MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric ValeriusChương 5: Bóng ma trong hầm mộ Istanbul

Cedric Valerius

Chương 5: Bóng ma trong hầm mộ Istanbul

2,294 từ · ~12 phút đọc

Khi chuyến tàu tốc hành Phương Đông trườn mình qua dải đất hẹp nối liền hai lục địa, bầu trời Istanbul hiện ra với một màu vàng rực rỡ của nắng chiều đổ xuống những ngọn tháp nhọn của các thánh đường. Đó là thời đại mà Đế chế Ottoman đang cố gắng gồng mình giữ lại ánh hào quang cuối cùng trước làn sóng hiện đại hóa từ phương Tây. Những con phố dốc đứng, hẹp và lát đá gồ ghề của quận Galata đầy rẫy mùi gia vị nồng nàn trộn lẫn với mùi cà phê và khói thuốc từ những quán trà ven đường. Đối với một người phương Tây như Cedric Valerius, Istanbul không chỉ là một thành phố; đó là một mê cung của những bí mật được chồng chất qua hàng ngàn năm lịch sử.

Valerius bước xuống ga tàu, chân đau khiến ông phải dồn sức nặng nhiều hơn vào chiếc gậy mun. Wiggins đi bên cạnh, đôi mắt không ngừng quan sát đám đông hỗn tạp xung quanh. Sau vụ tự sát của Đại tá Arbuthnot trên tàu, một không khí u ám vẫn bao trùm lấy họ.

“Chúng ta đang tìm kiếm điều gì ở đây, thưa ngài?” Wiggins hỏi khi họ bước lên một chiếc xe ngựa cũ kỹ để về phía khu phố cổ. “Bản đồ của Rossi chỉ là một mớ những ký hiệu hình học chồng chéo.”

“Rossi không chỉ buôn đồ cổ, ông ta là một chuyên gia về khảo cổ học bị sa thải vì những lý luận điên rồ về các giáo phái toán học cổ đại,” Valerius đáp, mắt ông dõi theo những bức tường thành cổ kính đang lướt qua. “Ký hiệu vòng tròn bị cắt ngang không phải là sản phẩm của một trí tuệ hiện đại. Nó là 'Món nợ của kiến trúc sư', một mật mã từ thời kỳ phục hưng của Byzantine. Kẻ đứng sau chúng ta đang cố gắng hoàn thiện một vòng lặp lịch sử.”

Họ dừng chân tại một quán trọ nhỏ nằm gần vòm cổng của vương cung thánh đường cổ xưa. Đêm Istanbul đến nhanh với những tiếng gọi cầu nguyện vang vọng từ các tháp cao, tạo nên một không gian huyền bí và có phần rùng rợn. Valerius trải bản đồ của Rossi lên bàn gỗ, dưới ánh sáng của một ngọn đèn dầu đơn độc.

“Hãy nhìn xem, Wiggins. Nếu ta đặt sơ đồ các vụ án ở London và Vienna lên bản đồ này, chúng không hề ngẫu nhiên. Chúng tạo thành một đường xoắn ốc vàng (Golden Spiral) hướng thẳng về phía này—hệ thống hầm chứa nước ngầm Basilica Cistern.”

“Ngài nghĩ hắn đang ở đó?”

“Hắn không ở đó. Hắn muốn chúng ta tìm thấy thứ gì đó ở đó. Một thứ sẽ giải thích cho toàn bộ chuỗi hành động tàn ác này. Hãy chuẩn bị đèn pin và dây thừng. Chúng ta sẽ đi vào lúc nửa đêm khi lính gác đổi ca.”

Lòng đất Istanbul là một thế giới hoàn toàn khác. Khi Valerius và Wiggins lẻn qua lối vào bí mật được ẩn giấu sau một cửa hàng thảm cũ, họ cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của nhiệt độ. Không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Dưới ánh đèn pin cầm tay—một thành tựu kỹ thuật mới nhất mà Valerius luôn mang theo—hàng trăm cột đá khổng lồ hiện ra như một khu rừng bằng đá mọc ngược từ dưới nước.

Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn “tỏng, tỏng” tạo nên một nhịp điệu ám ảnh. Chiếc chân của Valerius khẽ run khi ông phải di chuyển trên những lối đi hẹp, trơn trượt bằng gỗ bắc ngang qua mặt nước tối thẫm.

“Dừng lại,” Valerius đột ngột ra lệnh.

Ông chiếu đèn xuống mặt nước phía dưới lối đi. Có thứ gì đó đang trôi nổi. Khi ánh sáng rọi trúng, Wiggins không kìm được tiếng nấc khan. Đó là thi thể của một người đàn ông mặc trang phục của lính gác đế chế, nhưng cổ họng anh ta bị quấn chặt bởi một sợi dây lụa màu vàng—loại lụa thượng hạng chỉ thấy trong cung điện Sultan.

“Hắn đã ở đây trước chúng ta không quá một giờ,” Valerius quan sát vết thắt. “Sợi dây này được quấn theo quy luật của nút thắt vô tận. Một lần nữa, sự đối xứng và toán học.”

Họ tiếp tục tiến sâu vào bên trong, cho đến khi đến được khu vực có bức tượng đầu nữ thần Medusa bị đặt ngược. Đây là nơi sâu nhất và bí ẩn nhất của hầm chứa nước. Giữa những cột đá, một bục đá bằng phẳng hiện ra, trên đó có một vật thể lạ đang phát sáng nhẹ dưới ánh đèn.

Đó là một thiết bị cơ khí bằng đồng, phức tạp với vô số bánh răng và kim chỉ. Nó trông giống như một chiếc đồng hồ thiên văn nhưng lại có hình dáng của một ngôi sao mười hai cánh.

“Đây là thứ mà Rossi đã tìm kiếm cả đời,” Valerius thầm thì, lần đầu tiên giọng ông có chút biến đổi. “Nó được gọi là 'Kẻ cân bằng thời gian'. Theo truyền thuyết, nó được dùng để tính toán các điểm hội tụ của đại họa trong lịch sử.”

Bỗng nhiên, một tiếng cười vang vọng khắp hầm đá, không thể xác định được hướng phát ra do sự dội âm của các cột đá khổng lồ.

“Rất ấn tượng, Ngài Valerius. Logic của ông vẫn sắc sảo như một lưỡi dao phẫu thuật vậy.”

“Ra mặt đi,” Valerius đứng thẳng, tay siết chặt lấy chiếc gậy mun, đôi mắt xám quét qua những khoảng tối giữa các cột đá. “Trò chơi trốn tìm này nên kết thúc ở đây.”

Một bóng người bước ra từ sau cột đá lớn nhất. Đó không phải là một kẻ sát nhân trông dữ tợn, mà là một người đàn ông trung niên với gương mặt trí thức, mặc bộ đồ du lịch phương Tây hết sức lịch lãm. Ông ta cầm trên tay một chiếc ba-toong khác, nhưng bằng bạc sáng bóng.

“Giáo sư Aris?” Wiggins thốt lên kinh ngạc. “Người mà chúng ta định hỏi ý kiến về thần học ở London?”

“Giáo sư Aris đã chết từ ba tháng trước tại một phòng khách sạn ở Paris rồi, Wiggins,” Valerius lạnh lùng nói. “Người đứng trước mặt chúng ta là kẻ đã chiếm đoạt danh tính của ông ấy. Hoặc có thể nói, giáo sư chính là cái mặt nạ đầu tiên mà hắn sử dụng.”

Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười đầy sự kiêu ngạo của một kẻ đứng trên cao nhìn xuống. “Tên tôi là Julian Vane, mặc dù cái tên đó giờ cũng chẳng còn quan trọng. Tôi là người kiến trúc sư của sự trật tự mới. Ông thấy đấy, Valerius, thế giới này đang chìm vào hỗn loạn. Công nghiệp, chiến tranh, lòng tham... tất cả đều là những biến số sai lệch. Tôi chỉ đang thực hiện những phép trừ cần thiết để đưa nhân loại trở về với sự cân bằng của hình học thánh thiêng.”

“Bằng cách giết một nhạc trưởng, một kế toán và một đại tá sao?” Valerius hỏi, giọng ông vẫn giữ vẻ trung tính dù ngón tay đang âm thầm dịch chuyển một lẫy nhỏ trên chuôi gậy của mình.

“Họ là những mắt xích yếu ớt. Cái chết của họ tạo ra những rung động cần thiết. Nhạc trưởng Von Becker là sự kiêu ngạo, Arbuthnot là sự hối hận muộn màng, và Rossi... Rossi là kẻ sở hữu chìa khóa nhưng không xứng đáng với nó.”

Vane bước lại gần bục đá, tay vuốt ve thiết bị đồng. “Hôm nay, dưới lòng đất của Istanbul, khi các vì sao nằm đúng vị trí của chúng trên 'Kẻ cân bằng', một kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu. Và ông, Valerius, ông là nốt nhạc cuối cùng để hoàn thiện bản giao hưởng này. Một thám tử tượng trưng cho logic tuyệt đối bị tiêu diệt bởi chính thứ logic mà ông tôn thờ.”

Đột nhiên, Vane nhấn một nút trên thiết bị đồng. Một tiếng rít nhỏ vang lên, và từ những kẽ đá trên trần hầm, một loại khí màu xanh nhạt bắt đầu tỏa ra.

“Khí clo trộn với tinh dầu thuốc phiện,” Valerius nhận diện ngay lập tức. “Hắn định làm chúng ta tê liệt trước khi nước dâng lên.”

“Đúng vậy,” Vane lùi lại phía lối thoát hiểm duy nhất. “Hệ thống van nước đã được mở. Trong mười phút nữa, nơi này sẽ trở thành mộ phần của ông. Chúc ngủ ngon, Ngài Valerius.”

Vane quay lưng định chạy đi, nhưng một âm thanh “tách” khô khốc vang lên. Một mũi tên nhỏ từ đầu chiếc gậy của Valerius bay ra với tốc độ cực nhanh, găm trúng vào bắp chân của Vane. Hắn ngã khuỵu xuống, hét lên đau đớn.

“Đừng bao giờ đánh giá thấp một cựu đặc nhiệm về khả năng tác chiến, ngay cả khi ông ta đã giải ngũ,” Valerius chậm rãi tiến lại gần kẻ đang nằm dưới đất.

Nước bắt đầu tràn vào sàn gỗ, dâng lên đến mắt cá chân. Khí độc bắt đầu làm mắt Wiggins cay xè.

“Wiggins, dùng khăn thấm nước muối đeo vào mũi! Mau lên!” Valerius ra lệnh trong khi dùng gậy ép vào cổ họng của Vane. “Tắt thiết bị đó ngay, hoặc tôi sẽ để ông chết đuối trước khi khí độc kịp ngấm.”

Vane cười trong đau đớn, máu từ chân chảy ra nhuộm đỏ làn nước đang dâng. “Vô ích thôi. Cơ chế đã được khóa bằng mật mã mười hai chữ số. Ông không bao giờ giải được nó trong mười phút.”

Valerius nhìn vào thiết bị đồng. Các bánh răng đang xoay điên cuồng. Ông không hoảng loạn. Ông nhắm mắt lại, trong đầu ông hiện lên tất cả các vụ án: vòng tròn ở London, bản nhạc ở Vienna, những quân bài Tarot trên tàu.

“Số mười hai không phải là chìa khóa,” Valerius lẩm bẩm. “Đó là số mười ba. Điểm mù của vòng tròn.”

Ông đưa tay xoay ngược một bánh răng nhỏ nhất nằm ở trung tâm, vị trí mà bình thường không ai chạm vào vì sợ làm hỏng máy. Tiếng kim loại nghiến vào nhau kèn kẹt, rồi một tiếng “rắc” vang lên. Toàn bộ thiết bị dừng lại. Tiếng nước chảy cũng ngưng bặt.

Căn hầm lại chìm vào sự im lặng nghẹt thở. Khí độc dần tan đi theo các khe gió tự nhiên. Valerius đứng dậy, hơi thở ông hơi dồn dập, gương mặt vẫn lạnh lùng nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi cùng cực.

“Làm sao... làm sao ông biết?” Vane thều thào hỏi, gương mặt hắn giờ đây tràn đầy sự thất vọng.

“Vì sự hoàn hảo tuyệt đối không tồn tại trong tự nhiên, Vane. Một vòng tròn hoàn hảo là một vòng tròn chết. Luôn có một sai số nhỏ, một điểm mà logic phải nhường chỗ cho sự ngẫu nhiên của con người. Ông đã quá tự tin vào những công thức của mình mà quên mất rằng chính ông cũng chỉ là một biến số đầy lỗi.”

Lực lượng lính gác địa phương, được báo động bởi những tín hiệu mà Valerius đã sắp đặt từ trước với tòa đại sứ, ập vào hầm đá. Vane bị xích lại và lôi đi, nhưng trước khi khuất bóng, hắn vẫn ngoái lại nhìn Valerius với một ánh mắt kỳ lạ—không phải hận thù, mà là một sự tò mò bệnh hoạn.

“Chúng ta sẽ còn gặp lại, Valerius. Đây không phải là vòng tròn duy nhất trên thế giới này.”

Khi trở lại mặt đất, bình minh đã bắt đầu ló rạng trên eo biển Bosphorus. Valerius đứng trên bến cảng, nhìn những con tàu bắt đầu ra khơi. Wiggins đứng bên cạnh, tay vẫn còn run.

“Mọi chuyện thực sự kết thúc rồi chứ thưa ngài?”

Valerius rút từ trong túi ra mảnh giấy vẽ biểu tượng vòng tròn. Ông vò nát nó và thả xuống dòng nước đang chảy xiết.

“Một chương đã đóng lại, Wiggins. Nhưng bóng tối không bao giờ biến mất, nó chỉ chuyển từ hình thái này sang hình thái khác. Vane chỉ là kẻ phát ngôn cho một thứ gì đó lớn hơn nhiều. Một tổ chức hoặc một tư tưởng đang len lỏi vào nền móng của Châu Âu hiện đại.”

Ông quay người, chiếc gậy mun gõ xuống sàn gỗ bến tàu nghe chắc nịch.

“Chúng ta sẽ đi đâu bây giờ, thưa ngài? Về London chứ?”

“Không,” Valerius nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tia nắng đầu tiên đang nhuộm đỏ mặt biển. “Chúng ta sẽ đi Paris. Tôi muốn tìm hiểu xem 'Giáo sư Aris' thực sự đã chết như thế nào. Cuộc điều tra này không kết thúc ở đây, nó chỉ vừa mới thực sự bắt đầu bước vào giai đoạn thực tế nhất.”

Dưới ánh sáng ban mai, thám tử Cedric Valerius lại tiếp tục bước đi trên hành trình đơn độc của mình. Giữa một thế giới đang biến chuyển không ngừng, nơi mà khoa học và tội ác đang bắt tay nhau để tạo nên những cơn ác mộng mới, ông vẫn là người giữ lửa cho logic và sự thật—dù cái giá phải trả đôi khi là sự bình yên của chính tâm hồn mình.

Istanbul lùi lại phía sau với những tháp chuông và hầm mộ, mang theo bí mật về một vụ án mạng xuyên lục địa đã được hóa giải bằng trí tuệ, nhưng cũng mở ra một cánh cửa dẫn đến những âm mưu đen tối hơn trong tương lai.