúc người thực hiện hành vi đứng ở cự ly dưới hai feet. Khi một bác sĩ cứu người, họ quỳ xuống và áp lực máu đã giảm, máu sẽ thấm vào vải chứ không bắn tia."

Gương mặt Aris đanh lại. "Ông đang sử dụng cái thứ lý luận vật lý khô khan đó để buộc tội một người đang cứu mạng kẻ khác sao?"

"Tôi sử dụng sự thật khách quan," Sterling đáp. "Anh Hans, hãy đưa Tiến sĩ Aris về khoang riêng và khóa cửa lại. Thu giữ toàn bộ túi dụng cụ y tế của ông ta. Tôi cần kiểm tra xem liệu có con dao nào khác khớp với vết cắt trên cổ Von Hauser hay không."

Sau khi Aris bị áp giải đi, Sterling quay lại với nạn nhân đang hôn mê. Ông lục soát túi áo của anh ta và tìm thấy một huy hiệu nhỏ bằng đồng có hình chim ưng hai đầu – biểu tượng của mật vụ đế chế Áo-Hung. Đây chính là người "thư ký" ở khoang số 6 mà ông đã lầm tưởng là đã chết.

"Vậy ra, người chết dưới sông không phải là anh ta," Sterling tự nhủ. "Kẻ ở khoang số 6 đã dàn dựng một vở kịch mất tích để đánh lạc hướng. Nhưng tại sao anh ta lại quay lại đây? Và anh ta đang giữ thứ gì khiến cả Công nương Elena và có lẽ là cả Aris đều phải thèm khát?"

Sterling soi đèn xuống gầm tủ chứa đồ vải. Một vật thể nhỏ lấp lánh thu hút sự chú ý của ông. Đó là một chiếc khuy áo bằng bạc, nhưng hình dáng của nó rất lạ – nó có dạng một bánh răng nhỏ. Ông nhặt nó lên, cảm nhận sức nặng của nó. Đây không phải là trang sức thông thường; nó là một bộ phận của một thiết bị cơ khí tinh vi, có lẽ là một phần của bộ phận kích nổ hoặc một chiếc đồng hồ mật mã.

Sự liên kết giữa một nhà buôn đồ cổ tống tiền, một Công nương mang theo mùi thuốc súng, một bác sĩ phẫu thuật có hành vi bất thường và một mật vụ bị trọng thương đã tạo nên một bức tranh hỗn loạn. Tuy nhiên, Sterling biết rằng trong mọi sự hỗn loạn luôn có một hằng số. Hằng số đó chính là mục đích cuối cùng: bản thiết kế pháo đài đã biến mất.

Ông bước ra ngoài hành lang, nhìn về phía cuối con tàu. Màn sương ngoài cửa sổ dường như đang dày thêm, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt của vùng nông thôn Châu Âu. Ông cần phải phân tích mâu thuẫn giữa lời khai của Công nương và hiện trường tại khoang số 6. Tại sao cửa sổ lại mở? Tại sao lại có sợi dây thừng?

Mỗi bước đi của Sterling trên sàn tàu gỗ đều phát ra tiếng kêu kẽo kẹt đều đặn. Ông đang đếm nhịp tàu. Tốc độ đang giảm dần.

"Anh Hans!" Sterling gọi lớn. "Tại sao tàu lại chạy chậm lại? Chúng ta chưa đến trạm dừng theo lịch trình!"

"Tôi không biết, thưa Ngài! Để tôi đi hỏi nhân viên buồng lái!" Hans chạy vội về phía đầu tàu.

Sterling đứng một mình giữa hành lang vắng lặng. Một cảm giác bất an ập đến. Trong quân đội, việc giảm tốc độ đột ngột trong vùng hẻo lánh thường là dấu hiệu của một cuộc phục kích. Ông siết chặt cán gậy gỗ mun, bên trong đó giấu một lưỡi kiếm mỏng bằng thép Damascus – vũ khí cuối cùng của một người lính già.

Đoàn tàu rùng mình, tiếng kim loại nghiến lên đường ray chói tai vang vọng khắp các toa. Ánh đèn trong toa hạng nhất chớp tắt liên hồi rồi phụt tắt hoàn toàn, nhấn chìm mọi thứ vào bóng tối đặc quánh.