Nhà hát Opera Garnier đứng sừng sững giữa trung tâm Paris như một bài ca tụng rực rỡ dành cho sự xa hoa của thời đại. Dưới ánh sáng của hàng ngàn ngọn đèn điện mới được lắp đặt, mặt tiền bằng đá hoa cương và những bức tượng đồng mạ vàng lấp lánh một vẻ kiêu kỳ, thách thức bóng tối của màn đêm đang đổ xuống kinh đô. Đây là nơi hội tụ của giới tinh hoa, nơi những bộ váy lụa xào xạc và tiếng cười nói của giới thượng lưu tạo nên một lớp màn nhung lộng lẫy, che đậy mọi góc khuất tăm tối nhất bên dưới lòng đất.
Cedric Valerius đứng bên kia đường, bóng dáng cao gầy của ông hòa lẫn vào bóng tối của những tán cây trên đại lộ. Chiếc áo choàng dài màu xám sẫm phủ kín đôi vai, và tay ông siết chặt lấy chiếc gậy mun. Đôi mắt xám của ông không nhìn vào những quý bà đang bước xuống từ những cỗ xe ngựa sang trọng, mà dán chặt vào những ô cửa thông gió nhỏ xíu nằm sát mặt đất dọc theo chân tòa nhà.
“Sự tráng lệ này chỉ là một ảo ảnh hình học,” Valerius nói khẽ, giọng ông bị lấn át bởi tiếng nhạc giao hưởng vẳng ra từ bên trong nhà hát. “Garnier đã thiết kế nơi này với năm tầng hầm, bao gồm cả một hồ chứa nước ngầm khổng lồ để ổn định nền móng. Đó là một mê cung hoàn hảo cho những kẻ muốn ẩn mình.”
“Chúng ta sẽ vào bằng lối nào, thưa ngài?” Wiggins hỏi, tay anh đang siết chặt chiếc túi đựng các dụng cụ đo đạc và đèn pin. “Cửa chính chắc chắn đã bị giám sát chặt chẽ bởi người của Hội Huynh Đệ.”
“Lối vào của chúng ta nằm ở phía sau, nơi những công nhân vệ sinh và nhân viên hậu đài thường ra vào. Theo bản vẽ mà tôi đã nghiên cứu tại thư viện thành phố, có một đường cống thoát nước cũ từ thời Trung Cổ vẫn còn thông với tầng hầm thứ ba của nhà hát. Đó là điểm yếu duy nhất trong hệ thống an ninh của chúng.”
Họ lặng lẽ di chuyển về phía khu vực hậu cần. Valerius di chuyển một cách nhịp nhàng dù cái chân đau luôn nhắc nhở về những vết sẹo cũ. Đối với ông, mỗi cơn đau là một thước đo của sự tỉnh táo. Khi họ tìm thấy nắp cống bằng sắt nặng nề ẩn sau những thùng gỗ đựng đạo cụ, Valerius dùng gậy bẩy nhẹ nó lên. Một mùi ẩm mốc và nồng nặc của bùn đất xộc lên, nhưng ông không hề do dự mà bước xuống thang sắt.
Bên dưới lòng Opera Garnier là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Những bức tường gạch đỏ bám đầy rêu xanh, nước từ hồ ngầm rò rỉ qua các kẽ đá tạo thành những dòng chảy nhỏ róc rách. Dưới ánh đèn pin cầm tay, những vòm đá cao vút hiện ra, gợi nhớ đến những hầm mộ mà họ đã vượt qua ở Istanbul. Nhưng ở đây, cấu trúc mang tính kỹ thuật và chính xác hơn nhiều.
“Nhìn kìa, Wiggins,” Valerius chỉ đèn vào một ký hiệu được khắc chìm trên một cột đá: một hình tam giác nằm trong một vòng tròn, bên trong là một thước thợ và compa. “Biểu tượng của Hội Huynh Đệ Công Trình. Chúng ta đang đi đúng hướng.”
Họ tiến sâu vào tầng hầm thứ tư, nơi không khí bắt đầu trở nên loãng và có mùi khét của dầu máy. Đột nhiên, Valerius dừng lại, ra hiệu cho Wiggins tắt đèn. Từ phía xa, một luồng ánh sáng vàng vọt hắt ra từ một căn phòng rộng lớn, kèm theo tiếng gõ búa đều đặn và tiếng trò chuyện trầm đục.
Valerius áp sát người vào vách đá, từ từ nhìn vào bên trong. Đó là một xưởng cơ khí khổng lồ được xây dựng ngay bên dưới sân khấu chính của nhà hát. Hàng chục người đàn ông mặc tạp dề da đang bận rộn lắp ráp một thiết bị kim loại khổng lồ. Nó trông giống như một quả cầu bằng thép với vô số những ống dẫn nhiệt và bánh răng lớn.
“Đó là cái gì vậy?” Wiggins thì thầm, giọng run rẩy.
“Một thiết bị gây rung chấn áp lực,” Valerius nhận diện ngay lập tức với kiến thức của một cựu đặc nhiệm công binh. “Dựa trên nguyên lý cộng hưởng âm thanh. Nếu chúng đặt thiết bị này ngay bên dưới điểm yếu nhất của nền móng Paris—nơi giao nhau của các đường cống ngầm và hệ thống hang động đá vôi—chúng có thể tạo ra một trận động đất nhân tạo đủ sức đánh sụp cả một quận.”
Ở giữa căn phòng, đứng trên một bục cao, là một người đàn ông có mái tóc bạc trắng và bộ râu cắt tỉa gọn gàng. Hắn đang cầm một cuộn bản vẽ lớn, ánh mắt sáng lên một sự cuồng tín điên rồ.
“Đó là Kiến trúc sư trưởng của Hội, Malraux,” Valerius nói nhỏ. “Kẻ đã thiết kế phần lớn hệ thống ngầm này dưới danh nghĩa cộng tác với Haussmann.”
“Các anh em!” Giọng của Malraux vang lên, vang dội khắp căn hầm đá. “Thế giới trên kia đang thối rữa trong sự xa hoa vô nghĩa. Họ nhảy múa trên sân khấu của sự giả dối trong khi chúng ta xây dựng sự thật dưới chân họ. Tối nay, khi vở kịch kết thúc và bản nhạc cuối cùng vang lên, sự trật tự mới sẽ bắt đầu bằng một sự sụp đổ vĩ đại. Paris sẽ được tái sinh từ đống đổ nát theo đúng tỉ lệ vàng mà chúng ta hằng tôn thờ!”
Đám đông bên dưới reo hò trong im lặng bằng cách đập những chiếc búa vào lòng bàn tay. Valerius biết rằng ông không còn nhiều thời gian. Vở kịch phía trên sân khấu có lẽ đã đi đến hồi kết.
“Wiggins, nghe kỹ đây,” Valerius quay sang trợ lý của mình. “Cậu phải quay lại mặt đất ngay lập tức. Tìm Thanh tra Lestrade, ông ấy đang ở tòa đại sứ Anh gần đây. Nói với ông ấy rằng không được sơ tán nhà hát, điều đó sẽ gây ra sự hoảng loạn mà Malraux mong muốn. Thay vào đó, hãy yêu cầu đội cứu hỏa mở tất cả các van xả của hồ chứa nước ngầm. Chúng ta cần làm ngập tầng hầm này để phá hỏng hệ thống đánh lửa của quả cầu thép kia.”
“Nhưng còn ngài thì sao?”
“Tôi sẽ xuống đó. Tôi cần phải làm lệch hướng các bánh răng điều chỉnh tần số. Chỉ cần một sai số nhỏ trong nhịp độ cộng hưởng, thiết bị đó sẽ tự phá hủy chính nó thay vì phá hủy thành phố.”
“Ngài sẽ bị kẹt lại nếu nước dâng lên!” Wiggins khẩn khoản.
“Đi mau!” Valerius ra lệnh, ánh mắt ông sắt lạnh như thép. “Đây là logic duy nhất để cứu lấy Paris. Một mạng người đổi lấy hàng ngàn mạng người. Đó là một phép tính đơn giản.”
Wiggins nhìn thám tử lần cuối rồi quay người chạy ngược lại lối hầm tối tăm. Valerius hít một hơi thật sâu, kiểm tra khẩu súng lục và chiếc gậy của mình. Ông bước ra khỏi bóng tối, tiến thẳng vào xưởng cơ khí với một vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc.
Sự xuất hiện của ông ngay lập tức gây ra một sự chấn động. Những công nhân dừng tay, nhìn người đàn ông cao gầy đang tiến lại gần với chiếc gậy mun gõ xuống sàn đá.
“Dừng lại, Ngài Malraux,” Valerius nói, giọng ông vang lên trung tính và rõ ràng giữa tiếng máy móc. “Kiến trúc của ông thiếu một yếu tố quan trọng: sự đồng thuận của nhân loại.”
Malraux nheo mắt nhìn xuống. “Cedric Valerius. Tôi đã nghe Vane nói về sự phiền nhiễu của ông. Ông nghĩ rằng mình có thể ngăn chặn một quy luật vật lý bằng một chiếc gậy và vài lời đạo đức sao?”
“Tôi không ngăn chặn quy luật vật lý, tôi chỉ chỉnh sửa nó,” Valerius đáp, mắt ông liếc nhanh về phía bảng điều khiển của thiết bị. “Ông đã đặt tần số cộng hưởng ở mức 7.2 Hertz, dựa trên độ cứng của đá vôi Paris. Nhưng ông đã quên tính toán đến áp lực nước từ hồ chứa ngầm đang rò rỉ. Sai số hiện tại là 0.5 Hertz. Thay vì đánh sụp thành phố, thiết bị của ông sẽ nổ tung ngay tại đây trong vòng năm phút sau khi khởi động.”
Gương mặt Malraux thoáng một chút biến sắc, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin. “Ông đang nói dối để câu giờ. Các tính toán của tôi là hoàn hảo!”
“Hoàn hảo trong lý thuyết, nhưng thất bại trong thực tế,” Valerius tiến thêm một bước. “Hãy nhìn vào đồng hồ áp suất đi. Kim đồng hồ đang rung động theo một nhịp điệu không đồng nhất. Đó là tiếng gào thét của sự sai lệch.”
Malraux vội vàng nhìn xuống bảng điều khiển. Trong giây phút hắn mất cảnh giác, Valerius vung chiếc gậy mun. Một cơ chế lò xo bên trong bật ra, phóng một sợi dây thép mảnh nhưng cực kỳ chắc chắn quấn chặt lấy trục xoay chính của quả cầu.
“Bắt lấy hắn!” Malraux hét lên.
Đám đông công nhân lao về phía Valerius. Với kỹ năng của một cựu đặc nhiệm, ông dùng chiếc gậy ba-toong làm vũ khí, gạt ngã những kẻ tiến lại gần bằng những động tác chuẩn xác và gọn gàng. Ông không giết người, ông chỉ vô hiệu hóa họ bằng cách đánh vào các huyệt đạo và khớp xương.
Đúng lúc đó, một tiếng ầm vang dội từ phía trên. Nước bắt đầu tràn vào từ các đường cống thoát nước phía trần hầm. Wiggins đã thành công.
“Nước! Nước đang tràn vào!” Đám công nhân hoảng loạn bỏ chạy khi dòng nước lạnh ngắt đổ xuống như thác.
Valerius lao về phía quả cầu thép. Nước đã dâng lên đến đầu gối. Malraux điên cuồng cố gắng khởi động thiết bị, nhưng sợi dây thép của Valerius đã làm kẹt các bánh răng truyền động.
“Ông đã phá hỏng tác phẩm của tôi!” Malraux gầm lên, rút ra một con dao găm.
Hai người đàn ông đối đầu giữa dòng nước đang dâng cao. Một kẻ cuồng tín bảo vệ ảo mộng và một thám tử bảo vệ thực tại. Malraux lao tới, nhưng Valerius né tránh một cách linh hoạt dù chiếc chân đau đang ngập trong nước. Ông dùng chuôi gậy đánh mạnh vào tay Malraux, khiến con dao văng mất.
“Kết thúc rồi, Malraux,” Valerius nói, nước đã dâng đến ngực. “Logic của ông đã sụp đổ trước dòng nước này.”
Lúc này, các sĩ quan cảnh sát Paris cùng với Wiggins và Lestrade xuất hiện ở lối vào tầng hầm phía trên, mang theo những cuộn dây thừng và phao cứu sinh.
“Ngài Valerius! Nắm lấy dây!” Wiggins hét lớn.
Trong sự hỗn loạn của nước và hơi nước bốc lên từ máy móc bị chập điện, Valerius túm lấy Malraux bằng một tay và nắm lấy sợi dây thừng bằng tay kia. Khi họ được kéo lên mặt đất, thiết bị cơ khí bên dưới phát ra một tiếng nổ trầm đục, và toàn bộ xưởng cơ khí bị nhấn chìm dưới hàng ngàn khối nước ngầm.
Đứng trên vỉa hè phía sau nhà hát Opera, Valerius ướt sũng và mệt mỏi, nhưng đôi mắt ông vẫn sắc sảo. Malraux bị giải đi trong sự im lặng tuyệt vọng. Vở kịch phía trên cũng vừa kết thúc, khán giả ùa ra đường mà không hề hay biết rằng họ vừa thoát khỏi một thảm họa khủng khiếp.
“Ngài đã làm được,” Wiggins nói, vừa thở hổ hển vừa khoác một chiếc chăn ấm lên vai thám tử.
“Chúng ta chỉ mới làm chậm lại quá trình thôi, Wiggins,” Valerius nhìn về phía ánh đèn của Paris đang tỏa sáng rực rỡ. “Hội Huynh Đệ có rễ bám rất sâu. Malraux chỉ là một nhánh cây. Nhưng tối nay, chúng ta đã chứng minh rằng trật tự không thể được xây dựng trên sự hủy diệt.”
Ông cầm lấy chiếc gậy mun, giờ đây đã bị trầy xước và bám đầy bùn đất. Paris vẫn đứng vững, Opera Garnier vẫn lộng lẫy, nhưng Cedric Valerius biết rằng dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng của thế kỷ này, một cuộc chiến thầm lặng giữa sự thật và dối trá vẫn sẽ tiếp diễn.
“Đi thôi, Wiggins. Chúng ta cần một tách trà nóng và một bộ quần áo khô. Và hãy chuẩn bị hành lý. Chúng ta có một cuộc hẹn tại London để đối mặt với kẻ thực sự đứng đầu vòng tròn này.”
Ánh đèn điện của Paris phản chiếu trên mặt nước mưa dưới chân họ, lấp lánh như những mảnh vụn của một giấc mơ đã vỡ. Cedric Valerius bước đi, cái chân đau nhức khiến mỗi bước chân của ông đều in hằn một dấu vết của sự kiên định trên con đường tìm kiếm công lý.