MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric ValeriusChương 8: Ván bài cuối cùng tại London

Cedric Valerius

Chương 8: Ván bài cuối cùng tại London

2,225 từ · ~12 phút đọc

London đón chào Cedric Valerius bằng một bầu không khí u ám đặc trưng, nơi những cột khói công nghiệp từ khu East End nhuộm đen cả những đám mây nặng trĩu hơi nước. Đó là thời kỳ mà sự thịnh vượng của Đế quốc Anh đang đạt đến đỉnh cao, nhưng đằng sau những bức tường gạch đỏ của các tòa nhà chính phủ tại Whitehall, một thứ mục rỗng đang âm thầm gặm nhấm nền móng của quyền lực. Tiếng bánh xe ngựa nghiến trên đường lát đá hòa cùng tiếng chuông đồng hồ Big Ben vang vọng, nhắc nhở về sự trôi chảy không ngừng của thời gian và những bí mật đang dần bị đưa ra ánh sáng.

Chiếc xe ngựa chở Valerius và Wiggins dừng lại trước căn hộ quen thuộc trên phố Baker. Sau những ngày băng qua những mê cung dưới lòng Istanbul và những tầng hầm nước ngập ở Paris, căn phòng đọc sách đầy hơi ấm của bếp lò và mùi sách cũ mang lại một cảm giác bình yên giả tạo. Valerius không tháo áo choàng ngay; ông tiến thẳng về phía chiếc bảng gỗ treo trên tường, nơi những sợi dây đỏ nối liền các địa danh: London, Vienna, Istanbul, Paris.

“Mọi con đường đều dẫn về trung tâm, Wiggins,” Valerius nói, giọng ông khàn đặc vì mệt mỏi nhưng đôi mắt xám vẫn rực cháy một sự tỉnh táo kỳ lạ. “Chúng ta đã ngăn chặn được những kẻ thực thi như Vane và Malraux, nhưng kẻ đặt ra những quy luật cho vòng tròn này vẫn đang ngồi trong bóng tối ở ngay chính thành phố này.”

“Ngài thực sự nghĩ rằng kẻ đó là một thành viên của Nghị viện?” Wiggins hỏi khi đang rót một tách trà nóng, tay anh vẫn còn hơi run sau những sự kiện tại nhà hát Opera.

“Không chỉ là Nghị viện. Kẻ này phải có quyền truy cập vào các bản vẽ kiến trúc bí mật của đế quốc, có khả năng điều động ngân sách cho những 'dự án hạ tầng' ma, và đặc biệt là có sự am hiểu sâu sắc về triết học toán học cổ đại. Một người như vậy không thể ẩn mình mãi dưới lớp vỏ của một công chức bình thường.”

Valerius rút trong túi áo ra mảnh huy hiệu bằng vàng mà ông đã lấy từ tay người phục vụ phòng Pierre ở Paris. Ông đặt nó dưới ánh kính hiển vi. Trên bề mặt đồng tiền, ngoài biểu tượng hai bàn tay đan vào nhau, còn có một dãy số cực nhỏ được khắc bằng kỹ thuật chế tác kim hoàn đỉnh cao.

“Wiggins, mang cho tôi cuốn Danh bạ Công chức Hoàng gia. Hãy tra cứu mã số 07-12-19.”

Wiggins nhanh chóng lật tìm trong cuốn sổ dày cộm. Sau vài phút, anh khựng lại, gương mặt biến sắc. “Thưa ngài... mã số này thuộc về Văn phòng Cố vấn Đặc biệt của Bộ Tài chính. Nhưng người nắm giữ mã số này đã được ghi nhận là đã qua đời trong một vụ tai nạn săn bắn vào cuối mùa thu năm ngoái.”

“Tên ông ta là gì?”

“Ngài Alistair Vane.”

Valerius khẽ nhếch mép, một nụ cười không có chút hơi ấm. “Vane. Một cái tên nữa trong gia tộc của kẻ kiến trúc sư. Cái chết giả là cách tốt nhất để biến mất khỏi sự giám sát của pháp luật trong khi vẫn điều khiển các quân cờ từ phía sau rèm nhung.”

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa vang lên. Không phải ba nhịp dứt khoát như thường lệ, mà là một nhịp điệu kéo dài, chậm rãi. Valerius ra hiệu cho Wiggins lùi lại phía sau bức bình phong, còn ông thì đặt tay lên chuôi chiếc gậy mun, ngón cái sẵn sàng gạt lẫy lò xo.

“Vào đi,” Valerius nói lớn.

Cánh cửa mở ra, một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc bạc trắng và trang phục vô cùng lịch lãm bước vào. Ông ta mang theo một bầu không khí của sự uy quyền tự nhiên, đôi mắt xanh thẳm chứa đựng một sự thông thái lạnh lùng.

“Rất vui được gặp lại ông, Ngài Valerius,” người đàn ông nói, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện với thám tử mà không đợi lời mời. “Tôi thấy ông đã có một chuyến du hành khá thú vị qua các thủ đô của chúng ta.”

“Ngài Alistair, tôi giả định là vậy?” Valerius bình thản đáp, ông ngồi xuống đối diện, chiếc gậy đặt ngang đùi. “Tôi phải thừa nhận rằng việc ông dàn dựng cái chết của chính mình là một nước cờ khá tinh tế. Nó cho phép ông tập trung hoàn toàn vào việc xây dựng 'Vòng tròn mười hai điểm' mà không bị làm phiền bởi các cuộc họp nội các tẻ nhạt.”

Alistair mỉm cười, một nụ cười của một kẻ bề trên đang khen ngợi một học trò khá. “Ông là người duy nhất nhìn ra được sự liên kết, Valerius. Những người khác chỉ thấy những vụ án mạng rời rạc, những sự cố kỹ thuật hay những thảm họa tự nhiên. Nhưng ông thấy được bản vẽ đại thể. Đó là lý do tại sao tôi luôn dành cho ông một sự tôn trọng nhất định.”

“Sự tôn trọng của ông đã khiến ba người thiệt mạng và suýt nữa đánh sụp nền móng của Paris,” Valerius cắt lời, giọng ông đanh lại. “Ông gọi đó là sự trật tự sao?”

“Thế giới này đang già cỗi và hỗn loạn, thám tử ạ,” Alistair đứng dậy, đi về phía cửa sổ nhìn xuống đường phố London đang chìm trong sương mù. “Cách thức quản trị hiện tại không còn hiệu quả. Chúng ta cần một hệ thống dựa trên sự chính xác tuyệt đối của toán học và kiến trúc. Hội Huynh Đệ không giết người vì thù hận; chúng tôi loại bỏ những yếu tố gây nhiễu để bộ máy có thể vận hành trơn tru hơn. Julian Vane và Malraux chỉ là những công cụ, và đôi khi công cụ cần phải được mài sắc bằng máu.”

“Và giờ ông đến đây để 'mài sắc' tôi?”

“Không. Tôi đến đây để đưa ra một lời đề nghị. Ông có một trí tuệ vượt trội, Valerius. Ông nhìn thấy sự thật trong khi kẻ khác chỉ thấy ảo ảnh. Hãy gia nhập Hội. Với sự giúp đỡ của ông, chúng ta có thể hoàn thiện bản vẽ cuối cùng cho London—một hệ thống ngầm sẽ biến thành phố này thành trái tim không bao giờ ngừng đập của thế giới, một sự đối xứng hoàn hảo giữa quyền lực và hiệu quả.”

Valerius đứng dậy, chiếc gậy mun gõ xuống sàn gỗ tạo ra một âm thanh khô khốc. Ông bước lại gần Alistair, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài gang tay.

“Ông nói về sự chính xác, về tỉ lệ vàng và sự đối xứng,” Valerius nói, đôi mắt xám của ông nhìn thẳng vào mắt Alistair. “Nhưng ông đã quên mất một điều cơ bản nhất trong kiến trúc: một tòa nhà không thể đứng vững nếu nền móng của nó được xây dựng trên sự dối trá và xác chết. Sự trật tự mà ông khao khát không phải là sự sống; đó là sự tĩnh lặng của một nghĩa trang.”

Gương mặt Alistair hơi biến đổi. Sự điềm tĩnh bắt đầu rạn nứt. “Ông đang chọn đứng về phía sự hỗn loạn sao?”

“Tôi chọn đứng về phía con người, Alistair. Những con người có lỗi lầm, có sự ngẫu nhiên và không bao giờ tuân theo một công thức toán học nào. Đó mới là thứ tạo nên vẻ đẹp của thế giới này, chứ không phải những vòng tròn vô hồn của ông.”

Valerius bất ngờ giơ chiếc huy hiệu vàng ra trước mặt Alistair. “Và tôi cũng đã tìm ra sai số trong bản vẽ của ông tại London. Ông định sử dụng các đường hầm tàu điện ngầm mới đang được xây dựng để đặt các trạm phát tần số tương tự như ở Paris. Nhưng ông đã không tính đến sự thay đổi của dòng thủy triều sông Thames vào mùa xuân này. Áp lực nước sẽ phá hủy các trạm đó trước khi chúng kịp vận hành.”

Alistair khựng lại, đôi mắt ông ta lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn giận dữ. “Làm sao ông có thể...?”

“Tôi đã dành cả đêm qua để nghiên cứu các báo cáo thủy văn của hải quân,” Valerius đáp. “Trong khi ông mải mê với những lý thuyết cao siêu, tôi quan sát thực tại. Và thực tại đã từ chối bản vẽ của ông.”

Đúng lúc đó, Wiggins bước ra từ sau bức bình phong, tay cầm một xấp tài liệu. “Và tôi cũng đã thu thập đủ bằng chứng về các khoản giải ngân trái phép từ Bộ Tài chính vào các công ty xây dựng của Hội Huynh Đệ. Thanh tra Lestrade đang đợi ở dưới lầu với lệnh bắt giữ vì tội phản quốc.”

Alistair nhìn hai người đàn ông trẻ tuổi trước mặt, rồi bật cười cay đắng. Ông ta lấy từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc, chậm rãi mở nắp.

“Ông đã thắng ván bài này, Valerius. Nhưng hãy nhớ rằng, vòng tròn không có điểm bắt đầu cũng không có điểm kết thúc. Hội Huynh Đệ không phụ thuộc vào một cá nhân. Bản vẽ đã được gieo mầm, và nó sẽ nảy mầm dù có tôi hay không.”

Trước khi Valerius kịp ngăn cản, Alistair nhấn một nút nhỏ trên chiếc đồng hồ. Một tiếng “click” nhẹ vang lên, và từ bên trong chiếc đồng hồ, một luồng khói trắng tỏa ra. Alistair hít một hơi thật sâu, gương mặt ông ta giãn ra trong một sự thanh thản kỳ lạ.

“Hẹn gặp lại ở... tâm của vòng tròn,” Alistair thào thào trước khi gục xuống chiếc ghế bành.

Valerius lao tới kiểm tra mạch, nhưng đã quá muộn. Một loại độc chất bay hơi cực mạnh đã kết thúc mạng sống của kẻ chủ mưu ngay lập tức.

Căn phòng lại chìm vào sự im lặng. Sương mù ngoài cửa sổ dường như đặc hơn, che lấp cả những ánh đèn đường của London. Thanh tra Lestrade cùng các sĩ quan cảnh sát ập vào, nhưng tất cả những gì họ tìm thấy chỉ là một thi thể của một người đàn ông đáng lẽ đã chết từ lâu.

“Mọi chuyện kết thúc rồi chứ, Ngài Valerius?” Lestrade hỏi khi nhìn vào đống hồ sơ trên bàn.

Valerius nhìn vào chiếc đồng hồ bạc vẫn còn đang tỏa ra hơi lạnh trên tay Alistair. Ông cầm lấy nó, quan sát những bánh răng tinh xảo bên trong.

“Đối với Alistair, nó đã kết thúc. Nhưng đối với thế giới này, một kỷ nguyên mới của những tội ác trí tuệ vừa mới bắt đầu,” Valerius nói, giọng ông trầm buồn. “Chúng ta đã xóa bỏ một bản vẽ, nhưng những kiến trúc sư của bóng tối vẫn còn hiện diện khắp nơi. Chúng ta không thể nghỉ ngơi, Lestrade. Sự thật cần những người canh giữ không bao giờ ngủ.”

Sáng hôm sau, London vẫn thức dậy trong nhịp sống hối hả của một đế quốc không bao giờ lặn. Những tờ báo đưa tin về một vụ đột tử của một 'vị khách lạ' tại phố Baker, nhưng không ai biết về cuộc chiến ngầm đã suýt nữa làm thay đổi vận mệnh của cả Châu Âu.

Cedric Valerius ngồi bên cửa sổ, tay cầm tách trà đã nguội. Chân ông vẫn đau, nhưng tâm trí ông đang hướng về những bản đồ mới. Ông biết rằng Julian Vane vẫn đang bị giam giữ ở Istanbul, và Malraux đang ở Paris, nhưng những sợi dây đỏ trên bảng gỗ của ông vẫn chưa được tháo xuống hoàn toàn.

“Wiggins,” Valerius gọi khi thấy trợ lý của mình đang dọn dẹp đống sách.

“Vâng, thưa ngài?”

“Hãy cất bộ đồ dùng thực địa đi. Chúng ta sẽ ở lại London một thời gian. Tôi cần hoàn thiện một phương pháp mới về phân tích tâm lý tội phạm. Logic là chưa đủ; chúng ta cần hiểu cả những giấc mơ điên rồ nhất của con người để ngăn chặn chúng trở thành hiện thực.”

Wiggins mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm. “Vâng, thưa ngài. Tôi sẽ đi chuẩn bị thêm giấy bút.”

London ngoài kia vẫn ồn ào với tiếng động cơ hơi nước và tiếng vó ngựa, một thế giới đang chuyển mình mạnh mẽ vào một thế kỷ mới. Và trong căn hộ nhỏ trên phố Baker, một người đàn ông với chiếc gậy mun và đôi mắt xám sắc lạnh vẫn lặng lẽ quan sát, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ vòng tròn nào mà bóng tối có thể vẽ ra tiếp theo.

Cuộc điều tra này có thể đã khép lại, nhưng những bí mật ẩn giấu sâu bên trong những vụ án mạng kinh điển sẽ luôn là lời nhắc nhở rằng: đằng sau mỗi sự hoàn hảo luôn tồn tại một vết nứt, và nhiệm vụ của một thám tử là tìm thấy vết nứt đó trước khi toàn bộ kiến trúc sụp đổ.