MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric ValeriusChương 12: Mật mã trong lòng Thánh đường

Cedric Valerius

Chương 12: Mật mã trong lòng Thánh đường

2,167 từ · ~11 phút đọc

Rome hiện ra dưới ánh hoàng hôn như một bảo tàng khổng lồ được tạc từ đá cẩm thạch và sự kiêu hãnh của hàng thiên niên kỷ. Đó là thời kỳ mà những chiếc xe ngựa cổ điển bắt đầu phải chia sẻ không gian với những đường dây điện tín chăng ngang các quảng trường cổ kính, và tiếng chuông từ hàng trăm nhà thờ vẫn vang vọng đều đặn, át đi tiếng ồn ào của một xã hội đang bước vào ngưỡng cửa của kỷ nguyên hiện đại. Đối với Cedric Valerius, Rome không phải là thành phố của tình yêu hay tôn giáo; đó là một bài toán hình học phức tạp được xây dựng chồng chéo lên nhau, nơi mỗi lớp bụi thời gian đều che giấu một bí mật kiến trúc chết người.

Họ đến Quảng trường Thánh Peter khi những chiếc bóng của các hàng cột cao vút bắt đầu kéo dài trên mặt đất. Nhà thờ Thánh Peter sừng sững phía trước, một kiệt tác của Michelangelo và Bernini, đại diện cho đỉnh cao của sự đối xứng và đức tin. Nhưng trong túi áo của Valerius, bản đồ từ "Di chúc của người thợ xây" đang chỉ ra một thực tại khác: bên dưới vẻ tráng lệ ấy là một hệ thống hầm mộ và đường dẫn khí cổ xưa đang bị Hội Huynh Đệ lợi dụng.

“Wiggins, hãy nhìn vào sự sắp xếp của các hàng cột bao quanh quảng trường này,” Valerius nói, giọng ông trầm thấp khi họ đứng nép dưới bóng râm của đài phun nước. “Michelangelo thiết kế mái vòm này dựa trên những tỉ lệ toán học mà ông tin rằng sẽ nối liền mặt đất với thiên đường. Nhưng Hội Huynh Đệ tin rằng nếu chúng có thể làm chao đảo trục chính của mái vòm này dù chỉ một phần mười độ, toàn bộ biểu tượng của Giáo hội sẽ sụp đổ theo nghĩa đen.”

“Chúng định phá hủy nơi này sao?” Wiggins thảng thốt, mắt nhìn lên đỉnh mái vòm cao ngất. “Đó là một tội ác chống lại cả nhân loại.”

“Chúng không phá hủy bằng thuốc nổ, Wiggins. Chúng phá hủy bằng sự cộng hưởng. Bản đồ của cha tôi ghi chú về một 'Điểm âm thanh' nằm sâu trong hầm mộ cổ Necropolis, ngay bên dưới bàn thờ chính. Nếu đặt một máy phát rung động tần số thấp tại đó, những rung chấn sẽ truyền dọc theo các trụ đỡ và xé toạc mái vòm từ bên trong.”

Để thâm nhập vào Vatican mà không gây chú ý, Valerius đã sắp xếp một cuộc gặp với Hồng y d’Albi, một người bạn cũ của gia đình Valerius và là một trong số ít người trong Giáo hội hiểu được sự nguy hiểm của các hội kín kiến trúc. Họ được dẫn vào qua lối cửa bí mật của thư viện Vatican, nơi mùi của những bản thảo da dê và nhang trầm bao phủ không gian.

“Cedric, con đang đi vào một nơi mà ngay cả ánh sáng của Chúa cũng khó lòng chạm tới,” Hồng y d’Albi nói, gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu. “Hầm mộ Necropolis đã bị phong tỏa vì những đợt sụt lún bất thường. Nhưng các tu sĩ báo cáo rằng họ vẫn nghe thấy tiếng kim loại va chạm từ dưới lòng đất vào mỗi đêm khuya.”

“Đó không phải là sự sụt lún tự nhiên, thưa Hồng y,” Valerius đáp, tay ông kiểm tra chiếc đèn pin và bộ dụng cụ cơ khí mang theo. “Đó là tiếng máy móc đang khoan vào nền móng lịch sử.”

Dưới sự dẫn dắt của d’Albi, Valerius và Wiggins bước xuống lối vào hầm mộ cổ. Không khí ở đây đặc quánh mùi đất ẩm và sự tĩnh lặng đến rợn người. Dưới ánh đèn pin, những ngôi mộ cổ từ thời La Mã hiện ra với những bức phù điêu mờ nhạt. Valerius không nhìn vào các bức tượng; ông tập trung vào độ dốc của sàn đá và sự rung động nhỏ nhất dưới chân gậy.

“Dừng lại,” Valerius đột ngột ra lệnh. Ông quỳ xuống, áp tai vào sàn đá. “Tiếng pittông thủy lực. Cách chúng ta khoảng năm mươi mét về phía Đông Bắc, ngay bên dưới lăng mộ của các Giáo hoàng.”

Họ len lỏi qua những lối đi hẹp, nơi những bộ xương khô nằm yên lặng trong các hốc tường. Cuối hành lang, một cánh cửa đá bị đục một lỗ nhỏ để dẫn dây cáp điện vào bên trong. Valerius nhìn qua khe hở.

Bên trong căn phòng ngầm rộng lớn, một thiết bị khổng lồ bằng thép và đồng đang được lắp đặt. Nó trông giống như một chiếc chuông ngược khổng lồ, với những thanh rung động nối thẳng vào các cột trụ đá của nhà thờ phía trên. Đứng bên cạnh thiết bị là một người đàn ông mặc áo choàng đỏ của một giám mục, nhưng gương mặt lại mang một vẻ sắc lạnh và vô hồn của kẻ kiến trúc sư điên cuồng.

“Giám mục Moretti,” Valerius lẩm bẩm. “Hắn là kẻ nội gián của Hội ngay trong lòng Vatican.”

Moretti đang điều chỉnh một bảng điều khiển phức tạp. Hắn không hề hay biết rằng sự hiện diện của Valerius đang ở rất gần.

“Wiggins, đây là kế hoạch,” Valerius thì thầm. “Thiết bị này hoạt động dựa trên nguyên lý cân bằng động lực học. Nếu chúng ta làm lệch trục quay của quả nặng bên trong, nó sẽ tự triệt tiêu các sóng rung thay vì khuếch đại chúng. Cậu phải vòng ra phía tủ điện phía sau và cắt nguồn năng lượng khi tôi ra hiệu.”

Valerius bước ra khỏi bóng tối, chiếc gậy mun gõ xuống sàn hầm mộ tạo ra tiếng vang khô khốc. Moretti giật mình quay lại, đôi mắt hắn lóe lên tia nhìn độc địa.

“Cedric Valerius. Con trai của Arthur tội nghiệp,” Moretti mỉm cười, một nụ cười không có chút lòng thành. “Ngươi đến đây để chứng kiến sự sụp đổ của một trật tự cũ sao? Nhà thờ này đã đứng vững quá lâu dựa trên những lời dối trá. Chúng ta sẽ trả nó về với cát bụi để xây dựng một đền thờ của lý trí.”

“Lý trí không bao giờ đòi hỏi sự hủy diệt, Moretti,” Valerius tiến lại gần, phong thái vẫn điềm tĩnh như đang đứng trong phòng đọc sách ở London. “Những gì ông đang làm là sự cuồng tín được bọc dưới lớp vỏ của toán học. Ông đã tính toán sai hệ số giãn nở của đá travertine dưới áp lực nhiệt của máy phát. Nếu ông khởi động nó bây giờ, chính căn hầm này sẽ sụp xuống trước khi mái vòm phía trên kịp rung động.”

Moretti cười lớn, tay hắn đặt lên cần gạt khởi động. “Ngươi luôn cố gắng dùng logic để đe dọa chúng ta. Nhưng bản vẽ của Alistair Vane là hoàn hảo. Trái tim của nhà thờ này sẽ ngừng đập trong năm phút nữa.”

Hắn gạt mạnh cần điều khiển. Thiết bị bắt đầu phát ra một tiếng gầm rú trầm đục, làm rung chuyển cả những bức tường hầm mộ. Bụi đá rơi xuống từ trần hầm.

“Wiggins! Ngay bây giờ!” Valerius hét lớn.

Wiggins lao về phía tủ điện, nhưng hai kẻ tay sai của Hội từ bóng tối lao ra chặn đường anh. Valerius vung gậy, một cơ chế lò xo bật ra phóng một sợi dây thép quấn chặt lấy tay một tên sát thủ, đồng thời ông dùng chân gậy đánh mạnh vào hạ bộ của tên còn lại.

Trong lúc hỗn loạn, Moretti rút ra một khẩu súng lục nhỏ từ dưới lớp áo choàng. Hắn nhắm vào Valerius. Nhưng đúng lúc đó, một cơn rung chấn mạnh mẽ từ thiết bị khiến sàn nhà chao đảo. Viên đạn bay chệch hướng, găm vào một bình chứa dầu bôi trơn cạnh máy phát.

Lửa bùng lên ngay lập tức. Wiggins đã thành công trong việc cắt đứt các sợi dây điện chính, nhưng thiết bị đã đạt đến ngưỡng quán tính nhất định. Nó vẫn tiếp tục rung động, tiếng rít chói tai xé toạc không gian ngầm.

Valerius lao về phía máy phát. Ông dùng chiếc gậy của mình, luồn vào khe hở của các bánh răng đang xoay điên cuồng. Tiếng kim loại nghiến vào nhau chói tai. Cái chân đau của ông quỵ xuống dưới áp lực, nhưng ông vẫn nghiến răng giữ chặt.

“Sự đối xứng... phải bị phá vỡ!” Valerius gầm lên.

Ông đẩy mạnh chuôi gậy, kích hoạt một khối thuốc nổ nhỏ bên trong đầu gậy—vốn là công cụ phá vỡ chốt cửa của đặc nhiệm. Một tiếng nổ đanh gọn vang lên. Trục chính của máy phát bị gãy gập, những thanh rung động văng ra khắp nơi.

Thiết bị dừng lại trong một tiếng rít dài và tắt lịm. Ngọn lửa từ bình dầu bắt đầu lan rộng, chiếu sáng gương mặt tuyệt vọng của Moretti. Hắn nhìn công trình cả đời mình bị phá hủy trong tích tắc.

“Không... không thể như thế này được!” Moretti điên cuồng lao vào ngọn lửa để cứu vãn bảng điều khiển.

“Rời khỏi đây ngay, Moretti! Căn hầm sắp sập rồi!” Valerius gọi to, nhưng vị giám mục sa ngã đã bị nuốt chửng bởi khói đen và sự cuồng tín của chính mình.

Valerius và Wiggins dìu nhau chạy ngược lại lối hành lang cũ khi những tảng đá lớn bắt đầu rơi xuống từ trần hầm mộ. Khi họ thoát ra được thư viện Vatican, một tiếng nổ trầm từ lòng đất rung chuyển toàn bộ quảng trường Thánh Peter, nhưng mái vòm vĩ đại vẫn đứng vững, kiêu hãnh dưới bầu trời đêm đầy sao.

Hồng y d’Albi đón họ với hơi thở dồn dập. “Các con ổn chứ? Chuyện gì đã xảy ra?”

“Hầm mộ Necropolis đã bị lấp kín hoàn toàn, thưa Hồng y,” Valerius nói, ông đứng tựa vào tường, hơi thở mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh. “Bí mật của Moretti đã được chôn vùi vĩnh viễn cùng với hắn. Vatican sẽ an toàn, ít nhất là trong thời điểm này.”

Sáng hôm sau, Rome thức dậy như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Khách du lịch vẫn đổ về quảng trường, các linh mục vẫn cử hành thánh lễ. Không ai hay biết rằng chỉ vài giờ trước, nền móng của đức tin Châu Âu đã suýt bị đánh sụp bởi một bản vẽ điên rồ.

Valerius ngồi trong một quán cà phê nhỏ nhìn ra sông Tiber, tay ông đang tỉ mỉ sửa lại chiếc gậy mun đã bị hư hại. Wiggins ngồi đối diện, đang đọc một tờ báo địa phương.

“Họ đưa tin về một vụ nổ gas nhỏ dưới lòng đất do hệ thống đường ống cũ,” Wiggins nói. “Ngài có nghĩ là Hội Huynh Đệ sẽ dừng lại không?”

“Chúng ta vừa phá hủy một 'Điểm rung động', nhưng vòng tròn vẫn còn tám điểm nữa trên bản đồ,” Valerius đáp, mắt ông nhìn về phía những cây cầu cổ kính nối liền hai bờ thành phố. “Mỗi cái chết của một kiến trúc sư chỉ khiến kẻ đứng sau thận trọng hơn. Alistair Vane có thể đã chết, nhưng ý tưởng của hắn là một thứ virus kiến trúc.”

Ông rút trong túi ra một mảnh giấy cháy sém mà ông lấy được từ bảng điều khiển của Moretti. Trên đó là một danh sách các địa danh tiếp theo.

“Điểm đến tiếp theo là Madrid, Wiggins. Nhưng chúng ta sẽ không đi bằng đường bộ. Hội đang kiểm soát các tuyến tàu hỏa. Chúng ta sẽ đi đường thủy. Tôi cần một khoảng thời gian giữa đại dương để suy ngẫm về một biến số mà tôi chưa tính đến trong phương trình này.”

“Biến số gì thưa ngài?”

Valerius nhìn vào biểu tượng vòng tròn mười ba điểm trên mảnh giấy. “Ai là kẻ đã cung cấp tài chính cho tất cả những thiết bị này? Những chiếc máy phát rung động, những bình khí Sarin ở Berlin... đó không phải là thứ mà một hội kín có thể tự chế tạo trong bóng tối. Có một ngân hàng, một thế lực tài chính khổng lồ đứng sau họ.”

Rome lùi lại phía sau trong ánh nắng chói chang, mang theo những bí mật của hầm mộ và những linh hồn sa ngã. Cedric Valerius lại tiếp tục hành trình của mình, một người đàn ông đơn độc đi ngược lại dòng chảy của một thời đại đang bị thao túng bởi những kiến trúc sư của bóng tối.

Chiếc gậy mun của ông, dù đã sứt mẻ, vẫn gõ xuống sàn đá với một nhịp điệu kiên định—nhịp điệu của một người thợ xây chân chính đang tìm cách sửa chữa một thế giới đã bị đặt sai những viên gạch đầu tiên.