MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChậm Rãi Thích EmChương 9: ÁNH TRĂNG TRÊN DÒNG KÊNH CỔ

Chậm Rãi Thích Em

Chương 9: ÁNH TRĂNG TRÊN DÒNG KÊNH CỔ

458 từ · ~3 phút đọc

Đêm ở vùng quê Chiết Giang tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng dế kêu trong kẽ đá. Sau khi ông nội đi ngủ sớm, Gia Hòa ôm tập bản thảo ra ngồi bên bậc đá trước dòng kênh chảy qua nhà. Ánh trăng sáng vằng vặc in bóng xuống mặt nước lấp loáng.

Một bóng người cao lớn ngồi xuống cạnh cô từ lúc nào. Hoắc Kỷ Thành cầm theo một chiếc áo khoác mỏng, khoác lên vai cô.

"Sương đêm xuống lạnh lắm, sao không vào nhà?"

"Tôi thích không khí ở đây. Nó khiến tôi thấy mình như đang thực sự sống trong cuốn hồi ký của ông nội." Gia Hòa khẽ tựa lưng vào cột gỗ. "Luật sư Hoắc, nơi này đẹp quá. Tại sao anh lại rời đi để đến Thượng Hải đầy áp lực đó?"

Hoắc Kỷ Thành nhìn dòng nước, ánh mắt thâm trầm: "Vì tôi từng nghĩ rằng mình phải thật mạnh mẽ, phải ở nơi cao nhất thì mới có thể bảo vệ được những gì mình muốn. Nhưng khi đứng ở đó rồi, tôi mới nhận ra mình đã đánh mất sự bình yên này từ lâu."

Anh quay sang nhìn cô, ánh trăng chiếu rọi làm gương mặt anh trở nên dịu dàng đến lạ thường. "Cho đến khi cô xuất hiện."

Gia Hòa sững người: "Tôi sao?"

"Cô giống như một lời nhắc nhở rằng thế giới này vẫn còn những điều giản đơn và chân thành." Anh đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc bị gió thổi bay của cô. "Tô Gia Hòa, cô có biết tại sao tôi lại yêu cầu cô viết hồi ký không?"

Gia Hòa lắc đầu, hơi thở dường như ngưng trệ.

"Vì bài viết về kiến trúc của cô trên tạp chí năm đó. Cô đã viết về một ngôi nhà cũ rất giống nơi này, cô viết rằng 'nhà không phải là gạch đá, mà là nơi có người đợi mình'. Lúc đó tôi đã nghĩ, nếu có ngày gặp được tác giả, tôi nhất định sẽ... giữ cô ấy lại."

Lời tỏ tình không trực tiếp nhưng lại khiến lòng Gia Hòa chao đảo. Hóa ra, duyên phận giữa họ đã bắt đầu từ những trang giấy từ rất lâu trước khi họ gặp nhau ở văn phòng luật.

Cả hai ngồi im lặng bên nhau dưới ánh trăng. Hoắc Kỷ Thành không nói thêm gì nữa, anh chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô. Bàn tay anh to lớn, bao bọc lấy tay cô, truyền sang một hơi ấm khiến cô thấy an tâm lạ kỳ. Trên dòng kênh, một chiếc thuyền nan nhỏ lặng lẽ trôi qua, để lại những vòng sóng lăn tăn, giống như những xao động trong lòng hai người lúc này.