MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric ValeriusChương 6: Bóng ma trong nhà xác Paris

Cedric Valerius

Chương 6: Bóng ma trong nhà xác Paris

2,227 từ · ~12 phút đọc

Kinh đô Ánh sáng đón chào Cedric Valerius bằng một cơn mưa phùn dai dẳng, thứ mưa không đủ để làm sạch những con phố đầy bùn đất nhưng lại thừa sức khiến cái chân thương tật của ông đau nhức dữ dội. Đó là thời kỳ mà Tháp Eiffel vừa mới hoàn thành, vươn cao như một bộ khung xương bằng sắt khổng lồ thách thức bầu trời, và những đại lộ rộng thênh thang của Haussmann đang thay đổi hoàn toàn diện mạo của Paris. Những ánh đèn điện bắt đầu thay thế đèn gas trên các trục đường chính, tạo nên một sự tương phản gắt gao giữa sự hào nhoáng của các salon nghệ thuật và bóng tối đặc quánh trong những con ngõ nhỏ của khu Latinh.

Valerius ngồi trong chiếc xe ngựa lăn bánh về phía Île de la Cité. Đôi mắt ông không nhìn vào những công trình vĩ đại, mà dán chặt vào cuốn sổ tay bọc da. Tại Istanbul, Vane đã bị bắt, nhưng lời nói của hắn về một "trật tự mới" vẫn ám ảnh tâm trí vị thám tử. Để hiểu được kẻ thù, người ta phải bắt đầu từ nơi hắn bắt đầu sự dối trá. Và đối với Julian Vane, điểm khởi đầu chính là cái chết của Giáo sư Aris tại Paris.

“Thưa ngài, chúng ta sắp đến nhà xác thành phố rồi,” Wiggins khẽ nói, vẻ mặt anh lộ rõ sự lo ngại. “Ngài thực sự nghĩ rằng sau ba tháng, chúng ta vẫn còn tìm thấy thứ gì đó sao?”

“Ở Paris, y học pháp chứng đang tiến xa hơn bất kỳ nơi nào trên thế giới, Wiggins,” Valerius đáp, giọng khô khốc. “Tiến sĩ Brouardel tại đây đã bắt đầu áp dụng việc bảo quản thi thể bằng phương pháp làm lạnh sơ khai. Nếu may mắn, Giáo sư Aris vẫn còn nằm đó, chờ đợi để kể cho chúng ta nghe sự thật thông qua những vết tích trên da thịt.”

Nhà xác Paris nằm ngay phía sau Nhà thờ Đức Bà, một tòa nhà bằng đá xám xịt và lạnh lẽo. Bên trong, mùi của formaldehyde và nước đá tan chảy tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Họ được dẫn vào phòng khám nghiệm bởi một viên chức địa phương có gương mặt vô hồn.

Tiến sĩ Brouardel, một người đàn ông với cặp kính cận dày và đôi bàn tay luôn nhuốm màu hóa chất, ngẩng lên nhìn Valerius.

“Ngài Valerius? Tôi đã nghe về vụ án ở Vienna của ông. Một sự kết hợp tuyệt vời giữa logic và độc chất học. Ông đến đây vì cái xác số 402, phải không? Người mà họ gọi là Aris?”

“Chính xác, thưa Tiến sĩ,” Valerius gạt vạt áo choàng, tiến lại gần chiếc bàn đá nơi một thi thể đang được phủ tấm vải trắng. “Hồ sơ ghi rằng ông ấy chết vì một cơn suy tim tại khách sạn. Tôi muốn biết liệu trái tim đó có thực sự tự ngừng đập hay không.”

Brouardel lật tấm vải. Giáo sư Aris thực sự trông rất giống Julian Vane—cùng độ tuổi, cùng kiểu râu và cấu trúc xương mặt. Đó là lý do tại sao Vane có thể đánh lừa được ngay cả những người quen của giáo sư tại London qua những cuộc tiếp xúc ngắn ngủi.

Valerius cầm lấy chiếc kính lúp, bắt đầu soi từ đỉnh đầu xuống đến lòng bàn chân của cái xác. Ông làm việc một cách tỉ mỉ, không bỏ sót một milimet da thịt nào. Wiggins đứng bên cạnh, sẵn sàng ghi chép.

“Nạn nhân có dấu hiệu của sự phù nề nhẹ ở vùng cổ tay,” Valerius nhận xét. “Tiến sĩ, ông có thấy những vết lằn mờ này không? Nó giống như vết tích của việc bị trói bằng dây nhung, rất nhẹ nhưng đủ để giữ cố định một người đang bị mê man.”

“Tôi đã thấy, nhưng tôi cho rằng đó là dấu vết của quần áo ngủ chật,” Brouardel đáp.

“Không,” Valerius lắc đầu. “Hãy nhìn vào võng mạc. Có những điểm xuất huyết nhỏ li ti. Đây không phải là suy tim thông thường. Đây là kết quả của một sự ức chế hô hấp kéo dài, nhưng được thực hiện một cách cực kỳ tinh vi để không để lại vết bầm tím của việc siết cổ.”

Ông dùng một chiếc kẹp nhỏ, khẽ mở miệng thi thể và ngửi. Một mùi hương cực kỳ nhẹ, gần như đã tan biến hết sau ba tháng, nhưng khứu giác nhạy bén của một người từng sống giữa các loại thuốc súng và hóa chất của Valerius đã nhận ra nó.

“Hạnh nhân đắng trộn với mùi hoa nhài,” Valerius đứng thẳng dậy. “Một dẫn xuất của Acid Cyanhydric, nhưng được pha loãng trong một dung môi dầu để thẩm thấu qua niêm mạc miệng khi nạn nhân đang ngủ. Kẻ sát nhân không cần dùng kim tiêm, hắn chỉ cần một miếng gạc thấm đẫm dung dịch này đặt lên mũi và miệng nạn nhân trong vòng năm phút.”

“Nếu vậy, nồng độ trong máu sẽ rất thấp, khó lòng phát hiện bằng các xét nghiệm hiện tại,” Brouardel lẩm bẩm với vẻ thán phục.

“Và đó chính là lý do Vane chọn phương pháp này. Hắn không muốn một vụ án mạng; hắn muốn một vị trí trống để hắn có thể ngồi vào,” Valerius quay sang Wiggins. “Chúng ta cần đến khách sạn nơi giáo sư đã ở. Tôi muốn xem lại danh sách những người phục vụ phòng vào đêm đó.”

Khách sạn Le Meurice, nằm trên phố Rivoli, là một biểu tượng của sự sang trọng tại Paris. Khi Valerius và Wiggins bước vào sảnh lớn với những chùm đèn pha lê rực rỡ và sàn nhà lát đá hoa cương bóng loáng, họ cảm nhận được sự đối lập khủng khiếp với nơi họ vừa rời khỏi.

“Chúng tôi không được phép tiết lộ thông tin khách hàng, thưa ngài,” người quản lý khách sạn với bộ ria mép vểnh cao nói một cách hống hách.

Valerius không tốn lời. Ông lấy ra một lá thư có dấu triện của Sở cảnh sát Paris (Préfecture de Police). Gương mặt người quản lý lập tức biến đổi từ kiêu ngạo sang cung kính.

“Vâng, tất nhiên rồi. Đêm đó... giáo sư Aris ở phòng 304. Người phục vụ phòng trực ca đêm đó là một thanh niên tên là Pierre. Nhưng anh ta đã nghỉ việc ngay sau khi vụ việc xảy ra.”

“Lý do?”

“Anh ta nói rằng mình được thừa kế một khoản tiền lớn từ một người họ hàng xa ở Lyon và muốn về quê mở tiệm bánh.”

Valerius khẽ nhếch mép. Một kịch bản quá quen thuộc. “Địa chỉ của Pierre ở Paris trước khi anh ta rời đi?”

Căn hộ của Pierre nằm ở khu Belleville, một khu vực nghèo nàn hơn nhiều so với trung tâm Paris. Đó là một tòa nhà cũ kỹ với những cầu thang gỗ kẽo kẹt. Khi Valerius và Wiggins lên đến tầng tư, họ thấy cánh cửa phòng chỉ khép hờ.

Bên trong, căn phòng trống rỗng, nhưng không phải kiểu trống rỗng của một người vừa dọn nhà. Những mảnh đồ gốm vỡ nát dưới sàn, những ngăn kéo bị kéo tung ra. Giữa phòng, một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm gục trên sàn nhà, máu từ vết thương ở bụng vẫn còn đang rỉ ra, nhuộm đỏ chiếc tạp dề cũ kỹ.

Wiggins lao đến định nâng nạn nhân dậy, nhưng Valerius ngăn lại.

“Cẩn thận, hung thủ có thể vẫn còn ở đây.”

Valerius rút khẩu súng lục ổ quay ra, kiểm tra các góc khuất phía sau tấm rèm và tủ áo. Sau khi xác định căn phòng an toàn, ông mới tiến lại gần Pierre. Người thanh niên vẫn còn thoi thóp.

“Ai... ai đã làm chuyện này?” Wiggins hỏi, giọng run rẩy.

Pierre mở mắt, nhìn vào Valerius với sự cầu khẩn. “Hắn... hắn không phải là giáo sư. Hắn có một hình xăm... trên cổ tay... vòng tròn...”

Hơi thở của Pierre lịm dần. Một nhân chứng nữa lại bị diệt khẩu ngay trước mắt họ.

Valerius quỳ xuống bên cạnh thi thể. Ông không nhìn vào vết thương, mà nhìn vào bàn tay của Pierre. Người thanh niên đang nắm chặt một thứ gì đó. Valerius khẽ gỡ những ngón tay đã bắt đầu lạnh ngắt ra.

Đó là một đồng tiền bằng vàng, nhưng trên mặt đồng tiền không phải là hình ảnh của vị hoàng đế hay tổng thống nào, mà là biểu tượng của một hội kín: hai bàn tay đan vào nhau trong một vòng tròn.

“Đây không phải là tiền của Vane,” Valerius lẩm bẩm. “Đây là huy hiệu của Hội Huynh Đệ Công Trình (Brotherhood of the Works). Một tổ chức gồm những kiến trúc sư và kỹ sư tin rằng họ có quyền điều chỉnh thế giới theo ý muốn của mình.”

“Vậy Vane không hoạt động một mình sao thưa ngài?” Wiggins hỏi, tay vẫn đang lau mồ hôi trên trán.

“Không. Hắn chỉ là một thành viên cấp cao, một 'kiến trúc sư hiện trường'. Hội này đã tồn tại từ thời kỳ Trung Cổ, nhưng giờ đây chúng đang sử dụng những thành tựu của khoa học hiện đại để thực hiện các mục tiêu chính trị và kinh tế. Cái chết của Aris không đơn thuần là để chiếm đoạt danh tính; Aris là người đang nắm giữ bí mật về một dự án xây dựng ngầm bên dưới các thủ đô lớn của Châu Âu.”

Valerius đứng dậy, bước ra phía cửa sổ nhìn xuống đường phố Paris. Ông nhận thấy một chiếc xe ngựa màu đen đang đỗ ở góc phố, và một người đàn ông mặc áo choàng dài đang quan sát tòa nhà. Ngay khi thấy Valerius, người đàn ông đó lập tức bước lên xe và rời đi.

“Wiggins, chúng ta đang bị theo dõi bởi chính những kẻ đã thuê Vane,” Valerius nói, giọng điệu vẫn trung tính nhưng sắc bén hơn bao giờ hết. “Bản đồ ở Istanbul chỉ là một phần nhỏ. Paris mới là nơi chúng đang thực hiện dự án lớn nhất. Cậu có biết tại sao Haussmann lại phá bỏ những con phố cũ để xây dựng những đại lộ rộng lớn này không?”

“Để làm đẹp thành phố và ngăn chặn các cuộc nổi dậy?”

“Đó là lý do công khai. Nhưng bên dưới những đại lộ này là một hệ thống cống ngầm và đường hầm mà Hội Huynh Đệ đã bí mật lồng ghép vào bản vẽ. Chúng có thể di chuyển khắp Paris mà không bao giờ cần lộ diện trên mặt đất. Cái chết của Pierre là vì anh ta đã vô tình nghe thấy Vane nói về lối vào của 'Thành phố thứ hai' bên dưới nhà hát Opera Garnier.”

Valerius cầm lấy chiếc gậy mun, ánh mắt ông rực lên một quyết tâm sắt đá.

“Chúng ta sẽ không báo cảnh sát vụ này, Wiggins. Cảnh sát Paris có thể đã bị mua chuộc. Chúng ta sẽ đến Opera Garnier tối nay. Vở kịch thực sự không nằm trên sân khấu, mà nằm ở những tầng hầm bên dưới nó.”

Khi họ rời khỏi căn hộ của Pierre, bóng tối đã bao trùm lấy Paris. Những ánh đèn điện trên đại lộ bắt đầu bật sáng, chiếu rọi vào làn mưa phùn. Cedric Valerius đi giữa đám đông, một bóng đen cao gầy với chiếc chân tật nguyền, lặng lẽ bước vào lòng một âm mưu vĩ đại hơn bất kỳ vụ án mạng nào ông từng phá.

Bối cảnh cuối thế kỷ này, với sự giao thoa giữa ánh sáng của trí tuệ và bóng tối của lòng tham, đang tạo nên một sân khấu hoàn hảo cho những kẻ tự cho mình là thần thánh. Nhưng Valerius biết rằng, dù kiến trúc có hoàn hảo đến đâu, nó cũng phải dựa trên nền đất của sự thật. Và ông sẽ là người đào bới cho đến khi chạm tới nền đất đó, bất kể nó có bị chôn vùi sâu đến mức nào dưới lớp đá hoa cương của Paris.

“Thưa ngài,” Wiggins hỏi khi họ ngồi trên xe ngựa hướng về phía nhà hát Opera. “Ngài có sợ rằng chúng ta đang đi vào một nơi mà logic không còn tác dụng?”

Valerius nhìn ra cửa sổ, nơi bóng dáng của tháp Eiffel hiện ra như một dấu chấm cảm khổng lồ của thời đại.

“Logic luôn có tác dụng, Wiggins. Chỉ là đôi khi chúng ta phải thay đổi hệ quy chiếu của mình. Nếu kẻ thù chơi một trò chơi ba chiều bên dưới lòng đất, chúng ta không thể chỉ suy nghĩ theo hai chiều trên mặt phẳng. Hãy sẵn sàng, vì tối nay, chúng ta sẽ thấy bộ mặt thực sự của vòng tròn.”

Tiếng vó ngựa lộc cộc trên đường đá vang lên dứt khoát, mang theo một thám tử và những bí mật có thể làm rung chuyển cả nền móng của Châu Âu. Cuộc điều tra tại Paris không còn là việc tìm kiếm một kẻ sát nhân, mà là cuộc chiến chống lại một bóng ma đang cố gắng định hình lại tương lai của nhân loại bằng máu và gạch đá.