Trong bóng tối hoàn toàn của toa hạng nhất, mọi giác quan của Cedric Sterling đều được đẩy lên mức tối đa. Tiếng nhịp tim của chính ông hòa cùng tiếng hơi nước xì ra từ ống xả của đầu máy. Ông không di chuyển. Một đặc nhiệm kinh nghiệm biết rằng kẻ thù sẽ lợi dụng giây phút đầu tiên của bóng tối để hành động. Ông đứng sát vào vách toa, sử dụng gậy để dò tìm sự rung động trên mặt sàn.
Có tiếng bước chân. Rất nhẹ. Không phải tiếng ủng da của Hans, cũng không phải bước chân khập khiễng của chính ông. Đó là tiếng đệm chân bằng vải, lướt đi như một bóng ma.
"Ai đó?" Sterling hỏi, giọng ông bình thản đến đáng sợ.
Không có tiếng trả lời, chỉ có một luồng gió lạnh lướt qua vai ông. Sterling vung gậy ngang tầm ngực. Một tiếng "cộp" khô khốc vang lên khi gậy va phải một vật cứng nhưng dẻo dai. Ngay lập tức, một tia lửa nhỏ lóe lên từ một chiếc bật lửa cơ khí, soi sáng một gương mặt đeo mặt nạ lụa đen chỉ trong một giây trước khi nó lại biến mất vào bóng tối.
"Trò chơi trốn tìm này không phù hợp với một chuyến tàu tốc hành, thưa Ngài thư ký – hay tôi nên gọi Ngài là kẻ ám sát?" Sterling nói, tay ông bí mật mở chốt bí mật trên cán gậy.
Ánh đèn dầu hỏa ở cuối hành lang được thắp lại bởi một nhân viên tàu đang hốt hoảng. Ánh sáng trở lại, nhưng hành lang đã trống không. Tuy nhiên, trên sàn tàu ngay chỗ kẻ lạ mặt vừa đứng, có một vệt bùn đỏ – cùng loại bùn mà Sterling đã thấy trước khoang của Tiến sĩ Aris.
Sterling không đuổi theo. Ông quay lại khoang số 4 – hiện trường vụ án đầu tiên. Ông có một giả thuyết cần kiểm chứng. Ông bước vào bên trong, nơi xác của Von Hauser vẫn nằm đó dưới tấm vải liệm trắng. Ông lật tấm vải lên, tập trung vào bàn tay của nạn nhân, nơi có sợi chỉ màu xanh thẫm.
"Màu xanh thẫm của đồng phục nhân viên đường sắt," Sterling lẩm bẩm. "Nhưng nếu nhìn kỹ dưới ánh sáng đèn bão..." Ông đưa đèn lại gần. "Đây không phải là chỉ len bình thường. Đây là chỉ tơ tằm cao cấp, loại chỉ chỉ được dùng trong các loại quân phục đại lễ của sĩ quan cao cấp đế chế Nga."
Một mảnh ghép rơi vào đúng vị trí. Công nương Elena Petrovna. Sợi chỉ không đến từ hung thủ, nó đến từ vật mà Von Hauser đã nắm giữ trước khi chết. Một tấm bản đồ hoặc một bản thiết kế được bọc trong một lớp vải nhung xanh.
Sterling ngay lập tức đi tới khoang số 5 của Công nương. Lần này, ông không gõ cửa. Ông dùng sức mạnh của bờ vai, tông mạnh vào cánh cửa gỗ. Cửa mở toang. Công nương Elena đang đứng bên cửa sổ mở, tay bà ta đang cầm một bọc vải xanh thẫm, chuẩn bị ném nó ra ngoài màn đêm.
"Đừng làm thế, Công nương," Sterling giơ tay ra. "Nếu bà ném nó đi, bà không chỉ ném đi bằng chứng, mà còn ném đi cơ hội duy nhất để bà sống sót khi đoàn tàu này dừng lại."
Elena quay lại, gương mặt bà ta tràn đầy vẻ tuyệt vọng. "Ông không hiểu đâu, Sterling. Đây không phải là về một pháo đài. Đây là về danh sách những kẻ phản bội trong quân đội Nga. Nếu thứ này rơi vào tay Von Hauser, hắn sẽ bán nó cho người Đức. Nếu nó rơi vào tay mật vụ Áo, gia đình tôi sẽ bị tàn sát."
"Và đó là lý do bà đã thuê Tiến sĩ Aris?" Sterling hỏi, tiến thêm một bước. "Hay chính ông ta là kẻ đứng sau tất cả?"
"Aris là em họ của tôi," Elena thú nhận, giọng bà ta run rẩy. "Ông ấy là bác sĩ phẫu thuật quân y đã giải ngũ. Ông ấy đồng ý giúp tôi lấy lại tập hồ sơ. Nhưng ông ấy đã thề là sẽ không giết người! Ông ấy chỉ nói là sẽ đánh thuốc mê hắn!"
"Kế hoạch của các người đã bị một kẻ thứ ba can thiệp," Sterling giải thích, giọng ông trở nên sắc bén. "Kẻ ở khoang số 6. Hắn đã quan sát các người. Hắn biết Aris sẽ đánh thuốc Von Hauser vào lúc 11 giờ đêm. Hắn đã đợi Aris rời đi sau khi tiêm thuốc mê, rồi lẻn vào thực hiện nhát cắt để đổ tội cho vị bác sĩ. Hắn muốn cả tập hồ sơ và một kẻ thế mạng hoàn hảo."
"Vậy kẻ đó là ai?"
"Là người duy nhất trên tàu này có khả năng di chuyển giữa các toa bằng cách leo bên ngoài cửa sổ, người am hiểu về lịch trình giảm tốc độ của tàu để tẩu thoát," Sterling quay nhìn về phía cửa khoang đang mở, nơi Hans vừa xuất hiện với vẻ mặt hớt hải.
"Ngài Sterling! Người lái tàu nói có một người đã cưỡng ép họ giảm tốc độ ở khúc cua phía trước!" Hans hét lên.
Sterling nhìn vào đôi ủng của Hans. Vết bùn đỏ.
Một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm khoang tàu. Sterling nhận ra sai lầm của mình. Ông đã quá tập trung vào những hành khách quý tộc mà quên mất rằng kẻ có quyền kiểm soát đoàn tàu cao nhất chính là những người vận hành nó. Hans không phải là một nhân viên an ninh bình thường. Cách anh ta đứng, cách anh ta cầm đèn, tất cả đều mang phong thái của một người lính đã qua đào tạo chuyên sâu – giống như chính Sterling.
"Anh Hans," Sterling nói, tay ông nắm chặt lưỡi kiếm giấu trong gậy. "Vết bùn đỏ trên ủng của anh... nó không đến từ ga Vienna. Nó đến từ khu vực ven sông Linz, nơi mà anh đã ném xác người mật vụ thực sự xuống, trước khi chiếm đoạt danh tính của anh ta để lên tàu với vai trò an ninh."
Hans mỉm cười. Đó không phải là nụ cười của một nhân viên phục vụ, mà là nụ cười của một thợ săn đã bị lộ diện. "Ngài Sterling, tôi luôn ngưỡng mộ sự nhạy bén của các cựu đặc nhiệm Anh. Nhưng ông đã già rồi. Một cái chân đau không thể đấu lại một người đang ở đỉnh cao phong độ."
Hans rút ra một khẩu súng lục ổ quay cỡ nhỏ từ trong áo khoác. "Đưa tập hồ sơ đây, Công nương. Và Ngài Sterling, xin hãy đứng yên. Tôi không muốn phải lãng phí thêm một viên đạn nào nữa trên chuyến tàu này."
Sterling đứng thẳng người, gậy chống vững chãi. "Anh biết không, Hans? Trong quân đội, có một nguyên tắc khoa học về đạn đạo: trong một không gian hẹp và rung lắc như toa tàu, quỹ đạo của một viên đạn là thứ khó kiểm soát nhất. Nhưng quỹ đạo của một lưỡi kiếm thì ngược lại."
Bên ngoài, đoàn tàu nghiến phanh rít lên một hồi dài. Trận chiến cuối cùng trong không gian chật hẹp của khoang số 5 sắp sửa bắt đầu, nơi mà sự thật sẽ được phân định bằng cả trí tuệ lẫn máu trắng của thép.