MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChậm Rãi Thích EmChương 10: PHIÊN CHỢ SÁNG VÀ LỜI HỨA HẸN

Chậm Rãi Thích Em

Chương 10: PHIÊN CHỢ SÁNG VÀ LỜI HỨA HẸN

452 từ · ~3 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, Gia Hòa bị đánh thức bởi tiếng rao hàng trên sông. Cô mở cửa sổ, hít căng lồng ngực không khí trong lành mang theo mùi sương sớm.

"Dậy sớm thế? Đi chợ sáng với tôi không?" Hoắc Kỷ Thành đã đứng ở sân, trên người là bộ quần áo giản dị, tay xách một chiếc giỏ mây.

Gia Hòa vui vẻ đồng ý. Hai người đi bộ dọc theo con đường đá xanh dẫn ra chợ làng. Chợ sáng vùng quê nhộn nhịp với những mớ rau xanh mướt còn đọng sương, những chậu cá tươi rói và những gánh bánh trôi tàu nóng hổi.

Hoắc Kỷ Thành đi bên cạnh cô, thỉnh thoảng lại đưa tay ra che chắn để cô không bị người qua lại va phải. Anh rất kiên nhẫn đợi cô dừng lại ở một sạp bán kẹp tóc thủ công, thậm chí còn giúp cô chọn một chiếc kẹp hình hoa nhài trắng.

"Hợp với cô lắm." Anh tự tay cài chiếc kẹp lên tóc cô, cử chỉ tự nhiên như thể họ đã là một cặp đôi từ lâu.

Những người dân làng nhìn thấy họ, ai nấy đều tấm tắc: "Cậu cả nhà họ Hoắc dẫn vợ về thăm quê đấy à? Đẹp đôi quá!"

Gia Hòa đỏ mặt định giải thích, nhưng Hoắc Kỷ Thành chỉ mỉm cười nhẹ, không phủ nhận cũng không khẳng định. Anh còn mua một túi bánh tôm nóng hổi, thổi cho bớt nóng rồi đưa đến tận miệng cô: "Ăn thử đi, món này chỉ ở đây mới có vị đúng chuẩn."

Khi trở về nhà cũ để chuẩn bị quay lại Thượng Hải, ông nội Hoắc nắm lấy tay Gia Hòa, dặn dò: "Hồi ký cứ từ từ mà viết, rảnh lại bảo thằng Thành nó đưa cháu về đây chơi với lão già này nhé."

Gia Hòa gật đầu, lòng tràn đầy cảm xúc. Lúc lên xe, cô nhìn lại ngôi nhà cũ lần cuối. Chuyến đi này không chỉ giúp cô hoàn thành một phần công việc, mà còn mở ra một cánh cửa vào trái tim của người đàn ông ngồi cạnh cô.

Trên đường cao tốc trở về thành phố, Hoắc Kỷ Thành bỗng lên tiếng, giọng nói chắc chắn như một bản tuyên ngôn:

"Vụ kiện của tòa soạn cô, tôi đã xử lý xong hoàn toàn rồi. Nhưng bản hợp đồng giữa chúng ta... tôi muốn gia hạn nó thêm."

Gia Hòa quay sang nhìn anh, ánh mắt lấp lánh: "Gia hạn bao lâu ạ?"

Hoắc Kỷ Thành nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau trên cần số. Anh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất mà cô từng thấy:

"Một đời được không?"